1 00:00:00,000 --> 00:00:01,420 Sáng sớm, người học trò 2 00:00:01,420 --> 00:00:02,380 đứng bên cầu đá, cứ 3 00:00:02,380 --> 00:00:03,360 nhìn dòng nước đục sau 4 00:00:03,360 --> 00:00:04,520 trận mưa đêm. Thầy già 5 00:00:04,520 --> 00:00:05,700 bảo: nước chảy rồi thì 6 00:00:05,700 --> 00:00:06,620 đừng lấy tay khuấy lại. 7 00:00:07,040 --> 00:00:07,860 Việc hôm qua cũng vậy, 8 00:00:07,980 --> 00:00:08,960 càng vớt lên chỉ càng 9 00:00:08,960 --> 00:00:09,860 làm đục lòng hôm nay. 10 00:00:10,920 --> 00:00:11,860 Trên bàn là chén trà 11 00:00:11,860 --> 00:00:13,340 mới, hương còn thanh. Nhưng 12 00:00:13,340 --> 00:00:14,180 nếu bỏ vào đó một 13 00:00:14,180 --> 00:00:15,240 nhúm bùn cũ, cả chén 14 00:00:15,240 --> 00:00:16,360 sẽ mất vị. Có những 15 00:00:16,360 --> 00:00:17,340 ngày vốn trong lành, chỉ 16 00:00:17,340 --> 00:00:18,100 vì ta đem chuyện cũ 17 00:00:18,100 --> 00:00:19,000 đặt vào đầu môi mà 18 00:00:19,000 --> 00:00:19,820 hóa nặng nề từ lúc 19 00:00:19,820 --> 00:00:21,960 bình minh. Chiếc áo ướt 20 00:00:21,960 --> 00:00:23,080 phải được phơi ra nắng, 21 00:00:23,280 --> 00:00:23,940 không ai ôm nó vào 22 00:00:23,940 --> 00:00:25,420 ngực rồi than lạnh. Nỗi 23 00:00:25,420 --> 00:00:26,280 buồn cũ cũng cần được 24 00:00:26,280 --> 00:00:27,360 hong khô bằng việc mới, 25 00:00:27,460 --> 00:00:28,640 bằng lòng mới. Cứ ôm 26 00:00:28,640 --> 00:00:29,540 mãi, hơi ẩm ấy sẽ 27 00:00:29,540 --> 00:00:30,600 ngấm sang cả những người 28 00:00:30,600 --> 00:00:32,660 sống cạnh mình. Người quét 29 00:00:32,660 --> 00:00:33,820 sân chùa không hỏi vì 30 00:00:33,820 --> 00:00:34,620 sao lá hôm qua lại 31 00:00:34,620 --> 00:00:35,860 rụng. Sáng nào ông cũng 32 00:00:35,860 --> 00:00:36,860 quét, vì sân hôm nay 33 00:00:36,860 --> 00:00:38,100 cần sạch. Đời người muốn 34 00:00:38,100 --> 00:00:38,880 an cũng phải biết quét 35 00:00:38,880 --> 00:00:40,060 lòng mỗi buổi, đừng để 36 00:00:40,060 --> 00:00:41,180 một lời cũ nằm mãi 37 00:00:41,180 --> 00:00:42,100 như lá mục dưới chân. 38 00:00:43,300 --> 00:00:44,220 Cuốn lịch cũ treo trên 39 00:00:44,220 --> 00:00:45,100 vách nhắc người ta nhớ 40 00:00:45,100 --> 00:00:46,300 ngày đã qua, nhưng không 41 00:00:46,300 --> 00:00:47,060 ai sống tiếp trong tờ 42 00:00:47,060 --> 00:00:48,120 giấy đã xé. Nhớ để 43 00:00:48,120 --> 00:00:49,200 hiểu thì nên, nhớ để 44 00:00:49,200 --> 00:00:50,160 tự làm đau thì dại. 45 00:00:50,160 --> 00:00:51,500 Ngày mới không nợ ta 46 00:00:51,500 --> 00:00:52,380 một gương mặt buồn của 47 00:00:52,380 --> 00:00:54,500 hôm qua. Bếp lửa tắt 48 00:00:54,500 --> 00:00:55,320 đêm qua không làm bữa 49 00:00:55,320 --> 00:00:56,360 cơm sáng mất ngon nếu 50 00:00:56,360 --> 00:00:57,360 người ta chịu nhóm lại. 51 00:00:57,580 --> 00:00:58,680 Tình người cũng vậy, một 52 00:00:58,680 --> 00:00:59,480 lần lạnh nhạt chưa chắc 53 00:00:59,480 --> 00:01:00,660 là hết, nhưng nếu cứ 54 00:01:00,660 --> 00:01:01,540 lấy tro cũ rắc lên 55 00:01:01,540 --> 00:01:02,720 than mới, hơi ấm nào 56 00:01:02,720 --> 00:01:05,000 cũng khó bền. Đứa trẻ 57 00:01:05,000 --> 00:01:05,980 lau bảng không tiếc những 58 00:01:05,980 --> 00:01:07,160 dòng phấn sai, vì còn 59 00:01:07,160 --> 00:01:08,020 tiếc thì không có chỗ 60 00:01:08,020 --> 00:01:09,700 viết bài mới. Người lớn 61 00:01:09,700 --> 00:01:10,560 nhiều khi khổ hơn trẻ 62 00:01:10,560 --> 00:01:12,020 nhỏ, bởi cứ giữ nguyên 63 00:01:12,020 --> 00:01:13,020 lỗi cũ trên tấm bảng 64 00:01:13,020 --> 00:01:14,060 trong lòng rồi trách đời 65 00:01:14,060 --> 00:01:14,980 không cho mình trang sạch. 66 00:01:15,960 --> 00:01:17,220 Con thuyền rời bến không 67 00:01:17,220 --> 00:01:18,200 mang cả bùn dưới cọc 68 00:01:18,200 --> 00:01:19,420 neo theo mình. Nó chỉ 69 00:01:19,420 --> 00:01:20,640 mang mái chèo, hướng gió 70 00:01:20,640 --> 00:01:21,980 và lòng người chèo. Muốn 71 00:01:21,980 --> 00:01:23,100 đi xa, có những vướng 72 00:01:23,100 --> 00:01:24,000 mắc phải để lại đúng 73 00:01:24,000 --> 00:01:26,180 nơi chúng thuộc về. Bông 74 00:01:26,180 --> 00:01:27,200 sen mọc từ bùn nhưng 75 00:01:27,200 --> 00:01:28,100 không đem bùn lên khoe 76 00:01:28,180 --> 00:01:29,620 với nắng. Người từng chịu 77 00:01:29,620 --> 00:01:30,580 chuyện không vui cũng vậy, 78 00:01:30,720 --> 00:01:31,440 có thể nhớ gốc rễ 79 00:01:31,440 --> 00:01:32,600 để khiêm nhường, nhưng đừng 80 00:01:32,600 --> 00:01:33,480 lấy vết bùn làm tên 81 00:01:33,480 --> 00:01:35,540 gọi suốt đời mình. Một 82 00:01:35,540 --> 00:01:36,560 căn phòng đóng lâu sẽ 83 00:01:36,560 --> 00:01:37,820 có mùi ẩm. Chỉ cần 84 00:01:37,820 --> 00:01:39,000 mở cửa sổ, nắng vào 85 00:01:39,000 --> 00:01:39,920 thì khí cũ tự lui. 86 00:01:39,920 --> 00:01:41,180 Lòng người cũng cần một 87 00:01:41,180 --> 00:01:41,920 khe sáng: một việc tử 88 00:01:41,920 --> 00:01:42,820 tế hôm nay, một lời 89 00:01:42,820 --> 00:01:43,800 hiền hôm nay, một bước 90 00:01:43,800 --> 00:01:44,640 đi không quay lại oán 91 00:01:44,640 --> 00:01:46,760 trách. Người già gói hạt 92 00:01:46,760 --> 00:01:47,800 giống cho mùa sau, không 93 00:01:47,800 --> 00:01:48,600 gói cỏ úa của mùa 94 00:01:48,600 --> 00:01:50,000 trước. Ai cũng có năm 95 00:01:50,000 --> 00:01:51,080 tháng thất bát, nhưng người 96 00:01:51,080 --> 00:01:52,000 khôn giữ lại bài học 97 00:01:52,000 --> 00:01:53,200 như hạt giống, bỏ đi 98 00:01:53,200 --> 00:01:54,140 phần mục nát như rơm 99 00:01:54,140 --> 00:01:56,280 khô. Vệt bánh xe qua 100 00:01:56,280 --> 00:01:57,360 đường đất rồi sẽ mờ 101 00:01:57,360 --> 00:01:58,180 khi nắng lên và người 102 00:01:58,180 --> 00:01:59,460 đi tiếp. Nếu cứ cúi 103 00:01:59,460 --> 00:02:00,580 nhìn dấu cũ, ta quên 104 00:02:00,580 --> 00:02:01,580 mất trước mặt còn ngã 105 00:02:01,580 --> 00:02:02,660 rẽ. Đừng để một đoạn 106 00:02:02,660 --> 00:02:03,540 đường gập ghềnh bắt cả 107 00:02:03,540 --> 00:02:04,440 đời mình đi chậm lại. 108 00:02:05,440 --> 00:02:06,540 Tiếng chuông sáng vang lên 109 00:02:06,540 --> 00:02:07,480 không gọi người ta trở 110 00:02:07,480 --> 00:02:08,680 về đêm qua, mà nhắc 111 00:02:08,680 --> 00:02:09,880 họ tỉnh dậy. Mỗi ngày 112 00:02:09,880 --> 00:02:10,560 đều có một tiếng chuông 113 00:02:10,560 --> 00:02:11,960 như thế trong lòng. Nghe 114 00:02:11,960 --> 00:02:13,200 được thì bước nhẹ; bỏ 115 00:02:13,200 --> 00:02:13,980 qua thì lại ngủ trong 116 00:02:13,980 --> 00:02:16,420 mộng cũ. Vậy nên, đừng 117 00:02:16,420 --> 00:02:17,240 để việc cũ làm đục 118 00:02:17,240 --> 00:02:18,500 ngày mới. Chuyện đã qua 119 00:02:18,500 --> 00:02:19,380 hãy giữ phần bài học, 120 00:02:19,640 --> 00:02:20,500 còn phần cay đắng thì 121 00:02:20,500 --> 00:02:21,800 trả lại cho gió. Một 122 00:02:21,800 --> 00:02:22,600 ngày trong lành không tự 123 00:02:22,600 --> 00:02:23,720 nhiên mà có, nó bắt 124 00:02:23,720 --> 00:02:24,520 đầu từ lúc ta thôi 125 00:02:24,520 --> 00:02:25,240 khuấy bùn trong 126 00:02:25,240 --> 00:02:25,740 chính lòng mình.