1 00:00:00,000 --> 00:00:01,181 Ở quán nước đầu làng, 2 00:00:01,181 --> 00:00:02,362 một câu chuyện chưa rõ 3 00:00:02,362 --> 00:00:03,543 đầu đuôi được chuyền qua 4 00:00:03,543 --> 00:00:04,724 ba chiếc chén trà. Người 5 00:00:04,724 --> 00:00:05,905 đầu tiên chỉ nói nghe 6 00:00:05,905 --> 00:00:07,085 phong phanh, người thứ hai 7 00:00:07,085 --> 00:00:08,266 thêm chút đoán, người thứ 8 00:00:08,266 --> 00:00:09,447 ba đã biến nó thành 9 00:00:09,447 --> 00:00:10,628 lời chắc chắn. Cổ nhân 10 00:00:10,628 --> 00:00:11,809 gọi đó là họa từ 11 00:00:11,809 --> 00:00:12,990 miệng mà ra. 12 00:00:13,490 --> 00:00:14,701 Một chiếc chén nứt vẫn 13 00:00:14,701 --> 00:00:15,912 đựng được nước, nhưng vết 14 00:00:15,912 --> 00:00:17,123 nứt thì không tự liền 15 00:00:17,123 --> 00:00:18,334 vì người khác chỉ tay 16 00:00:18,334 --> 00:00:19,545 vào. Người có lỗi cũng 17 00:00:19,545 --> 00:00:20,756 vậy, nếu ta chưa từng 18 00:00:20,756 --> 00:00:21,967 ở trong cảnh họ, lời 19 00:00:21,967 --> 00:00:23,178 phán xét nên dừng lại 20 00:00:23,178 --> 00:00:24,389 trước khi làm vết thương 21 00:00:24,389 --> 00:00:25,600 rộng hơn. 22 00:00:26,100 --> 00:00:27,210 Có người bán hàng tính 23 00:00:27,210 --> 00:00:28,320 nhầm một đồng, cả chợ 24 00:00:28,320 --> 00:00:29,430 đã vội bảo là tham. 25 00:00:29,430 --> 00:00:30,540 Nhưng ít ai biết đêm 26 00:00:30,540 --> 00:00:31,650 qua con họ sốt, mắt 27 00:00:31,650 --> 00:00:32,760 họ gần như không ngủ. 28 00:00:32,760 --> 00:00:33,870 Một lời nhẹ có thể 29 00:00:33,870 --> 00:00:34,980 giữ lại phẩm giá cho 30 00:00:34,980 --> 00:00:36,090 người khác; một lời nặng 31 00:00:36,090 --> 00:00:37,200 có thể đẩy họ xuống 32 00:00:37,200 --> 00:00:38,310 rất sâu. 33 00:00:38,810 --> 00:00:40,002 Bầy chim đậu trên mái 34 00:00:40,002 --> 00:00:41,194 đình, con nào cũng hót, 35 00:00:41,194 --> 00:00:42,386 nhưng chỉ một tiếng động 36 00:00:42,386 --> 00:00:43,578 lớn là cả đàn bay 37 00:00:43,578 --> 00:00:44,770 tán loạn. Lời đồn cũng 38 00:00:44,770 --> 00:00:45,962 vậy, càng nhiều miệng càng 39 00:00:45,962 --> 00:00:47,154 khó tìm lại sự thật 40 00:00:47,154 --> 00:00:48,346 ban đầu. Người khôn không 41 00:00:48,346 --> 00:00:49,538 góp thêm tiếng ồn khi 42 00:00:49,538 --> 00:00:50,730 lòng mình chưa rõ. 43 00:00:51,230 --> 00:00:52,427 Tấm áo nhà người phơi 44 00:00:52,427 --> 00:00:53,624 ngoài sân có thể có 45 00:00:53,624 --> 00:00:54,821 một vết vá, nhưng người 46 00:00:54,821 --> 00:00:56,018 đi đường không vì thế 47 00:00:56,018 --> 00:00:57,215 mà được quyền kéo ra 48 00:00:57,215 --> 00:00:58,412 xem. Chuyện riêng của người 49 00:00:58,412 --> 00:00:59,609 khác, dù vô tình thấy, 50 00:00:59,609 --> 00:01:00,806 cũng nên để gió hong 51 00:01:00,806 --> 00:01:02,003 khô chứ đừng đem làm 52 00:01:02,003 --> 00:01:03,200 chuyện vui. 53 00:01:03,700 --> 00:01:04,956 Ông đồ chấm mực trước 54 00:01:04,956 --> 00:01:06,212 khi viết, vì một nét 55 00:01:06,212 --> 00:01:07,468 sai có thể làm hỏng 56 00:01:07,468 --> 00:01:08,724 cả chữ. Người nói chuyện 57 00:01:08,724 --> 00:01:09,980 người khác cũng phải biết 58 00:01:09,980 --> 00:01:11,236 chấm lòng trước khi mở 59 00:01:11,236 --> 00:01:12,492 miệng. Hỏi một câu: lời 60 00:01:12,492 --> 00:01:13,748 này giúp người ta tốt 61 00:01:13,748 --> 00:01:15,004 hơn, hay chỉ làm mình 62 00:01:15,004 --> 00:01:16,260 có vẻ hiểu đời hơn? 63 00:01:16,760 --> 00:01:17,810 Đứa trẻ làm rơi bình 64 00:01:17,810 --> 00:01:18,860 nước, mặt đã tái đi 65 00:01:18,860 --> 00:01:19,910 vì sợ. Nếu người lớn 66 00:01:19,910 --> 00:01:20,960 chỉ mắng cho hả giận, 67 00:01:20,960 --> 00:01:22,010 nó nhớ nỗi nhục nhiều 68 00:01:22,010 --> 00:01:23,060 hơn nhớ bài học. Nói 69 00:01:23,060 --> 00:01:24,110 lỗi của người cũng cần 70 00:01:24,110 --> 00:01:25,160 chừa cho họ một lối 71 00:01:25,160 --> 00:01:26,210 đứng dậy. 72 00:01:26,710 --> 00:01:27,758 Trên đường qua ruộng lúa, 73 00:01:27,758 --> 00:01:28,806 bước chân nặng có thể 74 00:01:28,806 --> 00:01:29,853 làm gãy cả vạt non. 75 00:01:29,853 --> 00:01:30,901 Lời nói cũng có sức 76 00:01:30,901 --> 00:01:31,949 nặng như vậy. Khi đi 77 00:01:31,949 --> 00:01:32,997 qua đời người khác, hãy 78 00:01:32,997 --> 00:01:34,044 nhẹ chân; khi nhắc tới 79 00:01:34,044 --> 00:01:35,092 tên người khác, 80 00:01:35,092 --> 00:01:36,140 hãy nhẹ miệng. 81 00:01:36,640 --> 00:01:37,877 Đứng ngoài vách giấy nhìn 82 00:01:37,877 --> 00:01:39,113 ánh đèn, ta không biết 83 00:01:39,113 --> 00:01:40,350 trong nhà đang vui hay 84 00:01:40,350 --> 00:01:41,587 đang buồn. Đừng chỉ thấy 85 00:01:41,587 --> 00:01:42,823 một bóng nghiêng mà đoán 86 00:01:42,823 --> 00:01:44,060 cả đời người. Nhiều oan 87 00:01:44,060 --> 00:01:45,297 khuất bắt đầu từ những 88 00:01:45,297 --> 00:01:46,533 người tin rằng mình đã 89 00:01:46,533 --> 00:01:47,770 nhìn đủ. 90 00:01:48,270 --> 00:01:49,433 Bà cụ khâu lại túi 91 00:01:49,433 --> 00:01:50,596 vải rách, từng mũi kim 92 00:01:50,596 --> 00:01:51,759 đều kéo vào trong. Bà 93 00:01:51,759 --> 00:01:52,922 bảo, miệng người cũng cần 94 00:01:52,922 --> 00:01:54,085 đường chỉ khâu như thế, 95 00:01:54,085 --> 00:01:55,248 có lúc phải tự giữ 96 00:01:55,248 --> 00:01:56,411 lại những điều sắp rơi 97 00:01:56,411 --> 00:01:57,574 ra, nhất là khi điều 98 00:01:57,574 --> 00:01:58,737 ấy thuộc về danh dự 99 00:01:58,737 --> 00:01:59,900 của người khác. 100 00:02:00,400 --> 00:02:01,553 Chiếc gương phủ bụi nhìn 101 00:02:01,553 --> 00:02:02,705 ai cũng mờ. Lòng mình 102 00:02:02,705 --> 00:02:03,858 còn bụi tham, sân, tị 103 00:02:03,858 --> 00:02:05,010 hiềm thì lời nhận xét 104 00:02:05,010 --> 00:02:06,163 về người khác khó mà 105 00:02:06,163 --> 00:02:07,315 trong. Muốn nói người, trước 106 00:02:07,315 --> 00:02:08,468 hết nên lau 107 00:02:08,468 --> 00:02:09,620 lại gương mình. 108 00:02:10,120 --> 00:02:11,342 Cơn gió qua rặng tre 109 00:02:11,342 --> 00:02:12,564 nghe như tiếng thì thầm, 110 00:02:12,564 --> 00:02:13,787 nhưng gió qua rồi tre 111 00:02:13,787 --> 00:02:15,009 vẫn đứng đó. Lời đồn 112 00:02:15,009 --> 00:02:16,231 qua đời người khác có 113 00:02:16,231 --> 00:02:17,453 khi để lại vết không 114 00:02:17,453 --> 00:02:18,676 ai thấy. Vì vậy, biết 115 00:02:18,676 --> 00:02:19,898 im lặng đúng lúc cũng 116 00:02:19,898 --> 00:02:21,120 là một cách làm phúc. 117 00:02:21,620 --> 00:02:22,716 Người xưa đặt bát nước 118 00:02:22,716 --> 00:02:23,811 trước hiên cho khách qua 119 00:02:23,811 --> 00:02:24,907 đường, không hỏi họ từng 120 00:02:24,907 --> 00:02:26,002 vấp ngã ở đâu. Lòng 121 00:02:26,002 --> 00:02:27,098 tử tế là cho người 122 00:02:27,098 --> 00:02:28,193 khác một ngụm mát, không 123 00:02:28,193 --> 00:02:29,289 phải moi lại bụi đường 124 00:02:29,289 --> 00:02:30,384 trên áo họ 125 00:02:30,384 --> 00:02:31,480 để bàn tán. 126 00:02:31,980 --> 00:02:33,206 Vậy nên, người biết giữ 127 00:02:33,206 --> 00:02:34,432 miệng khi nói về người 128 00:02:34,432 --> 00:02:35,658 khác là người biết giữ 129 00:02:35,658 --> 00:02:36,884 phúc cho mình. Điều chưa 130 00:02:36,884 --> 00:02:38,110 rõ thì đừng nói chắc, 131 00:02:38,110 --> 00:02:39,336 điều không giúp ai thì 132 00:02:39,336 --> 00:02:40,562 đừng nói nhiều, điều có 133 00:02:40,562 --> 00:02:41,788 thể làm đau người thì 134 00:02:41,788 --> 00:02:43,014 hãy để lòng mình lặng 135 00:02:43,014 --> 00:02:44,240 lại một nhịp.