1 00:00:00,000 --> 00:00:01,240 Một con đường làng sau 2 00:00:01,240 --> 00:00:02,480 cơn mưa, chỗ nào cũng 3 00:00:02,480 --> 00:00:03,720 còn bùn đất. Người nhỏ 4 00:00:03,720 --> 00:00:04,960 lòng chỉ nhìn vết bẩn 5 00:00:04,960 --> 00:00:06,200 dưới chân; người rộng lòng 6 00:00:06,200 --> 00:00:07,440 nhìn thấy cả khoảng trời 7 00:00:07,440 --> 00:00:08,680 đang trong lại. Cổ nhân 8 00:00:08,680 --> 00:00:09,920 nói, lòng rộng một tấc, 9 00:00:09,920 --> 00:00:11,160 đường đời tự mở thêm 10 00:00:11,160 --> 00:00:12,400 một phần. 11 00:00:12,900 --> 00:00:14,167 Trong xóm có hai nhà 12 00:00:14,167 --> 00:00:15,433 từng vì một hàng rào 13 00:00:15,433 --> 00:00:16,700 mà lạnh mặt nhiều năm. 14 00:00:16,700 --> 00:00:17,967 Cành tre bên này nghiêng 15 00:00:17,967 --> 00:00:19,233 qua mái bên kia, lời 16 00:00:19,233 --> 00:00:20,500 qua tiếng lại càng ngày 17 00:00:20,500 --> 00:00:21,767 càng sắc. Đất chẳng rộng 18 00:00:21,767 --> 00:00:23,033 thêm, chỉ có lòng người 19 00:00:23,033 --> 00:00:24,300 ngày một chật lại. 20 00:00:24,800 --> 00:00:26,062 Một buổi chiều, gió lớn 21 00:00:26,062 --> 00:00:27,325 làm hàng rào đổ. Người 22 00:00:27,325 --> 00:00:28,588 chủ nhà trẻ định chạy 23 00:00:28,588 --> 00:00:29,850 sang trách móc, nhưng mẹ 24 00:00:29,850 --> 00:00:31,112 anh giữ tay lại. Bà 25 00:00:31,112 --> 00:00:32,375 bảo: rào đổ thì dựng 26 00:00:32,375 --> 00:00:33,638 lại được, tình nghĩa đổ 27 00:00:33,638 --> 00:00:34,900 rồi dựng khó hơn nhiều. 28 00:00:35,400 --> 00:00:36,590 Bà tự mang bó tre 29 00:00:36,590 --> 00:00:37,780 sang, nhẹ nhàng nói: nhà 30 00:00:37,780 --> 00:00:38,970 tôi cũng có phần sơ 31 00:00:38,970 --> 00:00:40,160 suất. Một câu nhận phần 32 00:00:40,160 --> 00:00:41,350 nhỏ về mình làm mặt 33 00:00:41,350 --> 00:00:42,540 người bên kia dịu xuống. 34 00:00:42,540 --> 00:00:43,730 Có khi mở đường không 35 00:00:43,730 --> 00:00:44,920 cần sức mạnh, chỉ cần 36 00:00:44,920 --> 00:00:46,110 một lòng biết nhường. 37 00:00:46,610 --> 00:00:47,708 Từ hôm ấy, hai nhà 38 00:00:47,708 --> 00:00:48,806 cùng sửa lại hàng rào, 39 00:00:48,806 --> 00:00:49,903 nhưng chừa một lối nhỏ 40 00:00:49,903 --> 00:00:51,001 để qua lại khi cần. 41 00:00:51,001 --> 00:00:52,099 Lối ấy không lớn, vừa 42 00:00:52,099 --> 00:00:53,197 đủ cho một thúng rau, 43 00:00:53,197 --> 00:00:54,294 một bát canh nóng, và 44 00:00:54,294 --> 00:00:55,392 một lời hỏi thăm lúc 45 00:00:55,392 --> 00:00:56,490 trái gió trở trời. 46 00:00:56,990 --> 00:00:58,202 Người đời thường tưởng rộng 47 00:00:58,202 --> 00:00:59,414 lượng là chịu thiệt. Thật 48 00:00:59,414 --> 00:01:00,626 ra, lòng rộng không phải 49 00:01:00,626 --> 00:01:01,838 để người khác lấn tới, 50 00:01:01,838 --> 00:01:03,050 mà để mình không bị 51 00:01:03,050 --> 00:01:04,262 mắc kẹt trong từng điều 52 00:01:04,262 --> 00:01:05,474 vụn vặt. Ai cũng giữ 53 00:01:05,474 --> 00:01:06,686 hết phần đúng, cuối cùng 54 00:01:06,686 --> 00:01:07,898 chẳng còn chỗ 55 00:01:07,898 --> 00:01:09,110 cho tình thương. 56 00:01:09,610 --> 00:01:10,768 Có người chỉ vì một 57 00:01:10,768 --> 00:01:11,926 lời vô ý mà ghi 58 00:01:11,926 --> 00:01:13,083 nhớ suốt nhiều năm. Mỗi 59 00:01:13,083 --> 00:01:14,241 lần nhắc lại, vết xước 60 00:01:14,241 --> 00:01:15,399 cũ lại rớm đau. Họ 61 00:01:15,399 --> 00:01:16,557 tưởng mình đang giữ công 62 00:01:16,557 --> 00:01:17,714 bằng, nhưng thật ra đang 63 00:01:17,714 --> 00:01:18,872 tự giam lòng trong chiếc 64 00:01:18,872 --> 00:01:20,030 chum tối. 65 00:01:20,530 --> 00:01:21,788 Tha thứ không phải nói 66 00:01:21,788 --> 00:01:23,046 rằng việc sai thành đúng. 67 00:01:23,046 --> 00:01:24,303 Tha thứ là đặt gánh 68 00:01:24,303 --> 00:01:25,561 đá xuống để vai mình 69 00:01:25,561 --> 00:01:26,819 được nhẹ. Người biết buông 70 00:01:26,819 --> 00:01:28,077 một phần oán trách sẽ 71 00:01:28,077 --> 00:01:29,334 còn sức đi tiếp, còn 72 00:01:29,334 --> 00:01:30,592 người ôm mãi cục giận 73 00:01:30,592 --> 00:01:31,850 thì bước nào cũng nặng. 74 00:01:32,350 --> 00:01:33,474 Một ông lái đò già 75 00:01:33,474 --> 00:01:34,598 từng nói: sông muốn chở 76 00:01:34,598 --> 00:01:35,721 được thuyền lớn thì lòng 77 00:01:35,721 --> 00:01:36,845 sông phải sâu và rộng. 78 00:01:36,845 --> 00:01:37,969 Người muốn gánh được việc 79 00:01:37,969 --> 00:01:39,092 lớn cũng vậy, không thể 80 00:01:39,092 --> 00:01:40,216 để vài lời nhỏ làm 81 00:01:40,216 --> 00:01:41,340 nổi sóng cả ngày. 82 00:01:41,840 --> 00:01:43,110 Dĩ nhiên, rộng lòng không 83 00:01:43,110 --> 00:01:44,380 có nghĩa là không biết 84 00:01:44,380 --> 00:01:45,650 ranh giới. Cửa nhà vẫn 85 00:01:45,650 --> 00:01:46,920 cần then, bờ ruộng vẫn 86 00:01:46,920 --> 00:01:48,190 cần mốc. Nhưng khi đã 87 00:01:48,190 --> 00:01:49,460 nói rõ phải trái, đừng 88 00:01:49,460 --> 00:01:50,730 biến mỗi lỗi lầm của 89 00:01:50,730 --> 00:01:52,000 người khác thành sợi dây 90 00:01:52,000 --> 00:01:53,270 trói mãi đời mình. 91 00:01:53,770 --> 00:01:54,969 Người có phúc thường biết 92 00:01:54,969 --> 00:01:56,168 chừa cho người khác một 93 00:01:56,168 --> 00:01:57,367 lối lui. Khi ai đó 94 00:01:57,367 --> 00:01:58,566 lỡ lời, họ không vội 95 00:01:58,566 --> 00:01:59,764 dồn đến tận cùng. Khi 96 00:01:59,764 --> 00:02:00,963 ai đó sai một bước, 97 00:02:00,963 --> 00:02:02,162 họ nhắc để người ấy 98 00:02:02,162 --> 00:02:03,361 sửa, chứ không đẩy xuống 99 00:02:03,361 --> 00:02:04,560 hố sâu của xấu hổ. 100 00:02:05,060 --> 00:02:06,276 Trong nhà cũng vậy, vợ 101 00:02:06,276 --> 00:02:07,491 chồng, anh em, cha con 102 00:02:07,491 --> 00:02:08,707 đều cần một khoảng rộng 103 00:02:08,707 --> 00:02:09,922 để thở. Câu trách móc 104 00:02:09,922 --> 00:02:11,138 nói thêm một lần chưa 105 00:02:11,138 --> 00:02:12,353 chắc làm người kia hiểu 106 00:02:12,353 --> 00:02:13,569 hơn, nhưng có thể làm 107 00:02:13,569 --> 00:02:14,784 bữa cơm nguội đi và 108 00:02:14,784 --> 00:02:16,000 căn nhà mất hơi ấm. 109 00:02:16,500 --> 00:02:17,651 Mỗi sáng, thử tự hỏi: 110 00:02:17,651 --> 00:02:18,802 hôm nay lòng mình có 111 00:02:18,802 --> 00:02:19,953 đủ rộng để nghe hết 112 00:02:19,953 --> 00:02:21,104 một câu, chậm lại một 113 00:02:21,104 --> 00:02:22,256 nhịp, và bỏ qua một 114 00:02:22,256 --> 00:02:23,407 điều không đáng không. Rộng 115 00:02:23,407 --> 00:02:24,558 lòng từ những việc nhỏ, 116 00:02:24,558 --> 00:02:25,709 phúc khí cũng âm thầm 117 00:02:25,709 --> 00:02:26,860 lớn lên từ đó. 118 00:02:27,360 --> 00:02:28,612 Giữ lòng rộng, đường đời 119 00:02:28,612 --> 00:02:29,864 tự mở. Đường không chỉ 120 00:02:29,864 --> 00:02:31,117 mở ở ngoài ngõ, mà 121 00:02:31,117 --> 00:02:32,369 mở trong ánh mắt, trong 122 00:02:32,369 --> 00:02:33,621 lời nói, trong cách ta 123 00:02:33,621 --> 00:02:34,873 đối đãi với người chưa 124 00:02:34,873 --> 00:02:36,126 hoàn hảo. Lòng càng sáng, 125 00:02:36,126 --> 00:02:37,378 bước chân càng nhẹ, phúc 126 00:02:37,378 --> 00:02:38,630 càng dễ tìm về.