1 00:00:00,000 --> 00:00:01,169 Một mái nhà tranh sau 2 00:00:01,169 --> 00:00:02,338 mưa, bếp còn đỏ lửa 3 00:00:02,338 --> 00:00:03,507 mà người trong nhà đã 4 00:00:03,507 --> 00:00:04,676 thở dài vì củi ướt. 5 00:00:04,676 --> 00:00:05,845 Ngoài hiên, lu nước vừa 6 00:00:05,845 --> 00:00:07,014 đầy, vườn rau vừa xanh. 7 00:00:07,014 --> 00:00:08,183 Cổ nhân dạy, người chỉ 8 00:00:08,183 --> 00:00:09,352 quen than khổ sẽ quên 9 00:00:09,352 --> 00:00:10,521 mất phần phúc đang ở 10 00:00:10,521 --> 00:00:11,690 ngay bên mình. 11 00:00:12,190 --> 00:00:13,382 Trong làng có anh nông 12 00:00:13,382 --> 00:00:14,575 phu mùa nào cũng than. 13 00:00:14,575 --> 00:00:15,767 Nắng thì than đất nứt, 14 00:00:15,767 --> 00:00:16,960 mưa thì than đường lầy, 15 00:00:16,960 --> 00:00:18,152 được mùa lại than giá 16 00:00:18,152 --> 00:00:19,345 rẻ. Tiếng thở dài của 17 00:00:19,345 --> 00:00:20,538 anh còn đều hơn tiếng 18 00:00:20,538 --> 00:00:21,730 gà gáy mỗi sớm. 19 00:00:22,230 --> 00:00:23,375 Một hôm, người cha già 20 00:00:23,375 --> 00:00:24,520 đặt trước mặt anh ba 21 00:00:24,520 --> 00:00:25,665 bát cơm: một bát đầy, 22 00:00:25,665 --> 00:00:26,810 một bát vơi, một bát 23 00:00:26,810 --> 00:00:27,955 nứt mép. Ông hỏi, con 24 00:00:27,955 --> 00:00:29,100 nhìn thấy gì trước. Anh 25 00:00:29,100 --> 00:00:30,245 chỉ vào bát nứt, rồi 26 00:00:30,245 --> 00:00:31,390 lại thở dài. 27 00:00:31,890 --> 00:00:33,083 Người cha nói, mắt quen 28 00:00:33,083 --> 00:00:34,277 tìm chỗ thiếu thì đời 29 00:00:34,277 --> 00:00:35,470 đầy đến mấy cũng thấy 30 00:00:35,470 --> 00:00:36,663 nghèo. Lòng quen đếm điều 31 00:00:36,663 --> 00:00:37,857 mất thì tay có nhận 32 00:00:37,857 --> 00:00:39,050 thêm cũng chẳng biết vui. 33 00:00:39,050 --> 00:00:40,243 Phúc khí không sợ ít, 34 00:00:40,243 --> 00:00:41,437 chỉ sợ người có phúc 35 00:00:41,437 --> 00:00:42,630 mà không nhận ra. 36 00:00:43,130 --> 00:00:44,253 Từ đó anh thử đổi 37 00:00:44,253 --> 00:00:45,377 một việc nhỏ. Sáng ra 38 00:00:45,377 --> 00:00:46,500 thay vì than trời nóng, 39 00:00:46,500 --> 00:00:47,623 anh cảm ơn nắng hong 40 00:00:47,623 --> 00:00:48,747 khô lúa. Gặp mưa, anh 41 00:00:48,747 --> 00:00:49,870 nghĩ ruộng có nước. Bữa 42 00:00:49,870 --> 00:00:50,993 cơm ít món, anh nhìn 43 00:00:50,993 --> 00:00:52,117 khói bếp mà biết nhà 44 00:00:52,117 --> 00:00:53,240 vẫn còn ấm. 45 00:00:53,740 --> 00:00:54,987 Lời than giống như tro 46 00:00:54,987 --> 00:00:56,233 bếp bay vào mắt. Than 47 00:00:56,233 --> 00:00:57,480 một câu, lòng tối đi 48 00:00:57,480 --> 00:00:58,727 một chút; than nhiều ngày, 49 00:00:58,727 --> 00:00:59,973 cả căn nhà cũng nặng 50 00:00:59,973 --> 00:01:01,220 mùi mệt mỏi. Người nghe 51 00:01:01,220 --> 00:01:02,467 mãi cũng mỏi, còn người 52 00:01:02,467 --> 00:01:03,713 nói mãi càng tin đời 53 00:01:03,713 --> 00:01:04,960 mình chỉ toàn khổ. 54 00:01:05,460 --> 00:01:06,682 Không than không có nghĩa 55 00:01:06,682 --> 00:01:07,905 là giả vờ mọi chuyện 56 00:01:07,905 --> 00:01:09,128 đều tốt. Khó thì vẫn 57 00:01:09,128 --> 00:01:10,350 nói khó, mệt thì vẫn 58 00:01:10,350 --> 00:01:11,572 nhận là mệt. Nhưng nói 59 00:01:11,572 --> 00:01:12,795 để tìm cách đi tiếp 60 00:01:12,795 --> 00:01:14,018 khác với than để kéo 61 00:01:14,018 --> 00:01:15,240 lòng mình chìm xuống. 62 00:01:15,740 --> 00:01:16,859 Có bà cụ bán rau 63 00:01:16,859 --> 00:01:17,978 gặp ngày ế khách, vẫn 64 00:01:17,978 --> 00:01:19,097 gom những lá còn tươi 65 00:01:19,097 --> 00:01:20,216 đem biếu người hàng xóm 66 00:01:20,216 --> 00:01:21,334 bệnh. Bà bảo, hôm nay 67 00:01:21,334 --> 00:01:22,453 bán không hết, nhưng rau 68 00:01:22,453 --> 00:01:23,572 còn giúp được người thì 69 00:01:23,572 --> 00:01:24,691 ngày này chưa 70 00:01:24,691 --> 00:01:25,810 gọi là xấu. 71 00:01:26,310 --> 00:01:27,508 Người có tâm biết chuyển 72 00:01:27,508 --> 00:01:28,706 lời than thành lời nhắc 73 00:01:28,706 --> 00:01:29,903 mình cố gắng. Thay vì 74 00:01:29,903 --> 00:01:31,101 nói sao đời bạc quá, 75 00:01:31,101 --> 00:01:32,299 họ hỏi mình còn làm 76 00:01:32,299 --> 00:01:33,497 được điều gì. Một câu 77 00:01:33,497 --> 00:01:34,694 hỏi đúng có thể mở 78 00:01:34,694 --> 00:01:35,892 cửa, còn một lời than 79 00:01:35,892 --> 00:01:37,090 dài chỉ đóng thêm then. 80 00:01:37,590 --> 00:01:38,768 Trong gia đình, lời than 81 00:01:38,768 --> 00:01:39,946 cần càng phải giữ. Cha 82 00:01:39,946 --> 00:01:41,123 mẹ than trước mặt con 83 00:01:41,123 --> 00:01:42,301 quá nhiều, con trẻ học 84 00:01:42,301 --> 00:01:43,479 cách sợ đời trước khi 85 00:01:43,479 --> 00:01:44,657 biết yêu đời. Vợ chồng 86 00:01:44,657 --> 00:01:45,834 than trách nhau mãi, bữa 87 00:01:45,834 --> 00:01:47,012 cơm ngon cũng 88 00:01:47,012 --> 00:01:48,190 mất vị ngọt. 89 00:01:48,690 --> 00:01:49,790 Cổ nhân quý người biết 90 00:01:49,790 --> 00:01:50,890 chịu khó mà ít oán. 91 00:01:50,890 --> 00:01:51,990 Không phải vì họ không 92 00:01:51,990 --> 00:01:53,090 đau, mà vì họ hiểu 93 00:01:53,090 --> 00:01:54,190 oán khí làm việc khó 94 00:01:54,190 --> 00:01:55,290 càng khó thêm. Một bàn 95 00:01:55,290 --> 00:01:56,390 tay vừa làm vừa than 96 00:01:56,390 --> 00:01:57,490 sẽ yếu hơn bàn tay 97 00:01:57,490 --> 00:01:58,590 lặng lẽ vun trồng. 98 00:01:59,090 --> 00:02:00,201 Khi muốn than, hãy dừng 99 00:02:00,201 --> 00:02:01,312 lại một nhịp và gọi 100 00:02:01,312 --> 00:02:02,423 tên ba điều còn có: 101 00:02:02,423 --> 00:02:03,534 một mái che mưa, một 102 00:02:03,534 --> 00:02:04,646 người để hỏi thăm, một 103 00:02:04,646 --> 00:02:05,757 việc nhỏ mình vẫn làm 104 00:02:05,757 --> 00:02:06,868 được. Lòng biết đếm phúc 105 00:02:06,868 --> 00:02:07,979 thì phúc mới có chỗ 106 00:02:07,979 --> 00:02:09,090 ở lại. 107 00:02:09,590 --> 00:02:10,749 Đời không tránh khỏi ngày 108 00:02:10,749 --> 00:02:11,908 trái gió, nhưng miệng mình 109 00:02:11,908 --> 00:02:13,067 có thể chọn gieo gió 110 00:02:13,067 --> 00:02:14,226 hay giữ lửa. Lời biết 111 00:02:14,226 --> 00:02:15,384 ơn làm căn nhà nhẹ 112 00:02:15,384 --> 00:02:16,543 hơn, lời khích lệ làm 113 00:02:16,543 --> 00:02:17,702 bước chân bền hơn, lời 114 00:02:17,702 --> 00:02:18,861 ít oán làm phúc khí 115 00:02:18,861 --> 00:02:20,020 tụ lại. 116 00:02:20,520 --> 00:02:21,733 Đừng để lời than làm 117 00:02:21,733 --> 00:02:22,947 cạn phúc khí. Thấy đủ 118 00:02:22,947 --> 00:02:24,160 không phải là hết cầu 119 00:02:24,160 --> 00:02:25,373 tiến, mà là biết đứng 120 00:02:25,373 --> 00:02:26,587 trên phần đang có để 121 00:02:26,587 --> 00:02:27,800 bước tiếp. Người biết bớt 122 00:02:27,800 --> 00:02:29,013 than, thêm làm, thêm cảm 123 00:02:29,013 --> 00:02:30,227 ơn, đường đời tự sáng 124 00:02:30,227 --> 00:02:31,440 hơn từng ngày.