1 00:00:00,000 --> 00:00:01,273 Đêm xuống trong ngôi làng 2 00:00:01,273 --> 00:00:02,546 cổ, mỗi nhà thắp một 3 00:00:02,546 --> 00:00:03,819 ngọn đèn dầu. Có người 4 00:00:03,819 --> 00:00:05,092 đứng ngoài ngõ chê đèn 5 00:00:05,092 --> 00:00:06,365 nhà bên leo lét, mà 6 00:00:06,365 --> 00:00:07,638 không hay bóng mình đang 7 00:00:07,638 --> 00:00:08,911 đổ nghiêng trên vách. Cổ 8 00:00:08,911 --> 00:00:10,184 nhân dạy, muốn đường sáng 9 00:00:10,184 --> 00:00:11,457 hơn, trước hết hãy sửa 10 00:00:11,457 --> 00:00:12,730 ngọn đèn trong tay. 11 00:00:13,230 --> 00:00:14,425 Trong chợ sớm, có anh 12 00:00:14,425 --> 00:00:15,620 bán vải rất giỏi nhìn 13 00:00:15,620 --> 00:00:16,815 lỗi người. Thấy người cân 14 00:00:16,815 --> 00:00:18,010 thiếu, anh chê. Thấy người 15 00:00:18,010 --> 00:00:19,205 nói vụng, anh cười. Thấy 16 00:00:19,205 --> 00:00:20,400 ai làm chậm, anh lắc 17 00:00:20,400 --> 00:00:21,595 đầu. Nhưng sạp vải của 18 00:00:21,595 --> 00:00:22,790 anh lại phủ bụi, thước 19 00:00:22,790 --> 00:00:23,985 đo cong mà anh chẳng 20 00:00:23,985 --> 00:00:25,180 buồn sửa. 21 00:00:25,680 --> 00:00:26,872 Một bà cụ đi ngang 22 00:00:26,872 --> 00:00:28,064 mua vải, chỉ nhẹ vào 23 00:00:28,064 --> 00:00:29,256 cây thước rồi hỏi: con 24 00:00:29,256 --> 00:00:30,448 đo đời người bằng thước 25 00:00:30,448 --> 00:00:31,640 cong, sao thấy ai cũng 26 00:00:31,640 --> 00:00:32,832 lệch. Anh giật mình, nhưng 27 00:00:32,832 --> 00:00:34,024 vẫn chống chế rằng lỗi 28 00:00:34,024 --> 00:00:35,216 người rõ ràng quá, không 29 00:00:35,216 --> 00:00:36,408 nói thì khó 30 00:00:36,408 --> 00:00:37,600 chịu trong lòng. 31 00:00:38,100 --> 00:00:39,260 Bà cụ bảo, mắt nhìn 32 00:00:39,260 --> 00:00:40,420 ra ngoài thì dễ, mắt 33 00:00:40,420 --> 00:00:41,580 nhìn vào trong mới khó. 34 00:00:41,580 --> 00:00:42,740 Lỗi người giống vết bùn 35 00:00:42,740 --> 00:00:43,900 trên áo trắng, nhìn thấy 36 00:00:43,900 --> 00:00:45,060 ngay. Lỗi mình giống bụi 37 00:00:45,060 --> 00:00:46,220 trên mặt gương, ngày nào 38 00:00:46,220 --> 00:00:47,380 cũng gần nên lại tưởng 39 00:00:47,380 --> 00:00:48,540 là trong. 40 00:00:49,040 --> 00:00:50,199 Chiều hôm ấy, anh bán 41 00:00:50,199 --> 00:00:51,358 vải ở lại chợ lâu 42 00:00:51,358 --> 00:00:52,517 hơn. Anh lau sạp, sửa 43 00:00:52,517 --> 00:00:53,676 thước, gấp lại từng cuộn 44 00:00:53,676 --> 00:00:54,834 vải. Khi cây thước thẳng 45 00:00:54,834 --> 00:00:55,993 hơn, anh nhận ra vài 46 00:00:55,993 --> 00:00:57,152 lần mình đo thiếu cho 47 00:00:57,152 --> 00:00:58,311 khách. Mặt anh nóng lên 48 00:00:58,311 --> 00:00:59,470 vì xấu hổ. 49 00:00:59,970 --> 00:01:01,232 Từ đó, mỗi lần muốn 50 00:01:01,232 --> 00:01:02,494 chê ai, anh lại nhìn 51 00:01:02,494 --> 00:01:03,757 xuống cây thước trước mặt. 52 00:01:03,757 --> 00:01:05,019 Nếu thước còn lệch, miệng 53 00:01:05,019 --> 00:01:06,281 phải chậm lại. Nếu lòng 54 00:01:06,281 --> 00:01:07,543 còn vội, mắt phải bớt 55 00:01:07,543 --> 00:01:08,806 sắc. Một người biết dừng 56 00:01:08,806 --> 00:01:10,068 trước lỗi mình sẽ bớt 57 00:01:10,068 --> 00:01:11,330 nặng lời với lỗi người. 58 00:01:11,830 --> 00:01:13,002 Ở đời, ai cũng từng 59 00:01:13,002 --> 00:01:14,175 có lỗi. Người đi trước 60 00:01:14,175 --> 00:01:15,348 sai cách này, người đi 61 00:01:15,348 --> 00:01:16,520 sau sai cách khác. Người 62 00:01:16,520 --> 00:01:17,692 tỉnh lấy lỗi người làm 63 00:01:17,692 --> 00:01:18,865 gương để sửa mình, người 64 00:01:18,865 --> 00:01:20,038 mê lấy lỗi người làm 65 00:01:20,038 --> 00:01:21,210 cớ để tự cao. 66 00:01:21,710 --> 00:01:22,810 Có gia đình ngày nào 67 00:01:22,810 --> 00:01:23,910 cũng rối vì ai cũng 68 00:01:23,910 --> 00:01:25,010 giỏi bắt lỗi. Chồng chê 69 00:01:25,010 --> 00:01:26,110 vợ lắm lời, vợ chê 70 00:01:26,110 --> 00:01:27,210 chồng vô tâm, con cái 71 00:01:27,210 --> 00:01:28,310 chê cha mẹ khó tính. 72 00:01:28,310 --> 00:01:29,410 Không ai chịu hỏi: phần 73 00:01:29,410 --> 00:01:30,510 mình đã làm nhà ấm 74 00:01:30,510 --> 00:01:31,610 hơn chưa. 75 00:01:32,110 --> 00:01:33,337 Một tối mất điện, cả 76 00:01:33,337 --> 00:01:34,564 nhà ngồi quanh ngọn đèn 77 00:01:34,564 --> 00:01:35,791 nhỏ. Người cha im lặng 78 00:01:35,791 --> 00:01:37,018 thêm dầu vào đèn rồi 79 00:01:37,018 --> 00:01:38,245 nói: đèn muốn sáng phải 80 00:01:38,245 --> 00:01:39,472 thêm dầu, nhà muốn ấm 81 00:01:39,472 --> 00:01:40,699 phải thêm phần của mỗi 82 00:01:40,699 --> 00:01:41,926 người. Cứ chỉ vào bóng 83 00:01:41,926 --> 00:01:43,153 tối của nhau, căn nhà 84 00:01:43,153 --> 00:01:44,380 sẽ chẳng sáng lên. 85 00:01:44,880 --> 00:01:46,032 Lời ấy khiến mọi người 86 00:01:46,032 --> 00:01:47,184 lặng đi. Người mẹ bớt 87 00:01:47,184 --> 00:01:48,336 một câu trách. Người cha 88 00:01:48,336 --> 00:01:49,488 tự dậy sớm gánh nước. 89 00:01:49,488 --> 00:01:50,640 Đứa con tự gấp áo 90 00:01:50,640 --> 00:01:51,792 của mình. Không ai nói 91 00:01:51,792 --> 00:01:52,944 đạo lý lớn, chỉ mỗi 92 00:01:52,944 --> 00:01:54,096 người sửa một chút, mà 93 00:01:54,096 --> 00:01:55,248 hơi ấm dần trở lại 94 00:01:55,248 --> 00:01:56,400 dưới mái nhà. 95 00:01:56,900 --> 00:01:58,110 Phán xét người khác thường 96 00:01:58,110 --> 00:01:59,320 đem lại cảm giác mình 97 00:01:59,320 --> 00:02:00,530 cao hơn trong chốc lát. 98 00:02:00,530 --> 00:02:01,740 Nhưng cảm giác ấy giống 99 00:02:01,740 --> 00:02:02,950 đứng trên ghế mục, càng 100 00:02:02,950 --> 00:02:04,160 đứng lâu càng dễ ngã. 101 00:02:04,160 --> 00:02:05,370 Tự sửa mình chậm hơn, 102 00:02:05,370 --> 00:02:06,580 khó hơn, nhưng mỗi bước 103 00:02:06,580 --> 00:02:07,790 làm nền dưới 104 00:02:07,790 --> 00:02:09,000 chân chắc thêm. 105 00:02:09,500 --> 00:02:10,625 Muốn bớt soi lỗi người, 106 00:02:10,625 --> 00:02:11,750 hãy đổi câu hỏi. Đừng 107 00:02:11,750 --> 00:02:12,875 hỏi vì sao họ dở 108 00:02:12,875 --> 00:02:14,000 như thế, hãy hỏi việc 109 00:02:14,000 --> 00:02:15,125 này nhắc mình điều gì. 110 00:02:15,125 --> 00:02:16,250 Đừng hỏi ai đáng trách 111 00:02:16,250 --> 00:02:17,375 nhất, hãy hỏi phần nào 112 00:02:17,375 --> 00:02:18,500 mình có thể làm cho 113 00:02:18,500 --> 00:02:19,625 tốt hơn. Câu hỏi đổi, 114 00:02:19,625 --> 00:02:20,750 lòng cũng đổi. 115 00:02:21,250 --> 00:02:22,388 Cổ nhân không dạy ta 116 00:02:22,388 --> 00:02:23,526 nhắm mắt trước điều sai. 117 00:02:23,526 --> 00:02:24,663 Sai vẫn cần nói, nhưng 118 00:02:24,663 --> 00:02:25,801 nói sau khi lòng đã 119 00:02:25,801 --> 00:02:26,939 lắng và phần mình đã 120 00:02:26,939 --> 00:02:28,077 được soi lại. Khi lời 121 00:02:28,077 --> 00:02:29,214 góp ý đi ra từ 122 00:02:29,214 --> 00:02:30,352 tâm biết sửa, người nghe 123 00:02:30,352 --> 00:02:31,490 dễ nhận hơn. 124 00:02:31,990 --> 00:02:33,246 Đừng soi lỗi người, hãy 125 00:02:33,246 --> 00:02:34,501 sửa bóng mình. Khi ngọn 126 00:02:34,501 --> 00:02:35,757 đèn trong tay sáng rõ, 127 00:02:35,757 --> 00:02:37,012 bóng mình ngay hơn, đường 128 00:02:37,012 --> 00:02:38,268 trước mặt cũng rõ hơn. 129 00:02:38,268 --> 00:02:39,523 Người biết tự sửa mỗi 130 00:02:39,523 --> 00:02:40,779 ngày không cần lớn tiếng 131 00:02:40,779 --> 00:02:42,034 hơn ai, phúc khí tự 132 00:02:42,034 --> 00:02:43,290 yên lặng tìm về.