{
  "items": [
    {
      "id": "scene_001",
      "scene_id": "scene_001",
      "text": "Trong làng cổ, có cậu học trò được giao giữ kho sách. Ngày đầu, cậu đặt sách ngay ngắn. Ngày sau, cậu tiện tay để lệch một cuốn rồi tự nhủ chỉ một lần thôi. Cổ nhân nói, thói xấu không vào bằng cửa lớn, mà len qua khe nhỏ.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/13062026-097-Dung-De-Mot-Lan-De-Dai-Thanh-Thoi-Quen-Xau/audio/voice_segments/scene_001/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_002",
      "scene_id": "scene_002",
      "text": "Một cuốn sách lệch chưa làm sập giá. Một lần ngủ muộn chưa phá cả đời người. Một lần nói dối nhỏ chưa khiến ai xa lánh. Điều đáng sợ không nằm ở một lần, mà ở lời tự tha thứ quá dễ dàng sau đó.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/13062026-097-Dung-De-Mot-Lan-De-Dai-Thanh-Thoi-Quen-Xau/audio/voice_segments/scene_002/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_003",
      "scene_id": "scene_003",
      "text": "Cậu học trò bắt đầu quen với chữ tiện. Sách không xếp thì để mai. Mực đổ thì lấy tay áo che. Bài chưa thuộc thì trách thầy giao nhiều. Mỗi lần dễ dãi, lòng cậu lại mềm thêm trước cái sai.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/13062026-097-Dung-De-Mot-Lan-De-Dai-Thanh-Thoi-Quen-Xau/audio/voice_segments/scene_003/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_004",
      "scene_id": "scene_004",
      "text": "Người thầy không mắng ngay. Ông chỉ lấy một sợi dây nhỏ buộc vào cọc tre rồi bảo cậu giật thử. Dây mảnh đứt rất dễ. Sau đó, thầy bện mười sợi lại. Cậu kéo đỏ tay mà dây vẫn không đứt.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/13062026-097-Dung-De-Mot-Lan-De-Dai-Thanh-Thoi-Quen-Xau/audio/voice_segments/scene_004/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_005",
      "scene_id": "scene_005",
      "text": "Thầy nói, một lần buông lỏng giống sợi dây mảnh. Con tưởng chẳng đáng kể. Nhưng nhiều lần buông lỏng bện lại sẽ trói ngược tay chân con. Khi thói quen thành dây thừng, muốn thoát ra sẽ đau và lâu hơn.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/13062026-097-Dung-De-Mot-Lan-De-Dai-Thanh-Thoi-Quen-Xau/audio/voice_segments/scene_005/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_006",
      "scene_id": "scene_006",
      "text": "Nghe vậy, cậu cúi đầu nhìn lại mình. Không phải cậu hư ngay từ đầu, chỉ là cậu đã nhường một bước cho sự dễ dãi, rồi nhường thêm bước nữa. Đường xuống dốc thường rất êm, nên người ta chỉ tỉnh khi chân đã trượt xa.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/13062026-097-Dung-De-Mot-Lan-De-Dai-Thanh-Thoi-Quen-Xau/audio/voice_segments/scene_006/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_007",
      "scene_id": "scene_007",
      "text": "Ở đời, giữ mình khó nhất lúc chưa ai thấy. Một đồng tiền thừa không trả, một lời hẹn bỏ qua, một việc nhỏ làm cho xong chuyện. Nếu lòng không biết xấu hổ, bên ngoài sạch mấy cũng chỉ là vỏ mỏng.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/13062026-097-Dung-De-Mot-Lan-De-Dai-Thanh-Thoi-Quen-Xau/audio/voice_segments/scene_007/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_008",
      "scene_id": "scene_008",
      "text": "Từ hôm ấy, cậu học trò đặt ra ba điều nhỏ. Sách lấy ra phải để lại đúng chỗ. Việc đã nhận phải làm cho xong. Lỗi đã biết phải sửa trước khi ngủ. Không phải để khoe với ai, mà để lòng mình còn có người canh cửa.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/13062026-097-Dung-De-Mot-Lan-De-Dai-Thanh-Thoi-Quen-Xau/audio/voice_segments/scene_008/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_009",
      "scene_id": "scene_009",
      "text": "Những ngày đầu, cậu thấy phiền. Chỉ một cuốn sách thôi mà cũng phải quay lại xếp. Chỉ một câu xin lỗi thôi mà cũng phải mở miệng. Nhưng chính những lần quay lại ấy đã kéo cậu ra khỏi con dốc cũ.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/13062026-097-Dung-De-Mot-Lan-De-Dai-Thanh-Thoi-Quen-Xau/audio/voice_segments/scene_009/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_010",
      "scene_id": "scene_010",
      "text": "Người có phúc không phải người chưa từng sai. Người có phúc là người không nuôi cái sai thành nhà. Thấy cỏ mọc thì nhổ khi còn non. Thấy lòng lệch thì chỉnh khi còn nhẹ. Sửa sớm bao giờ cũng đỡ đau hơn sửa muộn.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/13062026-097-Dung-De-Mot-Lan-De-Dai-Thanh-Thoi-Quen-Xau/audio/voice_segments/scene_010/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_011",
      "scene_id": "scene_011",
      "text": "Trong gia đình cũng vậy, một lần nói nặng rồi bỏ qua sẽ mở đường cho lần sau. Một lần lười giúp việc nhà, ngày sau thành thói né tránh. Tình thân không vỡ vì một ngày, mà mòn vì nhiều lần xem nhẹ.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/13062026-097-Dung-De-Mot-Lan-De-Dai-Thanh-Thoi-Quen-Xau/audio/voice_segments/scene_011/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_012",
      "scene_id": "scene_012",
      "text": "Muốn chặn thói xấu, đừng chỉ chờ quyết tâm lớn. Hãy chặn ngay ở lần đầu bằng một việc nhỏ ngược lại. Lỡ nói sai thì nhận ngay. Lỡ để bừa thì dọn ngay. Lỡ hứa chậm thì bù ngay. Cánh cửa đóng sớm, gió độc khó vào.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/13062026-097-Dung-De-Mot-Lan-De-Dai-Thanh-Thoi-Quen-Xau/audio/voice_segments/scene_012/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_013",
      "scene_id": "scene_013",
      "text": "Cậu học trò nhiều năm sau thành người giữ kho sách cho cả làng. Người ta khen cậu cẩn thận. Cậu chỉ cười, nhớ ngày xưa một cuốn sách để lệch đã suýt mở lối cho bao điều lệch khác. Giữ đời mình đôi khi bắt đầu từ việc rất nhỏ.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/13062026-097-Dung-De-Mot-Lan-De-Dai-Thanh-Thoi-Quen-Xau/audio/voice_segments/scene_013/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_014",
      "scene_id": "scene_014",
      "text": "Đừng để một lần dễ dãi thành thói quen xấu. Một lần biết dừng là một lần giữ phúc. Một lần tự sửa là một viên đá đặt dưới chân. Người biết nghiêm với mình từ điều nhỏ, đường đời chậm mà vững, nhà giản dị mà yên.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/13062026-097-Dung-De-Mot-Lan-De-Dai-Thanh-Thoi-Quen-Xau/audio/voice_segments/scene_014/seg_001.wav"
    }
  ]
}