1 00:00:00,000 --> 00:00:01,212 Trong một huyện nhỏ thời 2 00:00:01,212 --> 00:00:02,424 xưa, có người giữ kho 3 00:00:02,424 --> 00:00:03,636 lúa nổi tiếng cẩn thận. 4 00:00:03,636 --> 00:00:04,848 Mỗi tối khóa cửa kho, 5 00:00:04,848 --> 00:00:06,060 ông đều rửa tay bên 6 00:00:06,060 --> 00:00:07,272 chum nước rồi mới về 7 00:00:07,272 --> 00:00:08,484 nhà. Con trai hỏi vì 8 00:00:08,484 --> 00:00:09,696 sao phải rửa lâu như 9 00:00:09,696 --> 00:00:10,908 vậy. Ông đáp, tay sạch 10 00:00:10,908 --> 00:00:12,120 thì lòng mới ngủ yên. 11 00:00:12,620 --> 00:00:13,813 Đứa con tưởng cha nói 12 00:00:13,813 --> 00:00:15,007 chuyện bụi đất. Nhưng người 13 00:00:15,007 --> 00:00:16,200 cha chỉ vào kho lúa 14 00:00:16,200 --> 00:00:17,393 và bảo: bụi trên tay 15 00:00:17,393 --> 00:00:18,587 dễ rửa, lòng tham dính 16 00:00:18,587 --> 00:00:19,780 vào tay mới khó sạch. 17 00:00:19,780 --> 00:00:20,973 Một hạt lúa không phải 18 00:00:20,973 --> 00:00:22,167 của mình cũng đủ làm 19 00:00:22,167 --> 00:00:23,360 đêm dài hơn. 20 00:00:23,860 --> 00:00:25,058 Trong kho có nhiều bao 21 00:00:25,058 --> 00:00:26,256 lúa dân gửi. Có người 22 00:00:26,256 --> 00:00:27,453 nghèo gửi ít, nhà khá 23 00:00:27,453 --> 00:00:28,651 giả gửi nhiều. Người giữ 24 00:00:28,651 --> 00:00:29,849 kho nếu lệch lòng một 25 00:00:29,849 --> 00:00:31,047 chút, chẳng ai thấy ngay. 26 00:00:31,047 --> 00:00:32,244 Nhưng trời đất chưa cần 27 00:00:32,244 --> 00:00:33,442 thấy, chính lòng mình đã 28 00:00:33,442 --> 00:00:34,640 biết trước. 29 00:00:35,140 --> 00:00:36,278 Một hôm, người bạn cũ 30 00:00:36,278 --> 00:00:37,416 đến nhờ ông bớt riêng 31 00:00:37,416 --> 00:00:38,555 một túi lúa nhỏ. Bạn 32 00:00:38,555 --> 00:00:39,693 nói kho nhiều như núi, 33 00:00:39,693 --> 00:00:40,831 thiếu một túi ai mà 34 00:00:40,831 --> 00:00:41,969 hay. Ông lặng im rất 35 00:00:41,969 --> 00:00:43,107 lâu rồi đặt chìa khóa 36 00:00:43,107 --> 00:00:44,245 lên bàn, nói: mất một 37 00:00:44,245 --> 00:00:45,384 túi lúa thì kho còn, 38 00:00:45,384 --> 00:00:46,522 mất lòng sạch thì đời 39 00:00:46,522 --> 00:00:47,660 hết chỗ về. 40 00:00:48,160 --> 00:00:49,340 Người bạn đỏ mặt bỏ 41 00:00:49,340 --> 00:00:50,520 đi. Đêm ấy, người giữ 42 00:00:50,520 --> 00:00:51,700 kho nằm trên chiếc giường 43 00:00:51,700 --> 00:00:52,880 tre đơn sơ, ngoài sân 44 00:00:52,880 --> 00:00:54,060 gió thổi qua hàng cau. 45 00:00:54,060 --> 00:00:55,240 Nhà ông nghèo, bữa cơm 46 00:00:55,240 --> 00:00:56,420 chỉ có rau dưa, nhưng 47 00:00:56,420 --> 00:00:57,600 giấc ngủ đến nhẹ như 48 00:00:57,600 --> 00:00:58,780 nước trong. 49 00:00:59,280 --> 00:01:00,489 Có kẻ nghe chuyện thì 50 00:01:00,489 --> 00:01:01,698 cười, bảo sống sạch mà 51 00:01:01,698 --> 00:01:02,907 nghèo thì được gì. Ông 52 00:01:02,907 --> 00:01:04,116 không cãi. Sáng hôm sau, 53 00:01:04,116 --> 00:01:05,325 ông dẫn con ra giếng, 54 00:01:05,325 --> 00:01:06,535 múc một gáo nước đục 55 00:01:06,535 --> 00:01:07,744 rồi hỏi: con có muốn 56 00:01:07,744 --> 00:01:08,953 uống không. Đứa trẻ lắc 57 00:01:08,953 --> 00:01:10,162 đầu. Cha bảo, của cải 58 00:01:10,162 --> 00:01:11,371 cũng vậy, đục rồi thì 59 00:01:11,371 --> 00:01:12,580 no mấy cũng khó yên. 60 00:01:13,080 --> 00:01:14,258 Đời người có những món 61 00:01:14,258 --> 00:01:15,436 lợi nhìn rất nhỏ. Một 62 00:01:15,436 --> 00:01:16,613 chút cân thiếu, một chút 63 00:01:16,613 --> 00:01:17,791 giấy tờ sửa sai, một 64 00:01:17,791 --> 00:01:18,969 chút phần của chung đem 65 00:01:18,969 --> 00:01:20,147 về nhà. Ban đầu chỉ 66 00:01:20,147 --> 00:01:21,324 là bụi mỏng trên tay, 67 00:01:21,324 --> 00:01:22,502 lâu ngày thành vết bẩn 68 00:01:22,502 --> 00:01:23,680 khó giấu. 69 00:01:24,180 --> 00:01:25,290 Người biết giữ mình không 70 00:01:25,290 --> 00:01:26,400 phải vì sợ người khác 71 00:01:26,400 --> 00:01:27,510 bắt gặp, mà vì sợ 72 00:01:27,510 --> 00:01:28,620 tự mình không còn kính 73 00:01:28,620 --> 00:01:29,730 trọng mình. Khi đã quen 74 00:01:29,730 --> 00:01:30,840 lấy điều không thuộc về 75 00:01:30,840 --> 00:01:31,950 mình, mắt có thể vẫn 76 00:01:31,950 --> 00:01:33,060 nhìn thẳng, nhưng lòng phải 77 00:01:33,060 --> 00:01:34,170 cúi xuống. 78 00:01:34,670 --> 00:01:35,784 Trong làng từng có một 79 00:01:35,784 --> 00:01:36,899 viên thư lại nhận quà 80 00:01:36,899 --> 00:01:38,013 để đổi giấy. Ban đầu 81 00:01:38,013 --> 00:01:39,128 là con gà, sau là 82 00:01:39,128 --> 00:01:40,242 xấp vải, rồi đến bạc 83 00:01:40,242 --> 00:01:41,357 trắng. Nhà ông lớn dần, 84 00:01:41,357 --> 00:01:42,471 nhưng đêm nào cũng giật 85 00:01:42,471 --> 00:01:43,586 mình khi nghe 86 00:01:43,586 --> 00:01:44,700 tiếng gõ cửa. 87 00:01:45,200 --> 00:01:46,342 Một ngày việc lộ ra, 88 00:01:46,342 --> 00:01:47,484 người ta không chỉ đòi 89 00:01:47,484 --> 00:01:48,627 lại bạc. Họ đòi lại 90 00:01:48,627 --> 00:01:49,769 niềm tin đã mất. Con 91 00:01:49,769 --> 00:01:50,911 cháu ông đi qua chợ 92 00:01:50,911 --> 00:01:52,053 cũng cúi mặt. Của bẩn 93 00:01:52,053 --> 00:01:53,196 mua được mái nhà, nhưng 94 00:01:53,196 --> 00:01:54,338 không mua được ánh mắt 95 00:01:54,338 --> 00:01:55,480 bình yên của người thân. 96 00:01:55,980 --> 00:01:57,096 Người giữ kho đem chuyện 97 00:01:57,096 --> 00:01:58,211 ấy dạy con: đừng để 98 00:01:58,211 --> 00:01:59,327 tay mình quen với thứ 99 00:01:59,327 --> 00:02:00,442 không phải của mình. Nghèo 100 00:02:00,442 --> 00:02:01,558 có thể chịu, thiếu có 101 00:02:01,558 --> 00:02:02,673 thể xoay, nhưng lòng đã 102 00:02:02,673 --> 00:02:03,789 dơ thì ăn ngon cũng 103 00:02:03,789 --> 00:02:04,904 nghẹn, mặc đẹp 104 00:02:04,904 --> 00:02:06,020 cũng nặng vai. 105 00:02:06,520 --> 00:02:07,761 Muốn tay sạch, hãy rõ 106 00:02:07,761 --> 00:02:09,002 ràng từ việc nhỏ. Của 107 00:02:09,002 --> 00:02:10,244 ai trả người ấy. Công 108 00:02:10,244 --> 00:02:11,485 nào tính công ấy. Phần 109 00:02:11,485 --> 00:02:12,726 chung đừng biến thành phần 110 00:02:12,726 --> 00:02:13,967 riêng. Một đồng minh bạch 111 00:02:13,967 --> 00:02:15,209 hôm nay giữ cho ngàn 112 00:02:15,209 --> 00:02:16,450 bước sau khỏi run sợ. 113 00:02:16,950 --> 00:02:18,137 Năm tháng qua đi, người 114 00:02:18,137 --> 00:02:19,323 giữ kho già yếu. Dân 115 00:02:19,323 --> 00:02:20,510 làng vẫn gửi lúa cho 116 00:02:20,510 --> 00:02:21,697 ông, không vì kho ông 117 00:02:21,697 --> 00:02:22,883 lớn nhất, mà vì lòng 118 00:02:22,883 --> 00:02:24,070 ông vững nhất. Có thứ 119 00:02:24,070 --> 00:02:25,257 của cải không nằm trong 120 00:02:25,257 --> 00:02:26,443 rương, mà nằm ở tiếng 121 00:02:26,443 --> 00:02:27,630 người đời tin mình. 122 00:02:28,130 --> 00:02:29,368 Giữ sạch đôi tay, lòng 123 00:02:29,368 --> 00:02:30,606 mới ngủ yên. Đời người 124 00:02:30,606 --> 00:02:31,843 không cần giàu bằng mọi 125 00:02:31,843 --> 00:02:33,081 giá, chỉ cần khi đêm 126 00:02:33,081 --> 00:02:34,319 xuống còn dám nhìn lại 127 00:02:34,319 --> 00:02:35,557 mình. Tay không dính của 128 00:02:35,557 --> 00:02:36,794 trái, lòng không mắc nợ 129 00:02:36,794 --> 00:02:38,032 ai, phúc khí tự nhiên 130 00:02:38,032 --> 00:02:39,270 ở lại trong nhà.