1 00:00:00,000 --> 00:00:01,400 Ngày xưa, ở ven một 2 00:00:01,400 --> 00:00:02,420 bến sông, có chàng học 3 00:00:02,420 --> 00:00:03,620 trò nghèo thường ngồi đọc 4 00:00:03,620 --> 00:00:04,500 sách dưới mái hiên chùa 5 00:00:04,500 --> 00:00:06,160 cũ. Áo vá nhiều đường, 6 00:00:06,460 --> 00:00:07,760 bút mực cũng ít, nhưng 7 00:00:07,760 --> 00:00:08,800 sáng nào chàng cũng dậy 8 00:00:08,800 --> 00:00:09,600 trước tiếng gà để học. 9 00:00:10,100 --> 00:00:11,060 Người trong làng quen gọi 10 00:00:11,060 --> 00:00:13,260 chàng là kẻ mơ cao. 11 00:00:13,500 --> 00:00:14,780 Một hôm ra chợ, chàng 12 00:00:14,780 --> 00:00:15,700 bị một phú hộ nhìn 13 00:00:15,700 --> 00:00:16,780 áo cũ rồi cười nhạt. 14 00:00:16,920 --> 00:00:18,160 Ông ta bảo, thân còn 15 00:00:18,160 --> 00:00:19,280 chưa đủ cơm, học chữ 16 00:00:19,280 --> 00:00:20,540 để làm gì. Lời ấy 17 00:00:20,540 --> 00:00:21,520 rơi xuống như hòn đá, 18 00:00:21,780 --> 00:00:22,600 làm mặt chàng nóng bừng 19 00:00:22,600 --> 00:00:24,800 giữa đám đông. Chàng về 20 00:00:24,800 --> 00:00:26,140 nhà, đặt sách xuống, nhìn 21 00:00:26,140 --> 00:00:27,020 mẹ đang vá áo bên 22 00:00:27,020 --> 00:00:28,460 ngọn đèn dầu. Mẹ không 23 00:00:28,460 --> 00:00:29,660 hỏi nhiều, chỉ rót bát 24 00:00:29,660 --> 00:00:30,980 nước ấm và nói: người 25 00:00:30,980 --> 00:00:31,980 ta khinh con một lời, 26 00:00:32,160 --> 00:00:33,120 con đừng tự khinh mình 27 00:00:33,120 --> 00:00:35,800 cả đời. Đêm ấy chàng 28 00:00:35,800 --> 00:00:37,620 không ngủ. Ngoài sân, gió 29 00:00:37,620 --> 00:00:38,860 thổi qua bụi tre, tiếng 30 00:00:38,860 --> 00:00:39,920 lá va vào nhau như 31 00:00:39,920 --> 00:00:41,220 tiếng người bàn tán. Chàng 32 00:00:41,220 --> 00:00:42,520 hiểu, lời khinh của người 33 00:00:42,520 --> 00:00:43,540 khác chỉ là gió ngoài 34 00:00:43,540 --> 00:00:44,860 cửa, nếu tự mở lòng 35 00:00:44,860 --> 00:00:45,780 cho vào mới thành rét 36 00:00:45,780 --> 00:00:48,440 trong nhà. Sáng hôm sau, 37 00:00:48,540 --> 00:00:49,420 chàng lại mang sách ra 38 00:00:49,420 --> 00:00:50,680 hiên chùa. Có người đi 39 00:00:50,680 --> 00:00:52,260 ngang vẫn cười, nhưng chàng 40 00:00:52,260 --> 00:00:53,800 cúi đầu đọc tiếp. Mỗi 41 00:00:53,800 --> 00:00:54,940 chữ học thêm giống một 42 00:00:54,940 --> 00:00:56,220 viên gạch nhỏ, lặng lẽ 43 00:00:56,220 --> 00:00:57,220 kê lại con đường đã 44 00:00:57,220 --> 00:00:58,680 bị lời đời làm nghiêng. 45 00:00:59,560 --> 00:01:00,460 Cổ nhân dạy, bị khinh 46 00:01:00,460 --> 00:01:01,880 không đáng sợ, đáng sợ 47 00:01:01,880 --> 00:01:02,780 là đem lời khinh ấy 48 00:01:02,780 --> 00:01:03,960 làm thước đo đời mình. 49 00:01:04,640 --> 00:01:05,540 Miệng người đời lúc nóng 50 00:01:05,540 --> 00:01:06,760 lúc lạnh, nếu cứ nhìn 51 00:01:06,760 --> 00:01:07,780 vào đó để sống, lòng 52 00:01:07,780 --> 00:01:09,600 mình sẽ mất phương hướng. 53 00:01:09,980 --> 00:01:11,080 Có người vì một câu 54 00:01:11,080 --> 00:01:12,340 chê mà bỏ nghề, có 55 00:01:12,340 --> 00:01:13,100 người vì một ánh mắt 56 00:01:13,100 --> 00:01:14,160 coi thường mà thôi cố 57 00:01:14,160 --> 00:01:15,960 gắng. Họ tưởng mình thua 58 00:01:15,960 --> 00:01:17,260 người nói câu ấy, thật 59 00:01:17,260 --> 00:01:18,340 ra là thua chính phút 60 00:01:18,340 --> 00:01:20,480 yếu lòng của mình. Chàng 61 00:01:20,480 --> 00:01:21,520 học trò ghi lời mẹ 62 00:01:21,520 --> 00:01:22,740 lên mảnh giấy nhỏ, dán 63 00:01:22,740 --> 00:01:24,380 cạnh bàn tre. Chàng đọc 64 00:01:24,380 --> 00:01:25,720 lại. Không phải để oán 65 00:01:25,720 --> 00:01:26,960 người phú hộ, mà để 66 00:01:26,960 --> 00:01:28,000 nhớ rằng chí khí cần 67 00:01:28,000 --> 00:01:28,860 được giữ như lửa nhỏ 68 00:01:28,860 --> 00:01:31,280 trong đêm dài. Nhiều năm 69 00:01:31,280 --> 00:01:32,680 sau, trong kỳ khảo thí, 70 00:01:33,000 --> 00:01:33,740 chàng vẫn mang chiếc áo 71 00:01:33,740 --> 00:01:34,700 cũ đã vá thêm vài 72 00:01:34,700 --> 00:01:36,460 đường. Có người nhận ra 73 00:01:36,460 --> 00:01:37,720 và lại cười. Chàng chỉ 74 00:01:37,720 --> 00:01:38,900 mỉm cười, vì chiếc áo 75 00:01:38,900 --> 00:01:39,900 ấy nhắc chàng mình đã 76 00:01:39,900 --> 00:01:41,700 đi qua bao mùa gió. 77 00:01:42,160 --> 00:01:43,340 Kết quả yết bảng, tên 78 00:01:43,340 --> 00:01:44,740 chàng đứng ở hàng cao. 79 00:01:44,920 --> 00:01:45,860 Người từng khinh chàng chen 80 00:01:45,860 --> 00:01:47,320 vào xem, mặt đổi sắc. 81 00:01:47,640 --> 00:01:48,960 Nhưng chàng không quay lại 82 00:01:48,960 --> 00:01:50,560 để hơn thua. Người giữ 83 00:01:50,560 --> 00:01:51,360 được chí không cần lấy 84 00:01:51,360 --> 00:01:52,600 thành công làm roi đánh 85 00:01:52,600 --> 00:01:55,100 vào mặt ai. Chàng trở 86 00:01:55,100 --> 00:01:56,500 về làng, việc đầu tiên 87 00:01:56,500 --> 00:01:57,340 là sửa lại mái hiên 88 00:01:57,340 --> 00:01:58,360 chùa nơi mình từng học. 89 00:01:59,000 --> 00:01:59,980 Chàng bảo trẻ nhỏ trong 90 00:01:59,980 --> 00:02:01,740 làng: nghèo có thể làm 91 00:02:01,740 --> 00:02:03,120 bước chân chậm hơn, nhưng 92 00:02:03,120 --> 00:02:04,060 không được để lời khinh 93 00:02:04,060 --> 00:02:06,640 làm gãy đầu gối. Đời 94 00:02:06,640 --> 00:02:07,620 người ai cũng từng nghe 95 00:02:07,620 --> 00:02:08,940 những lời làm đau. Có 96 00:02:08,940 --> 00:02:10,060 lời chê đúng thì sửa, 97 00:02:10,140 --> 00:02:11,100 có lời chê độc thì 98 00:02:11,100 --> 00:02:12,900 đặt xuống. Mang tất cả 99 00:02:12,900 --> 00:02:13,800 vào lòng chẳng khác nào 100 00:02:13,800 --> 00:02:14,800 tự vác đá của người 101 00:02:14,800 --> 00:02:16,400 khác đi suốt đường xa. 102 00:02:17,440 --> 00:02:18,140 Muốn không bị lời đời 103 00:02:18,140 --> 00:02:19,300 quật ngã, hãy âm thầm 104 00:02:19,300 --> 00:02:20,240 làm việc đáng làm mỗi 105 00:02:20,240 --> 00:02:21,640 ngày. Cây tre không cãi 106 00:02:21,640 --> 00:02:22,700 bão, chỉ bám rễ sâu 107 00:02:22,700 --> 00:02:24,040 thêm. Người có chí cũng 108 00:02:24,040 --> 00:02:25,240 vậy, càng bị gió ép, 109 00:02:25,600 --> 00:02:26,520 càng biết đứng thẳng từ 110 00:02:26,520 --> 00:02:29,640 bên trong. Lời khinh qua.