1 00:00:00,000 --> 00:00:01,214 Ngày xưa, ở một phủ 2 00:00:01,214 --> 00:00:02,427 huyện miền núi, có vị 3 00:00:02,427 --> 00:00:03,641 quan mới nhậm chức. Ông 4 00:00:03,641 --> 00:00:04,855 trẻ, học rộng, nói năng 5 00:00:04,855 --> 00:00:06,068 sắc bén. Ngày đầu ngồi 6 00:00:06,068 --> 00:00:07,282 công đường, thấy dân quê 7 00:00:07,282 --> 00:00:08,495 áo vải run rẩy trước 8 00:00:08,495 --> 00:00:09,709 mặt, ông sinh lòng tự 9 00:00:09,709 --> 00:00:10,923 đắc, tưởng quyền trong tay 10 00:00:10,923 --> 00:00:12,136 là núi cao không ai 11 00:00:12,136 --> 00:00:13,350 dám nhìn lên. 12 00:00:13,850 --> 00:00:15,016 Một cụ già mang đơn 13 00:00:15,016 --> 00:00:16,182 xin giảm thuế vì ruộng 14 00:00:16,182 --> 00:00:17,348 bị lũ cuốn. Vị quan 15 00:00:17,348 --> 00:00:18,514 nghe chưa hết đã gõ 16 00:00:18,514 --> 00:00:19,680 thước xuống bàn, trách dân 17 00:00:19,680 --> 00:00:20,846 nghèo hay than. Cụ già 18 00:00:20,846 --> 00:00:22,012 cúi đầu, không dám cãi. 19 00:00:22,012 --> 00:00:23,178 Ngoài sân, mưa vừa tạnh, 20 00:00:23,178 --> 00:00:24,344 bùn còn bám 21 00:00:24,344 --> 00:00:25,510 đầy chân người. 22 00:00:26,010 --> 00:00:27,157 Đêm ấy, thầy cũ của 23 00:00:27,157 --> 00:00:28,303 vị quan ghé thăm. Thấy 24 00:00:28,303 --> 00:00:29,450 học trò mặc áo quyền 25 00:00:29,450 --> 00:00:30,597 quý, thầy không khen, chỉ 26 00:00:30,597 --> 00:00:31,743 hỏi: con còn nhớ ngày 27 00:00:31,743 --> 00:00:32,890 xưa từng vay bát gạo 28 00:00:32,890 --> 00:00:34,037 của hàng xóm để đi 29 00:00:34,037 --> 00:00:35,183 thi không. Vị quan im 30 00:00:35,183 --> 00:00:36,330 lặng rất lâu. 31 00:00:36,830 --> 00:00:38,082 Thầy nói, người đứng trên 32 00:00:38,082 --> 00:00:39,334 cao càng phải nhìn rõ 33 00:00:39,334 --> 00:00:40,587 người dưới thấp. Quyền lực 34 00:00:40,587 --> 00:00:41,839 giống ngọn đèn trong tay, 35 00:00:41,839 --> 00:00:43,091 dùng để soi đường cho 36 00:00:43,091 --> 00:00:44,343 dân thì sáng, dùng để 37 00:00:44,343 --> 00:00:45,596 rọi vào mặt người yếu 38 00:00:45,596 --> 00:00:46,848 thì chỉ làm họ chói 39 00:00:46,848 --> 00:00:48,100 mắt và sợ hãi. 40 00:00:48,600 --> 00:00:49,796 Sáng hôm sau, vị quan 41 00:00:49,796 --> 00:00:50,991 ra đồng xem ruộng lũ. 42 00:00:50,991 --> 00:00:52,187 Ông thấy bờ đất vỡ, 43 00:00:52,187 --> 00:00:53,382 mạ non trôi, trẻ nhỏ 44 00:00:53,382 --> 00:00:54,578 ngồi bên nồi cháo loãng. 45 00:00:54,578 --> 00:00:55,773 Những điều hôm qua nghe 46 00:00:55,773 --> 00:00:56,969 như lời than, hôm nay 47 00:00:56,969 --> 00:00:58,164 hiện ra thành sự thật 48 00:00:58,164 --> 00:00:59,360 dưới chân mình. 49 00:00:59,860 --> 00:01:01,004 Ông gọi cụ già đến, 50 00:01:01,004 --> 00:01:02,149 tự tay đỡ cụ ngồi 51 00:01:02,149 --> 00:01:03,293 rồi xét lại đơn. Dân 52 00:01:03,293 --> 00:01:04,438 trong huyện nhìn nhau ngạc 53 00:01:04,438 --> 00:01:05,582 nhiên. Một cái cúi người 54 00:01:05,582 --> 00:01:06,727 của kẻ có quyền đôi 55 00:01:06,727 --> 00:01:07,871 khi làm ấm lại lòng 56 00:01:07,871 --> 00:01:09,016 người hơn trăm lời nói 57 00:01:09,016 --> 00:01:10,160 về nhân nghĩa. 58 00:01:10,660 --> 00:01:11,761 Cổ nhân dạy, có quyền 59 00:01:11,761 --> 00:01:12,862 mà biết nhường, ấy là 60 00:01:12,862 --> 00:01:13,963 đức. Có thế mà không 61 00:01:13,963 --> 00:01:15,064 ép, ấy là phúc. Người 62 00:01:15,064 --> 00:01:16,165 yếu không thể chống lại 63 00:01:16,165 --> 00:01:17,266 mình không có nghĩa là 64 00:01:17,266 --> 00:01:18,367 mình được phép làm họ 65 00:01:18,367 --> 00:01:19,468 đau. Trời đất nhìn lòng 66 00:01:19,468 --> 00:01:20,569 người ở lúc họ có 67 00:01:20,569 --> 00:01:21,670 thể hơn thua. 68 00:01:22,170 --> 00:01:23,336 Trong đời thường cũng vậy. 69 00:01:23,336 --> 00:01:24,501 Cha mẹ có quyền với 70 00:01:24,501 --> 00:01:25,667 con, nhưng lời nặng quá 71 00:01:25,667 --> 00:01:26,832 có thể làm con khép 72 00:01:26,832 --> 00:01:27,998 lòng. Người chủ có quyền 73 00:01:27,998 --> 00:01:29,163 với người làm, nhưng một 74 00:01:29,163 --> 00:01:30,329 câu mắng giữa đám đông 75 00:01:30,329 --> 00:01:31,494 có thể để lại vết 76 00:01:31,494 --> 00:01:32,660 thương dài. 77 00:01:33,160 --> 00:01:34,312 Người có vị thế nếu 78 00:01:34,312 --> 00:01:35,464 chỉ biết bắt người khác 79 00:01:35,464 --> 00:01:36,616 sợ, quanh mình sẽ có 80 00:01:36,616 --> 00:01:37,768 nhiều kẻ cúi đầu mà 81 00:01:37,768 --> 00:01:38,920 ít người thật lòng. Cái 82 00:01:38,920 --> 00:01:40,072 uy bền không sinh từ 83 00:01:40,072 --> 00:01:41,224 tiếng quát, mà sinh từ 84 00:01:41,224 --> 00:01:42,376 sự công bằng khiến người 85 00:01:42,376 --> 00:01:43,528 ta nể phục khi quay 86 00:01:43,528 --> 00:01:44,680 lưng đi. 87 00:01:45,180 --> 00:01:46,354 Vị quan từ đó đặt 88 00:01:46,354 --> 00:01:47,529 một chiếc ghế thấp bên 89 00:01:47,529 --> 00:01:48,703 công đường. Ai đến trình 90 00:01:48,703 --> 00:01:49,878 bày việc khó đều được 91 00:01:49,878 --> 00:01:51,052 ngồi trước khi nói. Ông 92 00:01:51,052 --> 00:01:52,227 bảo thuộc hạ, người mang 93 00:01:52,227 --> 00:01:53,401 oan khuất đã mỏi gối 94 00:01:53,401 --> 00:01:54,576 rồi, đừng bắt họ quỳ 95 00:01:54,576 --> 00:01:55,750 thêm trong lòng. 96 00:01:56,250 --> 00:01:57,383 Có lần, một lính lệ 97 00:01:57,383 --> 00:01:58,517 đánh người bán củi vì 98 00:01:58,517 --> 00:01:59,650 chậm nộp phí. Vị quan 99 00:01:59,650 --> 00:02:00,783 không che cho thuộc hạ. 100 00:02:00,783 --> 00:02:01,917 Ông phạt người lính, trả 101 00:02:01,917 --> 00:02:03,050 lại tiền cho dân, rồi 102 00:02:03,050 --> 00:02:04,183 nói: áo quan không phải 103 00:02:04,183 --> 00:02:05,317 áo giáp để 104 00:02:05,317 --> 00:02:06,450 che điều sai. 105 00:02:06,950 --> 00:02:08,079 Người trong huyện dần bớt 106 00:02:08,079 --> 00:02:09,208 sợ khi bước vào công 107 00:02:09,208 --> 00:02:10,337 đường. Họ vẫn kính phép 108 00:02:10,337 --> 00:02:11,466 nước, nhưng không còn run 109 00:02:11,466 --> 00:02:12,594 như gặp hổ. Khi quyền 110 00:02:12,594 --> 00:02:13,723 đi cùng đức, phép tắc 111 00:02:13,723 --> 00:02:14,852 không lạnh như đá, mà 112 00:02:14,852 --> 00:02:15,981 có hơi ấm 113 00:02:15,981 --> 00:02:17,110 của lẽ phải. 114 00:02:17,610 --> 00:02:18,758 Nhiều năm sau, vị quan 115 00:02:18,758 --> 00:02:19,906 về hưu, dân làng tiễn 116 00:02:19,906 --> 00:02:21,054 ông qua cầu đá. Không 117 00:02:21,054 --> 00:02:22,202 ai bị ép phải đến, 118 00:02:22,202 --> 00:02:23,350 nhưng người đứng kín hai 119 00:02:23,350 --> 00:02:24,498 bên đường. Ông hiểu, quyền 120 00:02:24,498 --> 00:02:25,646 chức rồi cũng trả lại, 121 00:02:25,646 --> 00:02:26,794 chỉ có cách đối đãi 122 00:02:26,794 --> 00:02:27,942 là ở lại 123 00:02:27,942 --> 00:02:29,090 trong lòng người. 124 00:02:29,590 --> 00:02:30,707 Nếu hôm nay bạn có 125 00:02:30,707 --> 00:02:31,823 chút quyền, trong nhà, nơi 126 00:02:31,823 --> 00:02:32,940 làm việc, hay giữa một 127 00:02:32,940 --> 00:02:34,057 mối quan hệ, hãy nhớ 128 00:02:34,057 --> 00:02:35,173 dùng quyền để đỡ người, 129 00:02:35,173 --> 00:02:36,290 không phải ép người. Có 130 00:02:36,290 --> 00:02:37,407 thế mà giữ được đức, 131 00:02:37,407 --> 00:02:38,523 phúc mới theo 132 00:02:38,523 --> 00:02:39,640 mình lâu dài.