{
  "items": [
    {
      "id": "scene_001",
      "scene_id": "scene_001",
      "text": "Cổ nhân dạy, một lời khen đúng lúc có thể nâng người qua đoạn đường khó, còn trăm lời trước mặt đôi khi chỉ làm lòng sinh kiêu. Khen người không phải để làm ồn, mà để tưới đúng nơi đang khô hạn.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/135-Giu-Mot-Loi-Khen-Dung-Luc-Hon-Tram-Loi-Truong-Mat/audio/voice_segments/scene_001/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_002",
      "scene_id": "scene_002",
      "text": "Ở làng dệt có cậu học trò tên Nghiêm, tay vụng, chữ chậm, thường bị bạn bè chê cười. Cậu càng cố càng run, càng run càng sai, như con thoi mắc sợi trong khung cửi.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/135-Giu-Mot-Loi-Khen-Dung-Luc-Hon-Tram-Loi-Truong-Mat/audio/voice_segments/scene_002/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_003",
      "scene_id": "scene_003",
      "text": "Thầy đồ trong làng thấy vậy nhưng không mắng trước lớp. Ông chỉ bảo mọi người tiếp tục học, rồi sau buổi chiều gọi Nghiêm ở lại, đưa cậu xem một nét chữ vừa thẳng hơn hôm qua.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/135-Giu-Mot-Loi-Khen-Dung-Luc-Hon-Tram-Loi-Truong-Mat/audio/voice_segments/scene_003/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_004",
      "scene_id": "scene_004",
      "text": "Thầy nói, hôm nay con chưa giỏi, nhưng nét này đã có xương. Người có xương thì đứng được. Một câu ấy nhỏ, không ai nghe thấy, nhưng trong lòng Nghiêm như có ngọn đèn được châm lửa.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/135-Giu-Mot-Loi-Khen-Dung-Luc-Hon-Tram-Loi-Truong-Mat/audio/voice_segments/scene_004/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_005",
      "scene_id": "scene_005",
      "text": "Từ hôm đó, cậu bớt sợ bảng gỗ. Mỗi ngày viết chậm một chút, sửa một nét, giữ một hơi thở. Bạn bè vẫn chê, nhưng cậu không còn nghe lời chê lớn hơn lời thầy đã đặt vào lòng.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/135-Giu-Mot-Loi-Khen-Dung-Luc-Hon-Tram-Loi-Truong-Mat/audio/voice_segments/scene_005/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_006",
      "scene_id": "scene_006",
      "text": "Một người hàng xóm bảo thầy đồ, sao không khen trước lớp để cậu nở mặt. Thầy lắc đầu, mầm non mới nhú không nên phơi giữa gió lớn; khen sai chỗ cũng có thể làm người yếu thêm sợ. Người được khen đúng lúc sẽ có chỗ bám, không phải để tự cao mà để bớt chìm.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/135-Giu-Mot-Loi-Khen-Dung-Luc-Hon-Tram-Loi-Truong-Mat/audio/voice_segments/scene_006/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_007",
      "scene_id": "scene_007",
      "text": "Ông nói, lời khen giống chén nước. Người khát cần uống, nhưng đổ giữa sân chỉ làm ướt đất. Khen đúng lúc, đúng chỗ, đúng điều thật, mới khiến người nghe có sức đi tiếp.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/135-Giu-Mot-Loi-Khen-Dung-Luc-Hon-Tram-Loi-Truong-Mat/audio/voice_segments/scene_007/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_008",
      "scene_id": "scene_008",
      "text": "Nhiều tháng sau, Nghiêm viết được một bài khá. Lần này thầy đọc trước lớp, không tô vẽ quá lời, chỉ nói rằng sự bền bỉ đã bắt đầu có quả. Cả lớp im lặng nhìn cậu khác đi. Lời khen ấy không dựng cậu lên cao hơn bạn, chỉ đặt công sức của cậu vào nơi xứng đáng.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/135-Giu-Mot-Loi-Khen-Dung-Luc-Hon-Tram-Loi-Truong-Mat/audio/voice_segments/scene_008/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_009",
      "scene_id": "scene_009",
      "text": "Nghiêm không kiêu, vì lời khen đầu tiên thầy cho cậu không phải để khoe, mà để đứng dậy. Cậu hiểu khen thật không làm người bay lên, mà giúp người đặt chân vững hơn.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/135-Giu-Mot-Loi-Khen-Dung-Luc-Hon-Tram-Loi-Truong-Mat/audio/voice_segments/scene_009/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_010",
      "scene_id": "scene_010",
      "text": "Sau này, Nghiêm thành người dạy trẻ nhỏ. Gặp đứa bé viết xấu, cậu không vội quở. Cậu tìm một nét còn ngay, một chữ còn sáng, rồi nhẹ nhàng chỉ cho đứa trẻ thấy. Cậu nhớ rất rõ cảm giác được nhìn thấy, nên không nỡ để học trò nhỏ nào bị chìm trong chê bai.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/135-Giu-Mot-Loi-Khen-Dung-Luc-Hon-Tram-Loi-Truong-Mat/audio/voice_segments/scene_010/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_011",
      "scene_id": "scene_011",
      "text": "Đứa trẻ ấy cũng đổi khác như cậu năm xưa. Có khi một đời người không cần ai nâng bằng vàng bạc, chỉ cần một người nhìn thấy phần đang cố gắng mà nói ra đúng lúc.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/135-Giu-Mot-Loi-Khen-Dung-Luc-Hon-Tram-Loi-Truong-Mat/audio/voice_segments/scene_011/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_012",
      "scene_id": "scene_012",
      "text": "Người đời thường tiếc lời khen với người nhà, nhưng lại phung phí lời chê. Họ sợ khen làm người khác tự mãn, mà quên rằng thiếu một lời ấm, nhiều tấm lòng đã lạnh từ rất sớm. Lời khen trong nhà càng cần đúng và ấm, vì người thân thường mang nó đi rất xa trong lòng.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/135-Giu-Mot-Loi-Khen-Dung-Luc-Hon-Tram-Loi-Truong-Mat/audio/voice_segments/scene_012/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_013",
      "scene_id": "scene_013",
      "text": "Khen không phải nịnh. Nịnh là đổ mật vào tai để cầu lợi, còn khen đúng là đặt một que chống vào lưng người đang mỏi. Một bên làm mềm xương, một bên giúp người đứng thẳng.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/135-Giu-Mot-Loi-Khen-Dung-Luc-Hon-Tram-Loi-Truong-Mat/audio/voice_segments/scene_013/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_014",
      "scene_id": "scene_014",
      "text": "Vậy nên, thấy ai thật lòng cố gắng, đừng giữ mãi lời lành trong bụng. Một lời khen đúng lúc, đúng thật, đúng chỗ, có thể thành ngọn đèn nhỏ soi người ấy qua một đoạn tối dài. Giữ được lời lành để trao đúng lúc cũng là một cách tích phúc cho đời.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/135-Giu-Mot-Loi-Khen-Dung-Luc-Hon-Tram-Loi-Truong-Mat/audio/voice_segments/scene_014/seg_001.wav"
    }
  ]
}