1 00:00:00,000 --> 00:00:01,227 Cổ nhân dạy, một lời 2 00:00:01,227 --> 00:00:02,453 khen đúng lúc có thể 3 00:00:02,453 --> 00:00:03,680 nâng người qua đoạn đường 4 00:00:03,680 --> 00:00:04,907 khó, còn trăm lời trước 5 00:00:04,907 --> 00:00:06,133 mặt đôi khi chỉ làm 6 00:00:06,133 --> 00:00:07,360 lòng sinh kiêu. Khen người 7 00:00:07,360 --> 00:00:08,587 không phải để làm ồn, 8 00:00:08,587 --> 00:00:09,813 mà để tưới đúng nơi 9 00:00:09,813 --> 00:00:11,040 đang khô hạn. 10 00:00:11,540 --> 00:00:12,650 Ở làng dệt có cậu 11 00:00:12,650 --> 00:00:13,760 học trò tên Nghiêm, tay 12 00:00:13,760 --> 00:00:14,870 vụng, chữ chậm, thường bị 13 00:00:14,870 --> 00:00:15,980 bạn bè chê cười. Cậu 14 00:00:15,980 --> 00:00:17,090 càng cố càng run, càng 15 00:00:17,090 --> 00:00:18,200 run càng sai, như con 16 00:00:18,200 --> 00:00:19,310 thoi mắc sợi 17 00:00:19,310 --> 00:00:20,420 trong khung cửi. 18 00:00:20,920 --> 00:00:21,990 Thầy đồ trong làng thấy 19 00:00:21,990 --> 00:00:23,060 vậy nhưng không mắng trước 20 00:00:23,060 --> 00:00:24,130 lớp. Ông chỉ bảo mọi 21 00:00:24,130 --> 00:00:25,200 người tiếp tục học, rồi 22 00:00:25,200 --> 00:00:26,270 sau buổi chiều gọi Nghiêm 23 00:00:26,270 --> 00:00:27,340 ở lại, đưa cậu xem 24 00:00:27,340 --> 00:00:28,410 một nét chữ vừa thẳng 25 00:00:28,410 --> 00:00:29,480 hơn hôm qua. 26 00:00:29,980 --> 00:00:31,180 Thầy nói, hôm nay con 27 00:00:31,180 --> 00:00:32,380 chưa giỏi, nhưng nét này 28 00:00:32,380 --> 00:00:33,580 đã có xương. Người có 29 00:00:33,580 --> 00:00:34,780 xương thì đứng được. Một 30 00:00:34,780 --> 00:00:35,980 câu ấy nhỏ, không ai 31 00:00:35,980 --> 00:00:37,180 nghe thấy, nhưng trong lòng 32 00:00:37,180 --> 00:00:38,380 Nghiêm như có ngọn đèn 33 00:00:38,380 --> 00:00:39,580 được châm lửa. 34 00:00:40,080 --> 00:00:41,290 Từ hôm đó, cậu bớt 35 00:00:41,290 --> 00:00:42,500 sợ bảng gỗ. Mỗi ngày 36 00:00:42,500 --> 00:00:43,710 viết chậm một chút, sửa 37 00:00:43,710 --> 00:00:44,920 một nét, giữ một hơi 38 00:00:44,920 --> 00:00:46,130 thở. Bạn bè vẫn chê, 39 00:00:46,130 --> 00:00:47,340 nhưng cậu không còn nghe 40 00:00:47,340 --> 00:00:48,550 lời chê lớn hơn lời 41 00:00:48,550 --> 00:00:49,760 thầy đã đặt vào lòng. 42 00:00:50,260 --> 00:00:51,413 Một người hàng xóm bảo 43 00:00:51,413 --> 00:00:52,567 thầy đồ, sao không khen 44 00:00:52,567 --> 00:00:53,720 trước lớp để cậu nở 45 00:00:53,720 --> 00:00:54,873 mặt. Thầy lắc đầu, mầm 46 00:00:54,873 --> 00:00:56,027 non mới nhú không nên 47 00:00:56,027 --> 00:00:57,180 phơi giữa gió lớn; khen 48 00:00:57,180 --> 00:00:58,333 sai chỗ cũng có thể 49 00:00:58,333 --> 00:00:59,487 làm người yếu thêm sợ. 50 00:00:59,487 --> 00:01:00,640 Người được khen đúng lúc 51 00:01:00,640 --> 00:01:01,793 sẽ có chỗ bám, không 52 00:01:01,793 --> 00:01:02,947 phải để tự cao mà 53 00:01:02,947 --> 00:01:04,100 để bớt chìm. 54 00:01:04,600 --> 00:01:05,880 Ông nói, lời khen giống 55 00:01:05,880 --> 00:01:07,160 chén nước. Người khát cần 56 00:01:07,160 --> 00:01:08,440 uống, nhưng đổ giữa sân 57 00:01:08,440 --> 00:01:09,720 chỉ làm ướt đất. Khen 58 00:01:09,720 --> 00:01:11,000 đúng lúc, đúng chỗ, đúng 59 00:01:11,000 --> 00:01:12,280 điều thật, mới khiến người 60 00:01:12,280 --> 00:01:13,560 nghe có sức đi tiếp. 61 00:01:14,060 --> 00:01:15,242 Nhiều tháng sau, Nghiêm viết 62 00:01:15,242 --> 00:01:16,423 được một bài khá. Lần 63 00:01:16,423 --> 00:01:17,605 này thầy đọc trước lớp, 64 00:01:17,605 --> 00:01:18,787 không tô vẽ quá lời, 65 00:01:18,787 --> 00:01:19,968 chỉ nói rằng sự bền 66 00:01:19,968 --> 00:01:21,150 bỉ đã bắt đầu có 67 00:01:21,150 --> 00:01:22,332 quả. Cả lớp im lặng 68 00:01:22,332 --> 00:01:23,513 nhìn cậu khác đi. Lời 69 00:01:23,513 --> 00:01:24,695 khen ấy không dựng cậu 70 00:01:24,695 --> 00:01:25,877 lên cao hơn bạn, chỉ 71 00:01:25,877 --> 00:01:27,058 đặt công sức của cậu 72 00:01:27,058 --> 00:01:28,240 vào nơi xứng đáng. 73 00:01:28,740 --> 00:01:29,963 Nghiêm không kiêu, vì lời 74 00:01:29,963 --> 00:01:31,186 khen đầu tiên thầy cho 75 00:01:31,186 --> 00:01:32,409 cậu không phải để khoe, 76 00:01:32,409 --> 00:01:33,631 mà để đứng dậy. Cậu 77 00:01:33,631 --> 00:01:34,854 hiểu khen thật không làm 78 00:01:34,854 --> 00:01:36,077 người bay lên, mà giúp 79 00:01:36,077 --> 00:01:37,300 người đặt chân vững hơn. 80 00:01:37,800 --> 00:01:38,940 Sau này, Nghiêm thành người 81 00:01:38,940 --> 00:01:40,080 dạy trẻ nhỏ. Gặp đứa 82 00:01:40,080 --> 00:01:41,220 bé viết xấu, cậu không 83 00:01:41,220 --> 00:01:42,360 vội quở. Cậu tìm một 84 00:01:42,360 --> 00:01:43,500 nét còn ngay, một chữ 85 00:01:43,500 --> 00:01:44,640 còn sáng, rồi nhẹ nhàng 86 00:01:44,640 --> 00:01:45,780 chỉ cho đứa trẻ thấy. 87 00:01:45,780 --> 00:01:46,920 Cậu nhớ rất rõ cảm 88 00:01:46,920 --> 00:01:48,060 giác được nhìn thấy, nên 89 00:01:48,060 --> 00:01:49,200 không nỡ để học trò 90 00:01:49,200 --> 00:01:50,340 nhỏ nào bị chìm trong 91 00:01:50,340 --> 00:01:51,480 chê bai. 92 00:01:51,980 --> 00:01:53,090 Đứa trẻ ấy cũng đổi 93 00:01:53,090 --> 00:01:54,200 khác như cậu năm xưa. 94 00:01:54,200 --> 00:01:55,310 Có khi một đời người 95 00:01:55,310 --> 00:01:56,420 không cần ai nâng bằng 96 00:01:56,420 --> 00:01:57,530 vàng bạc, chỉ cần một 97 00:01:57,530 --> 00:01:58,640 người nhìn thấy phần đang 98 00:01:58,640 --> 00:01:59,750 cố gắng mà nói ra 99 00:01:59,750 --> 00:02:00,860 đúng lúc. 100 00:02:01,360 --> 00:02:02,482 Người đời thường tiếc lời 101 00:02:02,482 --> 00:02:03,603 khen với người nhà, nhưng 102 00:02:03,603 --> 00:02:04,725 lại phung phí lời chê. 103 00:02:04,725 --> 00:02:05,847 Họ sợ khen làm người 104 00:02:05,847 --> 00:02:06,968 khác tự mãn, mà quên 105 00:02:06,968 --> 00:02:08,090 rằng thiếu một lời ấm, 106 00:02:08,090 --> 00:02:09,212 nhiều tấm lòng đã lạnh 107 00:02:09,212 --> 00:02:10,333 từ rất sớm. Lời khen 108 00:02:10,333 --> 00:02:11,455 trong nhà càng cần đúng 109 00:02:11,455 --> 00:02:12,577 và ấm, vì người thân 110 00:02:12,577 --> 00:02:13,698 thường mang nó đi rất 111 00:02:13,698 --> 00:02:14,820 xa trong lòng. 112 00:02:15,320 --> 00:02:16,400 Khen không phải nịnh. Nịnh 113 00:02:16,400 --> 00:02:17,480 là đổ mật vào tai 114 00:02:17,480 --> 00:02:18,560 để cầu lợi, còn khen 115 00:02:18,560 --> 00:02:19,640 đúng là đặt một que 116 00:02:19,640 --> 00:02:20,720 chống vào lưng người đang 117 00:02:20,720 --> 00:02:21,800 mỏi. Một bên làm mềm 118 00:02:21,800 --> 00:02:22,880 xương, một bên giúp người 119 00:02:22,880 --> 00:02:23,960 đứng thẳng. 120 00:02:24,460 --> 00:02:25,638 Vậy nên, thấy ai thật 121 00:02:25,638 --> 00:02:26,816 lòng cố gắng, đừng giữ 122 00:02:26,816 --> 00:02:27,995 mãi lời lành trong bụng. 123 00:02:27,995 --> 00:02:29,173 Một lời khen đúng lúc, 124 00:02:29,173 --> 00:02:30,351 đúng thật, đúng chỗ, có 125 00:02:30,351 --> 00:02:31,529 thể thành ngọn đèn nhỏ 126 00:02:31,529 --> 00:02:32,707 soi người ấy qua một 127 00:02:32,707 --> 00:02:33,885 đoạn tối dài. Giữ được 128 00:02:33,885 --> 00:02:35,064 lời lành để trao đúng 129 00:02:35,064 --> 00:02:36,242 lúc cũng là một cách 130 00:02:36,242 --> 00:02:37,420 tích phúc cho đời.