{
  "items": [
    {
      "id": "scene_001",
      "scene_id": "scene_001",
      "text": "Cổ nhân dạy, một lời độc có thể làm hỏng cả mùa lành. Người ta mất nhiều ngày để vun một vườn hoa, nhưng chỉ cần một gáo nước bẩn đổ xuống gốc, hương thơm cũng hóa thành điều tiếc nuối. Lời độc không chỉ làm đau người nghe, mà còn làm đục chính miệng người nói.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/136-Dung-De-Mot-Lan-Noi-Doc-Lam-Hong-Ca-Mua-Lanh/audio/voice_segments/scene_001/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_002",
      "scene_id": "scene_002",
      "text": "Ở làng bên sông có người trồng dâu tên Phúc. Ông chăm chỉ, hiền lành, cả năm ít nói nặng với ai. Nhờ vậy, nhà tuy không giàu nhưng khách đến mua lá dâu luôn thấy lòng nhẹ. Người trong làng quý ông vì ông bán lá dâu như bán cả sự yên ổn của mình.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/136-Dung-De-Mot-Lan-Noi-Doc-Lam-Hong-Ca-Mua-Lanh/audio/voice_segments/scene_002/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_003",
      "scene_id": "scene_003",
      "text": "Một vụ xuân, con trai ông làm mất tiền bán lá. Phúc đang mệt vì sâu bệnh trong vườn, nghe tin liền buông một câu cay nghiệt, bảo con vô dụng, có mắt cũng như mù.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/136-Dung-De-Mot-Lan-Noi-Doc-Lam-Hong-Ca-Mua-Lanh/audio/voice_segments/scene_003/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_004",
      "scene_id": "scene_004",
      "text": "Câu nói ấy rơi xuống nhanh hơn ông kịp nghĩ. Đứa trẻ không cãi, chỉ lặng lẽ đi ra bờ sông. Từ hôm đó, nó vẫn làm việc, nhưng không còn hát trong vườn dâu như trước. Bờ sông hôm ấy rất dài, vì mỗi bước chân đứa trẻ đều kéo theo một vết buồn.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/136-Dung-De-Mot-Lan-Noi-Doc-Lam-Hong-Ca-Mua-Lanh/audio/voice_segments/scene_004/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_005",
      "scene_id": "scene_005",
      "text": "Phúc tưởng chuyện trẻ con sẽ qua. Nhưng mùa xuân trong nhà như ngắn lại. Bữa cơm ít tiếng hỏi han, tiếng guồng tơ cũng khô hơn. Một câu độc đã làm lạnh nhiều ngày lành.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/136-Dung-De-Mot-Lan-Noi-Doc-Lam-Hong-Ca-Mua-Lanh/audio/voice_segments/scene_005/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_006",
      "scene_id": "scene_006",
      "text": "Người mẹ già thấy vậy, đem một cành dâu bị sâu ăn đặt trước mặt Phúc. Bà nói, lá bị sâu còn biết hái bỏ, còn lời đã chạm vào lòng con thì hái bằng cách nào. Bà không trách nặng, nhưng từng chữ khiến Phúc thấy mình nhỏ lại trước mái nhà.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/136-Dung-De-Mot-Lan-Noi-Doc-Lam-Hong-Ca-Mua-Lanh/audio/voice_segments/scene_006/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_007",
      "scene_id": "scene_007",
      "text": "Phúc cúi đầu. Đêm ấy, ông ra vườn, thấy sương đọng trên lá non. Ông hiểu cây non sợ gió độc, lòng trẻ cũng sợ lời độc. Gió qua rồi, vết nghiêng vẫn còn.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/136-Dung-De-Mot-Lan-Noi-Doc-Lam-Hong-Ca-Mua-Lanh/audio/voice_segments/scene_007/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_008",
      "scene_id": "scene_008",
      "text": "Sáng sau, ông gọi con ra bờ sông. Không trách nữa, không giảng dài, chỉ nhận rằng cha đã nói sai. Ông bảo, mất tiền còn kiếm lại, nhưng cha không muốn mất lòng con. Câu xin lỗi ngắn, nhưng mở được cánh cửa mà nhiều ngày im lặng đã khép.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/136-Dung-De-Mot-Lan-Noi-Doc-Lam-Hong-Ca-Mua-Lanh/audio/voice_segments/scene_008/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_009",
      "scene_id": "scene_009",
      "text": "Đứa trẻ im lặng rất lâu rồi khóc. Nó nói mình không sợ mất tiền bằng sợ cha thật sự nghĩ mình vô dụng. Phúc nghe mà như có chiếc gai rút chậm khỏi ngực.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/136-Dung-De-Mot-Lan-Noi-Doc-Lam-Hong-Ca-Mua-Lanh/audio/voice_segments/scene_009/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_010",
      "scene_id": "scene_010",
      "text": "Từ đó, mỗi khi nóng giận, Phúc bẻ một chiếc lá sâu trước khi mở miệng. Lá sâu nhắc ông rằng cái hỏng phải được bỏ đi, đừng đem nọc độc ném vào người thân. Chiếc lá nhỏ trở thành cái khóa giữ lại cơn nóng trước ngưỡng miệng.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/136-Dung-De-Mot-Lan-Noi-Doc-Lam-Hong-Ca-Mua-Lanh/audio/voice_segments/scene_010/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_011",
      "scene_id": "scene_011",
      "text": "Vườn dâu dần xanh lại, và tiếng hát của con cũng trở về. Người ngoài chỉ thấy mùa lá tốt, nhưng Phúc biết mùa lành ấy được cứu bằng một lời xin lỗi kịp lúc.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/136-Dung-De-Mot-Lan-Noi-Doc-Lam-Hong-Ca-Mua-Lanh/audio/voice_segments/scene_011/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_012",
      "scene_id": "scene_012",
      "text": "Đời người ai cũng có lúc mệt, lúc lo, lúc nóng lòng. Nhưng mệt không phải cớ để nói độc. Lời độc giống tro nóng, ném ra tưởng nhẹ tay, rơi xuống đâu cũng để lại vết cháy. Người càng thân càng dễ nhận tro ấy, vì họ đứng gần ta nhất khi ta mất bình tĩnh.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/136-Dung-De-Mot-Lan-Noi-Doc-Lam-Hong-Ca-Mua-Lanh/audio/voice_segments/scene_012/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_013",
      "scene_id": "scene_013",
      "text": "Người khôn không phải người chưa từng lỡ lời, mà là người biết dừng, biết nhận, biết sửa trước khi vết cháy lan rộng. Một lời mềm sau lỗi lầm có thể cứu lại nhiều tháng ngày yên.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/136-Dung-De-Mot-Lan-Noi-Doc-Lam-Hong-Ca-Mua-Lanh/audio/voice_segments/scene_013/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_014",
      "scene_id": "scene_014",
      "text": "Vậy nên, khi lòng đang đầy độc khí, hãy khép miệng lại một nhịp. Giữ được một câu cay nghiệt, là giữ được một mùa lành; nói được một lời nhận lỗi, phúc nhà lại có đường quay về. Nhà có phúc không phải vì không ai lỡ lời, mà vì ai lỡ rồi biết cúi xuống sửa.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/136-Dung-De-Mot-Lan-Noi-Doc-Lam-Hong-Ca-Mua-Lanh/audio/voice_segments/scene_014/seg_001.wav"
    }
  ]
}