1 00:00:00,000 --> 00:00:01,360 Cổ nhân dạy, một lời 2 00:00:01,360 --> 00:00:02,100 độc có thể làm hỏng 3 00:00:02,100 --> 00:00:03,240 cả mùa lành. Người ta 4 00:00:03,240 --> 00:00:04,060 mất nhiều ngày để vun 5 00:00:04,060 --> 00:00:05,640 một vườn hoa, nhưng chỉ 6 00:00:05,640 --> 00:00:06,480 cần một gáo nước bẩn 7 00:00:06,480 --> 00:00:07,840 đổ xuống gốc, hương thơm 8 00:00:07,840 --> 00:00:08,640 cũng hóa thành điều tiếc 9 00:00:08,640 --> 00:00:09,960 nuối. Lời độc không chỉ 10 00:00:09,960 --> 00:00:11,200 làm đau người nghe, mà 11 00:00:11,200 --> 00:00:12,100 còn làm đục chính miệng 12 00:00:12,100 --> 00:00:13,740 người nói. Ở làng bên 13 00:00:13,740 --> 00:00:14,500 sông có người trồng dâu 14 00:00:14,500 --> 00:00:16,000 tên Phúc. Ông chăm chỉ, 15 00:00:16,340 --> 00:00:17,400 hiền lành, cả năm ít 16 00:00:17,400 --> 00:00:19,000 nói nặng với ai. Nhờ 17 00:00:19,000 --> 00:00:20,340 vậy, nhà tuy không giàu 18 00:00:20,340 --> 00:00:21,140 nhưng khách đến mua lá 19 00:00:21,140 --> 00:00:22,360 dâu luôn thấy lòng nhẹ. 20 00:00:23,260 --> 00:00:24,100 Người trong làng quý ông 21 00:00:24,100 --> 00:00:25,120 vì ông bán lá dâu 22 00:00:25,120 --> 00:00:25,940 như bán cả sự yên 23 00:00:25,940 --> 00:00:27,220 ổn của mình. Một vụ 24 00:00:27,220 --> 00:00:28,520 xuân, con trai ông làm 25 00:00:28,520 --> 00:00:30,460 mất tiền bán lá. Phúc 26 00:00:30,460 --> 00:00:31,400 đang mệt vì sâu bệnh 27 00:00:31,400 --> 00:00:32,840 trong vườn, nghe tin liền 28 00:00:32,840 --> 00:00:33,920 buông một câu cay nghiệt, 29 00:00:34,100 --> 00:00:35,140 bảo con vô dụng, có 30 00:00:35,140 --> 00:00:36,680 mắt cũng như mù. Câu 31 00:00:36,680 --> 00:00:37,600 nói ấy rơi xuống nhanh 32 00:00:37,600 --> 00:00:39,020 hơn ông kịp nghĩ. Đứa 33 00:00:39,020 --> 00:00:40,240 trẻ không cãi, chỉ lặng 34 00:00:40,240 --> 00:00:41,440 lẽ đi ra bờ sông. 35 00:00:41,740 --> 00:00:42,900 Từ hôm đó, nó vẫn 36 00:00:42,900 --> 00:00:44,260 làm việc, nhưng không còn 37 00:00:44,260 --> 00:00:45,140 hát trong vườn dâu như 38 00:00:45,140 --> 00:00:46,380 trước. Bờ sông hôm ấy 39 00:00:46,380 --> 00:00:47,720 rất dài, vì mỗi bước 40 00:00:47,720 --> 00:00:48,760 chân đứa trẻ đều kéo 41 00:00:48,760 --> 00:00:50,260 theo một vết buồn. Phúc 42 00:00:50,260 --> 00:00:51,200 tưởng chuyện trẻ con sẽ 43 00:00:51,200 --> 00:00:52,800 qua. Nhưng mùa xuân trong 44 00:00:52,800 --> 00:00:54,300 nhà như ngắn lại. Bữa 45 00:00:54,300 --> 00:00:55,380 cơm ít tiếng hỏi han, 46 00:00:55,480 --> 00:00:56,460 tiếng guồng tơ cũng khô 47 00:00:56,460 --> 00:00:57,720 hơn. Một câu độc đã 48 00:00:57,720 --> 00:00:58,640 làm lạnh nhiều ngày lành. 49 00:00:59,280 --> 00:01:00,420 Người mẹ già thấy vậy, 50 00:01:00,700 --> 00:01:01,480 đem một cành dâu bị 51 00:01:01,480 --> 00:01:02,340 sâu ăn đặt trước mặt 52 00:01:02,340 --> 00:01:04,240 Phúc. Bà nói, lá bị 53 00:01:04,440 --> 00:01:05,280 sâu còn biết hái bỏ, 54 00:01:05,280 --> 00:01:06,500 còn lời đã chạm vào 55 00:01:06,500 --> 00:01:07,460 lòng con thì hái bằng 56 00:01:07,460 --> 00:01:08,920 cách nào. Bà không trách 57 00:01:08,920 --> 00:01:10,180 nặng, nhưng từng chữ khiến 58 00:01:10,180 --> 00:01:11,040 Phúc thấy mình nhỏ lại 59 00:01:11,040 --> 00:01:11,920 trước mái nhà. Phúc cúi 60 00:01:12,500 --> 00:01:14,200 đầu. Đêm ấy, ông ra 61 00:01:14,380 --> 00:01:15,740 vườn, thấy sương đọng trên 62 00:01:15,740 --> 00:01:17,120 lá non. Ông hiểu cây 63 00:01:17,120 --> 00:01:18,100 non sợ gió độc, lòng 64 00:01:18,100 --> 00:01:19,320 trẻ cũng sợ lời độc. 65 00:01:19,320 --> 00:01:20,780 Gió qua rồi, vết nghiêng 66 00:01:21,100 --> 00:01:22,600 vẫn còn. Sáng sau, ông 67 00:01:22,600 --> 00:01:23,800 gọi con ra bờ sông. 68 00:01:23,800 --> 00:01:25,100 Không trách nữa, không giảng 69 00:01:25,340 --> 00:01:26,620 dài, chỉ nhận rằng cha 70 00:01:26,620 --> 00:01:27,840 đã nói sai. Ông bảo, 71 00:01:28,680 --> 00:01:29,980 mất tiền còn kiếm lại, 72 00:01:29,980 --> 00:01:31,120 nhưng cha không muốn mất 73 00:01:31,120 --> 00:01:33,180 lòng con. Câu xin lỗi 74 00:01:33,180 --> 00:01:34,180 ngắn, nhưng mở được cánh 75 00:01:34,180 --> 00:01:34,980 cửa mà nhiều ngày im 76 00:01:34,980 --> 00:01:35,920 lặng đã khép. Đứa trẻ 77 00:01:36,440 --> 00:01:37,200 im lặng rất lâu rồi 78 00:01:37,200 --> 00:01:38,360 khóc. Nó nói mình không 79 00:01:38,360 --> 00:01:39,480 sợ mất tiền bằng sợ 80 00:01:39,720 --> 00:01:40,520 cha thật sự nghĩ mình 81 00:01:40,520 --> 00:01:42,140 vô dụng. Phúc nghe mà 82 00:01:42,140 --> 00:01:43,460 như có chiếc gai rút 83 00:01:43,460 --> 00:01:44,760 chậm khỏi ngực. Từ đó, 84 00:01:44,960 --> 00:01:46,220 mỗi khi nóng giận, Phúc 85 00:01:46,220 --> 00:01:47,460 bẻ một chiếc lá sâu 86 00:01:47,460 --> 00:01:48,340 trước khi mở miệng. Lá 87 00:01:48,340 --> 00:01:49,860 sâu nhắc ông rằng cái 88 00:01:49,860 --> 00:01:51,140 hỏng phải được bỏ đi, 89 00:01:51,140 --> 00:01:52,300 đừng đem nọc độc ném 90 00:01:52,300 --> 00:01:53,600 vào người thân. Chiếc lá 91 00:01:53,860 --> 00:01:54,840 nhỏ trở thành cái khóa 92 00:01:54,840 --> 00:01:55,720 giữ lại cơn nóng trước 93 00:01:55,720 --> 00:01:57,300 ngưỡng miệng. Vườn dâu dần 94 00:01:57,300 --> 00:01:58,700 xanh lại, và tiếng hát 95 00:01:58,700 --> 00:01:59,980 của con cũng trở về. 96 00:01:59,980 --> 00:02:01,300 Người ngoài chỉ thấy mùa 97 00:02:01,300 --> 00:02:02,780 lá tốt, nhưng Phúc biết 98 00:02:02,780 --> 00:02:03,900 mùa lành ấy được cứu 99 00:02:03,900 --> 00:02:04,820 bằng một lời xin lỗi 100 00:02:04,820 --> 00:02:06,860 kịp lúc. Đời người ai 101 00:02:07,160 --> 00:02:07,980 cũng có lúc mệt, lúc 102 00:02:07,980 --> 00:02:09,720 lo, lúc nóng lòng. Nhưng 103 00:02:09,720 --> 00:02:11,260 mệt không phải cớ để 104 00:02:11,260 --> 00:02:12,440 nói độc. Lời độc giống 105 00:02:12,720 --> 00:02:13,740 tro nóng, ném ra tưởng 106 00:02:13,840 --> 00:02:14,840 nhẹ tay, rơi xuống đâu 107 00:02:15,120 --> 00:02:15,860 cũng để lại vết cháy. 108 00:02:15,860 --> 00:02:17,400 Người càng thân càng dễ 109 00:02:17,400 --> 00:02:18,340 nhận tro ấy, vì họ 110 00:02:18,340 --> 00:02:19,600 đứng gần ta nhất khi 111 00:02:19,600 --> 00:02:20,660 ta mất bình tĩnh. Người 112 00:02:20,660 --> 00:02:22,220 khôn không phải người chưa 113 00:02:22,220 --> 00:02:23,020 từng lỡ lời, mà là 114 00:02:23,020 --> 00:02:24,200 người biết dừng, biết nhận, 115 00:02:24,200 --> 00:02:25,920 biết sửa trước khi vết 116 00:02:25,920 --> 00:02:26,820 cháy lan rộng. Một lời 117 00:02:26,820 --> 00:02:28,380 mềm sau lỗi lầm có 118 00:02:28,380 --> 00:02:29,600 thể cứu lại nhiều tháng 119 00:02:29,600 --> 00:02:30,520 ngày yên. Vậy nên, khi 120 00:02:31,360 --> 00:02:32,300 lòng đang đầy độc khí, 121 00:02:32,300 --> 00:02:33,520 hãy khép miệng lại một 122 00:02:33,520 --> 00:02:35,000 nhịp. Giữ được một câu 123 00:02:35,000 --> 00:02:35,960 cay nghiệt, là giữ được 124 00:02:36,160 --> 00:02:36,960 một mùa lành; nói được 125 00:02:36,960 --> 00:02:38,140 một lời nhận lỗi, phúc 126 00:02:38,140 --> 00:02:39,540 nhà lại có đường quay 127 00:02:39,540 --> 00:02:40,860 về. Nhà có phúc không 128 00:02:40,860 --> 00:02:41,960 phải vì không ai lỡ 129 00:02:41,960 --> 00:02:43,100 lời, mà vì ai lỡ 130 00:02:43,100 --> 00:02:43,980 rồi biết cúi xuống sửa.