1 00:00:00,000 --> 00:00:01,255 Cổ nhân dạy, nhà dù 2 00:00:01,255 --> 00:00:02,510 nhỏ cũng nên giữ một 3 00:00:02,510 --> 00:00:03,765 góc yên, để phúc có 4 00:00:03,765 --> 00:00:05,020 nơi trở về. Cửa có 5 00:00:05,020 --> 00:00:06,275 thể hẹp, vách có thể 6 00:00:06,275 --> 00:00:07,530 cũ, nhưng nếu trong nhà 7 00:00:07,530 --> 00:00:08,785 còn chỗ cho lời mềm, 8 00:00:08,785 --> 00:00:10,040 lòng người sẽ bớt phiêu 9 00:00:10,040 --> 00:00:11,295 bạt. Góc yên ấy không 10 00:00:11,295 --> 00:00:12,550 phải để trốn việc, mà 11 00:00:12,550 --> 00:00:13,805 để lòng người kịp nhớ 12 00:00:13,805 --> 00:00:15,060 mình còn là người thân. 13 00:00:15,560 --> 00:00:16,782 Ở xóm thợ rèn có 14 00:00:16,782 --> 00:00:18,003 gia đình ông Tịnh. Tiếng 15 00:00:18,003 --> 00:00:19,225 búa ngoài lò đã ồn, 16 00:00:19,225 --> 00:00:20,447 vào nhà lại thêm tiếng 17 00:00:20,447 --> 00:00:21,668 trách móc. Vợ chồng, con 18 00:00:21,668 --> 00:00:22,890 cái, ai cũng nói phần 19 00:00:22,890 --> 00:00:24,112 mệt của mình, không ai 20 00:00:24,112 --> 00:00:25,333 nghe phần mệt của người 21 00:00:25,333 --> 00:00:26,555 khác. Tiếng sắt đập ngoài 22 00:00:26,555 --> 00:00:27,777 lò không đáng sợ bằng 23 00:00:27,777 --> 00:00:28,998 tiếng lòng va vào nhau 24 00:00:28,998 --> 00:00:30,220 trong nhà. 25 00:00:30,720 --> 00:00:31,850 Mỗi tối, bữa cơm chưa 26 00:00:31,850 --> 00:00:32,980 kịp dọn đã có chuyện 27 00:00:32,980 --> 00:00:34,110 hơn thua. Người cha than 28 00:00:34,110 --> 00:00:35,240 con lười, người mẹ trách 29 00:00:35,240 --> 00:00:36,370 chồng nóng, đứa trẻ đáp 30 00:00:36,370 --> 00:00:37,500 lại bằng im lặng. Khói 31 00:00:37,500 --> 00:00:38,630 bếp bay lên mà chẳng 32 00:00:38,630 --> 00:00:39,760 làm căn nhà ấm. 33 00:00:40,260 --> 00:00:41,431 Một ngày, người bà từ 34 00:00:41,431 --> 00:00:42,602 quê đến. Bà không giảng 35 00:00:42,602 --> 00:00:43,773 đạo lý dài, chỉ quét 36 00:00:43,773 --> 00:00:44,944 sạch góc hiên nhỏ, đặt 37 00:00:44,944 --> 00:00:46,115 một chiếc ghế tre, một 38 00:00:46,115 --> 00:00:47,285 ấm nước, rồi bảo ai 39 00:00:47,285 --> 00:00:48,456 còn giận thì ra đó 40 00:00:48,456 --> 00:00:49,627 ngồi trước khi nói. Chiếc 41 00:00:49,627 --> 00:00:50,798 ghế ấy nhỏ, nhưng bà 42 00:00:50,798 --> 00:00:51,969 đặt vào đó cả một 43 00:00:51,969 --> 00:00:53,140 cách giữ nhà khỏi vỡ. 44 00:00:53,640 --> 00:00:54,780 Ban đầu mọi người cười, 45 00:00:54,780 --> 00:00:55,920 cho rằng một góc hiên 46 00:00:55,920 --> 00:00:57,060 nhỏ làm sao đổi được 47 00:00:57,060 --> 00:00:58,200 nếp nhà. Nhưng tối ấy, 48 00:00:58,200 --> 00:00:59,340 khi người cha định quát 49 00:00:59,340 --> 00:01:00,480 con, ông nhìn thấy chiếc 50 00:01:00,480 --> 00:01:01,620 ghế tre và tự nhiên 51 00:01:01,620 --> 00:01:02,760 bước ra ngồi. 52 00:01:03,260 --> 00:01:04,436 Gió ngoài hiên thổi qua 53 00:01:04,436 --> 00:01:05,612 chậm rãi. Ông uống một 54 00:01:05,612 --> 00:01:06,788 chén nước, nghe tiếng búa 55 00:01:06,788 --> 00:01:07,964 xa dần trong tai. Cơn 56 00:01:07,964 --> 00:01:09,140 giận vẫn còn, nhưng không 57 00:01:09,140 --> 00:01:10,316 còn đứng ngay đầu lưỡi 58 00:01:10,316 --> 00:01:11,492 như trước. Một chén nước 59 00:01:11,492 --> 00:01:12,668 không dập hết lửa, nhưng 60 00:01:12,668 --> 00:01:13,844 đủ làm tay người bớt 61 00:01:13,844 --> 00:01:15,020 ném thêm củi. 62 00:01:15,520 --> 00:01:16,596 Khi quay vào, ông chỉ 63 00:01:16,596 --> 00:01:17,671 hỏi con vì sao chưa 64 00:01:17,671 --> 00:01:18,747 làm xong việc. Đứa trẻ 65 00:01:18,747 --> 00:01:19,822 lần đầu dám nói rằng 66 00:01:19,822 --> 00:01:20,898 tay bị phồng vì phụ 67 00:01:20,898 --> 00:01:21,973 lò rèn cả chiều. Câu 68 00:01:21,973 --> 00:01:23,049 nói nhỏ ấy mở ra 69 00:01:23,049 --> 00:01:24,124 điều cả nhà 70 00:01:24,124 --> 00:01:25,200 chưa từng nghe. 71 00:01:25,700 --> 00:01:26,944 Người mẹ thấy vậy cũng 72 00:01:26,944 --> 00:01:28,187 bớt lời trách. Hôm sau, 73 00:01:28,187 --> 00:01:29,431 trước khi than chồng, bà 74 00:01:29,431 --> 00:01:30,675 ra góc hiên ngồi một 75 00:01:30,675 --> 00:01:31,918 lát. Nhìn cây cau ngoài 76 00:01:31,918 --> 00:01:33,162 sân, bà nhớ rằng người 77 00:01:33,162 --> 00:01:34,405 đàn ông kia cũng đã 78 00:01:34,405 --> 00:01:35,649 gánh nhiều ngày nặng. Khi 79 00:01:35,649 --> 00:01:36,893 lòng bớt gấp, bà mới 80 00:01:36,893 --> 00:01:38,136 thấy sau tiếng quát là 81 00:01:38,136 --> 00:01:39,380 một người cũng đang mệt. 82 00:01:39,880 --> 00:01:40,930 Dần dần, góc hiên ấy 83 00:01:40,930 --> 00:01:41,980 thành nơi giữ lửa cho 84 00:01:41,980 --> 00:01:43,030 nhà. Ai nóng thì ra 85 00:01:43,030 --> 00:01:44,080 đó, ai tủi thì ra 86 00:01:44,080 --> 00:01:45,130 đó, ai muốn nói lời 87 00:01:45,130 --> 00:01:46,180 nặng cũng phải đi qua 88 00:01:46,180 --> 00:01:47,230 một chén nước 89 00:01:47,230 --> 00:01:48,280 nguội trước đã. 90 00:01:48,780 --> 00:01:49,944 Nhà ông Tịnh không giàu 91 00:01:49,944 --> 00:01:51,107 thêm ngay, lò rèn vẫn 92 00:01:51,107 --> 00:01:52,271 đỏ lửa, tay người vẫn 93 00:01:52,271 --> 00:01:53,435 chai. Nhưng trong bữa cơm, 94 00:01:53,435 --> 00:01:54,598 người ta bắt đầu hỏi 95 00:01:54,598 --> 00:01:55,762 nhau một câu tử tế, 96 00:01:55,762 --> 00:01:56,925 và biết chờ câu trả 97 00:01:56,925 --> 00:01:58,089 lời. Chỉ một câu hỏi 98 00:01:58,089 --> 00:01:59,253 tử tế đã làm căn 99 00:01:59,253 --> 00:02:00,416 nhà giống nhà hơn là 100 00:02:00,416 --> 00:02:01,580 nơi trú qua đêm. 101 00:02:02,080 --> 00:02:03,170 Người hàng xóm ngạc nhiên, 102 00:02:03,170 --> 00:02:04,260 hỏi bà già dùng phép 103 00:02:04,260 --> 00:02:05,350 gì. Bà cười, nói chẳng 104 00:02:05,350 --> 00:02:06,440 có phép lạ, chỉ là 105 00:02:06,440 --> 00:02:07,530 trong nhà phải có một 106 00:02:07,530 --> 00:02:08,620 chỗ để cơn giận ngồi 107 00:02:08,620 --> 00:02:09,710 xuống trước khi bước vào 108 00:02:09,710 --> 00:02:10,800 mâm cơm. 109 00:02:11,300 --> 00:02:12,484 Đời người không sợ nhà 110 00:02:12,484 --> 00:02:13,668 chật, chỉ sợ lòng không 111 00:02:13,668 --> 00:02:14,852 có chỗ lui. Khi ai 112 00:02:14,852 --> 00:02:16,036 cũng muốn nói ngay, thắng 113 00:02:16,036 --> 00:02:17,220 ngay, hơn ngay, thì mái 114 00:02:17,220 --> 00:02:18,404 nhà rộng mấy cũng hóa 115 00:02:18,404 --> 00:02:19,588 thành sân chợ. Nhà có 116 00:02:19,588 --> 00:02:20,772 đường lui cho lời nói 117 00:02:20,772 --> 00:02:21,956 thì tình thân mới có 118 00:02:21,956 --> 00:02:23,140 đường tiến lại gần. 119 00:02:23,640 --> 00:02:24,829 Một góc yên có thể 120 00:02:24,829 --> 00:02:26,017 là hiên nhỏ, bậc cửa, 121 00:02:26,017 --> 00:02:27,206 chén nước, hay một hơi 122 00:02:27,206 --> 00:02:28,394 thở chậm. Quan trọng không 123 00:02:28,394 --> 00:02:29,583 phải chỗ ấy ở đâu, 124 00:02:29,583 --> 00:02:30,771 mà là trong lòng còn 125 00:02:30,771 --> 00:02:31,960 biết dừng để thương nhau. 126 00:02:32,460 --> 00:02:33,609 Vậy nên, hãy giữ trong 127 00:02:33,609 --> 00:02:34,758 nhà một góc yên cho 128 00:02:34,758 --> 00:02:35,907 lời dữ lắng xuống. Nơi 129 00:02:35,907 --> 00:02:37,056 ấy không cần rộng, chỉ 130 00:02:37,056 --> 00:02:38,205 cần đủ để lòng người 131 00:02:38,205 --> 00:02:39,355 quay lại. Có chỗ cho 132 00:02:39,355 --> 00:02:40,504 hòa khí, phúc sẽ có 133 00:02:40,504 --> 00:02:41,653 đường về. Góc yên giữ 134 00:02:41,653 --> 00:02:42,802 được một nhà, cũng là 135 00:02:42,802 --> 00:02:43,951 giữ được gốc phúc cho 136 00:02:43,951 --> 00:02:45,100 đời sau.