{
  "items": [
    {
      "id": "scene_001",
      "scene_id": "scene_001",
      "text": "Cổ nhân dạy, lòng tham nhỏ nếu không giữ, lâu ngày có thể làm đục mất nghĩa lớn. Một giọt mực rơi vào chén nước trong, ban đầu tưởng chẳng đáng kể, nhưng uống vào rồi mới biết vị sạch đã không còn. Điều đáng sợ là khi ta quen gọi vẩn đục ấy là chuyện thường.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/140-Dung-De-Long-Tham-Nho-Lam-Duc-Mat-Nghia-Lon/audio/voice_segments/scene_001/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_002",
      "scene_id": "scene_002",
      "text": "Ở phố huyện có người giữ kho tên Khiêm. Ông làm thuê cho nhà buôn lụa, tiền công không nhiều nhưng được tin cậy, vì sổ sách rõ ràng và chìa khóa kho chưa từng rời khỏi thắt lưng. Người ta giao kho cho ông không chỉ vì khóa chắc, mà vì tin lòng ông còn chắc hơn khóa.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/140-Dung-De-Long-Tham-Nho-Lam-Duc-Mat-Nghia-Lon/audio/voice_segments/scene_002/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_003",
      "scene_id": "scene_003",
      "text": "Một mùa hàng bán chạy, chủ nhà đi xa, trong kho còn vài súc lụa vụn. Người bạn rủ Khiêm lấy một ít đem bán, nói lụa vụn chẳng ai đếm, đời nghèo thì phải biết xoay xở.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/140-Dung-De-Long-Tham-Nho-Lam-Duc-Mat-Nghia-Lon/audio/voice_segments/scene_003/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_004",
      "scene_id": "scene_004",
      "text": "Khiêm ban đầu lắc đầu. Nhưng đêm xuống, nhìn mái nhà dột và áo con vá chằng vá đụp, lòng ông dao động. Một ý nghĩ nhỏ bò vào như con kiến tìm đường qua khe cửa. Cái dột trên mái không đáng sợ bằng một khe hở vừa mở trong lòng người cha.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/140-Dung-De-Long-Tham-Nho-Lam-Duc-Mat-Nghia-Lon/audio/voice_segments/scene_004/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_005",
      "scene_id": "scene_005",
      "text": "Ông lấy một mảnh lụa thật nhỏ giấu vào tay áo. Không ai thấy. Chỉ có tiếng khóa kho khép lại nghe nặng hơn mọi ngày. Trên đường về, mảnh lụa mềm mà lòng ông cứng như đá.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/140-Dung-De-Long-Tham-Nho-Lam-Duc-Mat-Nghia-Lon/audio/voice_segments/scene_005/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_006",
      "scene_id": "scene_006",
      "text": "Vợ ông thấy lụa đẹp thì hỏi. Khiêm nói là phần thưởng chủ cho. Người vợ không hỏi thêm, nhưng đứa con nhỏ vô tình nói, cha dạy con không được lấy đồ không phải của mình. Lời trẻ nhỏ không biết nghi ngờ, nên càng làm người lớn không thể trốn tránh.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/140-Dung-De-Long-Tham-Nho-Lam-Duc-Mat-Nghia-Lon/audio/voice_segments/scene_006/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_007",
      "scene_id": "scene_007",
      "text": "Câu nói ấy như ngọn kim châm vào tim. Khiêm thức trắng, nhìn mảnh lụa đặt trên bàn. Ông hiểu, thứ mình lấy không chỉ là vải, mà là phần sạch trong mắt con mình.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/140-Dung-De-Long-Tham-Nho-Lam-Duc-Mat-Nghia-Lon/audio/voice_segments/scene_007/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_008",
      "scene_id": "scene_008",
      "text": "Sáng sớm, ông đem lụa trả lại kho, rồi tự ghi vào sổ lỗi của mình. Khi chủ trở về, Khiêm cúi đầu nhận hết, không xin giảm tội, chỉ xin được sửa trước khi lòng tối thêm. Việc nhận lỗi ấy khó như vác đá, nhưng mỗi bước lại làm lòng ông nhẹ thêm.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/140-Dung-De-Long-Tham-Nho-Lam-Duc-Mat-Nghia-Lon/audio/voice_segments/scene_008/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_009",
      "scene_id": "scene_009",
      "text": "Chủ nhà im lặng rất lâu. Sau cùng, ông nói, người chưa từng sai thì hiếm, người sai mà tự trả lại trước khi bị bắt mới còn đáng giữ. Khiêm được tha, nhưng tiền công bị trừ một mùa.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/140-Dung-De-Long-Tham-Nho-Lam-Duc-Mat-Nghia-Lon/audio/voice_segments/scene_009/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_010",
      "scene_id": "scene_010",
      "text": "Khiêm đem chuyện kể với con. Ông nói, nghèo không đáng xấu hổ, nhưng vì nghèo mà để tay bẩn thì xấu hổ cả đời. Đứa trẻ nghe xong, tự vá lại chiếc áo cũ. Chiếc áo vá hôm ấy trở thành bài học sạch hơn mọi tấm lụa đẹp.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/140-Dung-De-Long-Tham-Nho-Lam-Duc-Mat-Nghia-Lon/audio/voice_segments/scene_010/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_011",
      "scene_id": "scene_011",
      "text": "Từ đó, Khiêm càng giữ kho cẩn trọng hơn. Mỗi lần thấy món lợi nhỏ, ông nhớ mảnh lụa đêm ấy. Lòng tham giống bụi trên gương, lau sớm thì sạch, để lâu sẽ chẳng soi được mặt mình.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/140-Dung-De-Long-Tham-Nho-Lam-Duc-Mat-Nghia-Lon/audio/voice_segments/scene_011/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_012",
      "scene_id": "scene_012",
      "text": "Người đời thường ngã không phải vì núi cao, mà vì viên đá nhỏ dưới chân. Một chút bớt xén, một chút giấu giếm, một chút tự tha thứ cho mình, dần dần làm nghĩa lớn phai màu. Người biết nhấc chân khỏi viên đá nhỏ sẽ tránh được vực sâu phía trước.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/140-Dung-De-Long-Tham-Nho-Lam-Duc-Mat-Nghia-Lon/audio/voice_segments/scene_012/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_013",
      "scene_id": "scene_013",
      "text": "Biết dừng trước lợi nhỏ không làm ta thiệt. Nó giữ cho ta còn đường ngẩng đầu trước người thân, còn chỗ đứng trước bạn bè, còn một giấc ngủ yên khi đêm xuống.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/140-Dung-De-Long-Tham-Nho-Lam-Duc-Mat-Nghia-Lon/audio/voice_segments/scene_013/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_014",
      "scene_id": "scene_014",
      "text": "Vậy nên, thấy lợi nhỏ mà lòng nghiêng, hãy nghĩ đến nghĩa lớn phía sau. Giữ tay sạch trong việc nhỏ, phúc mới bền trong việc lớn; giữ được lòng ngay, nhà nghèo cũng sáng. Ánh sáng ấy không đến từ vàng bạc, mà từ một lòng biết sợ điều sai.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/140-Dung-De-Long-Tham-Nho-Lam-Duc-Mat-Nghia-Lon/audio/voice_segments/scene_014/seg_001.wav"
    }
  ]
}