1 00:00:00,000 --> 00:00:01,175 Cổ nhân dạy, lòng tham 2 00:00:01,175 --> 00:00:02,350 nhỏ nếu không giữ, lâu 3 00:00:02,350 --> 00:00:03,525 ngày có thể làm đục 4 00:00:03,525 --> 00:00:04,700 mất nghĩa lớn. Một giọt 5 00:00:04,700 --> 00:00:05,875 mực rơi vào chén nước 6 00:00:05,875 --> 00:00:07,050 trong, ban đầu tưởng chẳng 7 00:00:07,050 --> 00:00:08,225 đáng kể, nhưng uống vào 8 00:00:08,225 --> 00:00:09,400 rồi mới biết vị sạch 9 00:00:09,400 --> 00:00:10,575 đã không còn. Điều đáng 10 00:00:10,575 --> 00:00:11,750 sợ là khi ta quen 11 00:00:11,750 --> 00:00:12,925 gọi vẩn đục ấy là 12 00:00:12,925 --> 00:00:14,100 chuyện thường. 13 00:00:14,600 --> 00:00:15,802 Ở phố huyện có người 14 00:00:15,802 --> 00:00:17,003 giữ kho tên Khiêm. Ông 15 00:00:17,003 --> 00:00:18,205 làm thuê cho nhà buôn 16 00:00:18,205 --> 00:00:19,407 lụa, tiền công không nhiều 17 00:00:19,407 --> 00:00:20,608 nhưng được tin cậy, vì 18 00:00:20,608 --> 00:00:21,810 sổ sách rõ ràng và 19 00:00:21,810 --> 00:00:23,012 chìa khóa kho chưa từng 20 00:00:23,012 --> 00:00:24,213 rời khỏi thắt lưng. Người 21 00:00:24,213 --> 00:00:25,415 ta giao kho cho ông 22 00:00:25,415 --> 00:00:26,617 không chỉ vì khóa chắc, 23 00:00:26,617 --> 00:00:27,818 mà vì tin lòng ông 24 00:00:27,818 --> 00:00:29,020 còn chắc hơn khóa. 25 00:00:29,520 --> 00:00:30,650 Một mùa hàng bán chạy, 26 00:00:30,650 --> 00:00:31,780 chủ nhà đi xa, trong 27 00:00:31,780 --> 00:00:32,910 kho còn vài súc lụa 28 00:00:32,910 --> 00:00:34,040 vụn. Người bạn rủ Khiêm 29 00:00:34,040 --> 00:00:35,170 lấy một ít đem bán, 30 00:00:35,170 --> 00:00:36,300 nói lụa vụn chẳng ai 31 00:00:36,300 --> 00:00:37,430 đếm, đời nghèo thì phải 32 00:00:37,430 --> 00:00:38,560 biết xoay xở. 33 00:00:39,060 --> 00:00:40,165 Khiêm ban đầu lắc đầu. 34 00:00:40,165 --> 00:00:41,271 Nhưng đêm xuống, nhìn mái 35 00:00:41,271 --> 00:00:42,376 nhà dột và áo con 36 00:00:42,376 --> 00:00:43,482 vá chằng vá đụp, lòng 37 00:00:43,482 --> 00:00:44,587 ông dao động. Một ý 38 00:00:44,587 --> 00:00:45,693 nghĩ nhỏ bò vào như 39 00:00:45,693 --> 00:00:46,798 con kiến tìm đường qua 40 00:00:46,798 --> 00:00:47,904 khe cửa. Cái dột trên 41 00:00:47,904 --> 00:00:49,009 mái không đáng sợ bằng 42 00:00:49,009 --> 00:00:50,115 một khe hở vừa mở 43 00:00:50,115 --> 00:00:51,220 trong lòng người cha. 44 00:00:51,720 --> 00:00:52,850 Ông lấy một mảnh lụa 45 00:00:52,850 --> 00:00:53,980 thật nhỏ giấu vào tay 46 00:00:53,980 --> 00:00:55,110 áo. Không ai thấy. Chỉ 47 00:00:55,110 --> 00:00:56,240 có tiếng khóa kho khép 48 00:00:56,240 --> 00:00:57,370 lại nghe nặng hơn mọi 49 00:00:57,370 --> 00:00:58,500 ngày. Trên đường về, mảnh 50 00:00:58,500 --> 00:00:59,630 lụa mềm mà lòng ông 51 00:00:59,630 --> 00:01:00,760 cứng như đá. 52 00:01:01,260 --> 00:01:02,438 Vợ ông thấy lụa đẹp 53 00:01:02,438 --> 00:01:03,616 thì hỏi. Khiêm nói là 54 00:01:03,616 --> 00:01:04,795 phần thưởng chủ cho. Người 55 00:01:04,795 --> 00:01:05,973 vợ không hỏi thêm, nhưng 56 00:01:05,973 --> 00:01:07,151 đứa con nhỏ vô tình 57 00:01:07,151 --> 00:01:08,329 nói, cha dạy con không 58 00:01:08,329 --> 00:01:09,507 được lấy đồ không phải 59 00:01:09,507 --> 00:01:10,685 của mình. Lời trẻ nhỏ 60 00:01:10,685 --> 00:01:11,864 không biết nghi ngờ, nên 61 00:01:11,864 --> 00:01:13,042 càng làm người lớn không 62 00:01:13,042 --> 00:01:14,220 thể trốn tránh. 63 00:01:14,720 --> 00:01:16,000 Câu nói ấy như ngọn 64 00:01:16,000 --> 00:01:17,280 kim châm vào tim. Khiêm 65 00:01:17,280 --> 00:01:18,560 thức trắng, nhìn mảnh lụa 66 00:01:18,560 --> 00:01:19,840 đặt trên bàn. Ông hiểu, 67 00:01:19,840 --> 00:01:21,120 thứ mình lấy không chỉ 68 00:01:21,120 --> 00:01:22,400 là vải, mà là phần 69 00:01:22,400 --> 00:01:23,680 sạch trong mắt con mình. 70 00:01:24,180 --> 00:01:25,409 Sáng sớm, ông đem lụa 71 00:01:25,409 --> 00:01:26,638 trả lại kho, rồi tự 72 00:01:26,638 --> 00:01:27,867 ghi vào sổ lỗi của 73 00:01:27,867 --> 00:01:29,096 mình. Khi chủ trở về, 74 00:01:29,096 --> 00:01:30,325 Khiêm cúi đầu nhận hết, 75 00:01:30,325 --> 00:01:31,555 không xin giảm tội, chỉ 76 00:01:31,555 --> 00:01:32,784 xin được sửa trước khi 77 00:01:32,784 --> 00:01:34,013 lòng tối thêm. Việc nhận 78 00:01:34,013 --> 00:01:35,242 lỗi ấy khó như vác 79 00:01:35,242 --> 00:01:36,471 đá, nhưng mỗi bước lại 80 00:01:36,471 --> 00:01:37,700 làm lòng ông nhẹ thêm. 81 00:01:38,200 --> 00:01:39,490 Chủ nhà im lặng rất 82 00:01:39,490 --> 00:01:40,780 lâu. Sau cùng, ông nói, 83 00:01:40,780 --> 00:01:42,070 người chưa từng sai thì 84 00:01:42,070 --> 00:01:43,360 hiếm, người sai mà tự 85 00:01:43,360 --> 00:01:44,650 trả lại trước khi bị 86 00:01:44,650 --> 00:01:45,940 bắt mới còn đáng giữ. 87 00:01:45,940 --> 00:01:47,230 Khiêm được tha, nhưng tiền 88 00:01:47,230 --> 00:01:48,520 công bị trừ một mùa. 89 00:01:49,020 --> 00:01:50,204 Khiêm đem chuyện kể với 90 00:01:50,204 --> 00:01:51,388 con. Ông nói, nghèo không 91 00:01:51,388 --> 00:01:52,572 đáng xấu hổ, nhưng vì 92 00:01:52,572 --> 00:01:53,756 nghèo mà để tay bẩn 93 00:01:53,756 --> 00:01:54,940 thì xấu hổ cả đời. 94 00:01:54,940 --> 00:01:56,124 Đứa trẻ nghe xong, tự 95 00:01:56,124 --> 00:01:57,308 vá lại chiếc áo cũ. 96 00:01:57,308 --> 00:01:58,492 Chiếc áo vá hôm ấy 97 00:01:58,492 --> 00:01:59,676 trở thành bài học sạch 98 00:01:59,676 --> 00:02:00,860 hơn mọi tấm lụa đẹp. 99 00:02:01,360 --> 00:02:02,560 Từ đó, Khiêm càng giữ 100 00:02:02,560 --> 00:02:03,760 kho cẩn trọng hơn. Mỗi 101 00:02:03,760 --> 00:02:04,960 lần thấy món lợi nhỏ, 102 00:02:04,960 --> 00:02:06,160 ông nhớ mảnh lụa đêm 103 00:02:06,160 --> 00:02:07,360 ấy. Lòng tham giống bụi 104 00:02:07,360 --> 00:02:08,560 trên gương, lau sớm thì 105 00:02:08,560 --> 00:02:09,760 sạch, để lâu sẽ chẳng 106 00:02:09,760 --> 00:02:10,960 soi được mặt mình. 107 00:02:11,460 --> 00:02:12,515 Người đời thường ngã không 108 00:02:12,515 --> 00:02:13,569 phải vì núi cao, mà 109 00:02:13,569 --> 00:02:14,624 vì viên đá nhỏ dưới 110 00:02:14,624 --> 00:02:15,678 chân. Một chút bớt xén, 111 00:02:15,678 --> 00:02:16,733 một chút giấu giếm, một 112 00:02:16,733 --> 00:02:17,787 chút tự tha thứ cho 113 00:02:17,787 --> 00:02:18,842 mình, dần dần làm nghĩa 114 00:02:18,842 --> 00:02:19,896 lớn phai màu. Người biết 115 00:02:19,896 --> 00:02:20,951 nhấc chân khỏi viên đá 116 00:02:20,951 --> 00:02:22,005 nhỏ sẽ tránh được vực 117 00:02:22,005 --> 00:02:23,060 sâu phía trước. 118 00:02:23,560 --> 00:02:24,714 Biết dừng trước lợi nhỏ 119 00:02:24,714 --> 00:02:25,869 không làm ta thiệt. Nó 120 00:02:25,869 --> 00:02:27,023 giữ cho ta còn đường 121 00:02:27,023 --> 00:02:28,177 ngẩng đầu trước người thân, 122 00:02:28,177 --> 00:02:29,331 còn chỗ đứng trước bạn 123 00:02:29,331 --> 00:02:30,486 bè, còn một giấc ngủ 124 00:02:30,486 --> 00:02:31,640 yên khi đêm xuống. 125 00:02:32,140 --> 00:02:33,267 Vậy nên, thấy lợi nhỏ 126 00:02:33,267 --> 00:02:34,395 mà lòng nghiêng, hãy nghĩ 127 00:02:34,395 --> 00:02:35,522 đến nghĩa lớn phía sau. 128 00:02:35,522 --> 00:02:36,649 Giữ tay sạch trong việc 129 00:02:36,649 --> 00:02:37,776 nhỏ, phúc mới bền trong 130 00:02:37,776 --> 00:02:38,904 việc lớn; giữ được lòng 131 00:02:38,904 --> 00:02:40,031 ngay, nhà nghèo cũng sáng. 132 00:02:40,031 --> 00:02:41,158 Ánh sáng ấy không đến 133 00:02:41,158 --> 00:02:42,285 từ vàng bạc, mà từ 134 00:02:42,285 --> 00:02:43,413 một lòng biết 135 00:02:43,413 --> 00:02:44,540 sợ điều sai.