1 00:00:00,000 --> 00:00:01,300 Trong đời người, chữ biết 2 00:00:01,300 --> 00:00:02,280 ơn không tự nhiên mọc 3 00:00:02,280 --> 00:00:03,480 lên trong lòng con trẻ. 4 00:00:03,720 --> 00:00:04,540 Nó được gieo từ cách 5 00:00:04,540 --> 00:00:05,860 cha mẹ nhớ người đã 6 00:00:05,860 --> 00:00:07,080 nâng đỡ mình, từ một 7 00:00:07,080 --> 00:00:08,320 chén cơm mời trước, một 8 00:00:08,320 --> 00:00:09,160 lời thăm hỏi không quên. 9 00:00:09,940 --> 00:00:10,720 Căn nhà nào biết nhớ 10 00:00:10,720 --> 00:00:11,840 ơn, căn nhà ấy có 11 00:00:11,840 --> 00:00:13,300 nền sâu. Có người cha 12 00:00:13,300 --> 00:00:14,560 làm ăn khá lên, xây 13 00:00:14,560 --> 00:00:15,540 được căn nhà rộng hơn. 14 00:00:16,180 --> 00:00:17,580 Ông thương con, lo cho 15 00:00:17,580 --> 00:00:18,620 con áo mới sách mới, 16 00:00:19,000 --> 00:00:19,700 nhưng lại ít khi ghé 17 00:00:19,700 --> 00:00:20,800 thăm người bác già từng 18 00:00:20,800 --> 00:00:21,700 cho mình vay thúng thóc 19 00:00:21,700 --> 00:00:23,500 lúc khốn khó. Sự sung 20 00:00:23,500 --> 00:00:24,860 túc nếu thiếu nhớ nguồn 21 00:00:24,860 --> 00:00:25,760 rất dễ thành kiêu bạc. 22 00:00:26,160 --> 00:00:27,180 Người mẹ cũng không ác 23 00:00:27,180 --> 00:00:28,400 lòng, chỉ vì bận rộn 24 00:00:28,400 --> 00:00:29,200 mà lâu ngày không nhắc 25 00:00:29,200 --> 00:00:30,380 con mang quà sang biếu 26 00:00:30,380 --> 00:00:31,740 bà ngoại. Bà ngoại vẫn 27 00:00:31,740 --> 00:00:33,200 ngồi bên hiên cũ, mắt 28 00:00:33,200 --> 00:00:34,460 mờ đi từng mùa, nhưng 29 00:00:34,460 --> 00:00:35,920 miệng luôn bênh con cháu. 30 00:00:36,060 --> 00:00:37,100 Người già thường không trách, 31 00:00:37,500 --> 00:00:38,340 nhưng sự chờ đợi làm 32 00:00:38,340 --> 00:00:39,840 lòng họ hao mòn. Một 33 00:00:39,840 --> 00:00:41,260 hôm, đứa con hỏi cha: 34 00:00:41,680 --> 00:00:42,400 Người già ấy có giúp 35 00:00:42,400 --> 00:00:43,300 gì nhà mình không mà 36 00:00:43,300 --> 00:00:44,900 phải sang thăm? Câu hỏi 37 00:00:44,900 --> 00:00:46,340 như chiếc gai nhỏ. Người 38 00:00:46,340 --> 00:00:47,460 cha chợt nhận ra, nếu 39 00:00:47,460 --> 00:00:48,600 mình quên ơn, con sẽ 40 00:00:48,600 --> 00:00:49,560 học cách cân đo tình 41 00:00:49,560 --> 00:00:50,560 nghĩa bằng lợi trước mắt. 42 00:00:50,740 --> 00:00:52,040 Từ hôm ấy, ông không 43 00:00:52,040 --> 00:00:53,040 dám xem nhẹ những lần 44 00:00:53,040 --> 00:00:54,560 lãng quên nữa. Đêm ấy, 45 00:00:54,560 --> 00:00:55,580 ông mở chiếc rương tre, 46 00:00:55,580 --> 00:00:56,800 thấy mảnh giấy nợ năm 47 00:00:56,800 --> 00:00:58,160 xưa đã ố vàng. Trên 48 00:00:58,160 --> 00:00:59,060 giấy còn nét chữ của 49 00:00:59,060 --> 00:01:00,440 người bác: Khi nào khá 50 00:01:00,680 --> 00:01:01,500 hãy giúp lại người khác. 51 00:01:02,280 --> 00:01:03,040 Một câu cũ làm mặt 52 00:01:03,040 --> 00:01:04,440 ông nóng lên. Ơn nghĩa 53 00:01:04,440 --> 00:01:05,280 cũ nếu phủ bụi lâu 54 00:01:05,280 --> 00:01:06,400 ngày sẽ làm lòng người 55 00:01:06,400 --> 00:01:08,040 nặng trĩu. Sáng hôm sau, 56 00:01:08,440 --> 00:01:09,240 cả nhà gói ít gạo 57 00:01:09,240 --> 00:01:11,060 ngon, ít vải mới, rồi 58 00:01:11,060 --> 00:01:12,560 sang thăm bác già. Người 59 00:01:12,560 --> 00:01:13,660 cha không khoe mình giàu, 60 00:01:13,740 --> 00:01:14,600 chỉ cúi đầu nói lời 61 00:01:14,600 --> 00:01:16,020 cảm tạ muộn. Đứa con 62 00:01:16,020 --> 00:01:17,200 đứng bên, lần đầu thấy 63 00:01:17,200 --> 00:01:18,020 cha kính một người ngoài 64 00:01:18,020 --> 00:01:19,840 nhà. Món quà không lớn, 65 00:01:19,900 --> 00:01:20,820 nhưng lòng cúi xuống mới 66 00:01:20,820 --> 00:01:22,300 là điều quý. Người mẹ 67 00:01:22,300 --> 00:01:23,540 cũng đưa con về ngoại. 68 00:01:23,780 --> 00:01:24,520 Bà tự tay chải tóc 69 00:01:24,520 --> 00:01:25,800 cho mẹ già, rót chén 70 00:01:25,800 --> 00:01:27,180 trà ấm, hỏi chuyện đau 71 00:01:27,180 --> 00:01:28,900 lưng, chuyện mắt mờ. Những 72 00:01:28,900 --> 00:01:29,800 việc nhỏ ấy nói với 73 00:01:29,800 --> 00:01:30,900 con rằng ơn nghĩa không 74 00:01:30,900 --> 00:01:32,180 hết hạn theo năm tháng. 75 00:01:32,440 --> 00:01:33,920 Trên đường về, đứa trẻ 76 00:01:33,920 --> 00:01:35,180 im lặng rất lâu. Nó 77 00:01:35,180 --> 00:01:36,120 thấy cha mẹ vui hơn 78 00:01:36,120 --> 00:01:37,100 sau khi trả một món 79 00:01:37,100 --> 00:01:38,440 ơn, như người vừa đặt 80 00:01:38,440 --> 00:01:39,440 xuống gánh nặng vô hình. 81 00:01:40,380 --> 00:01:41,140 Lòng biết ơn làm người 82 00:01:41,140 --> 00:01:42,240 nhận ấm, nhưng cũng làm 83 00:01:42,240 --> 00:01:43,680 người trả nhẹ lòng. Từ 84 00:01:43,680 --> 00:01:45,360 đó, mỗi mùa gặt, gia 85 00:01:45,360 --> 00:01:46,100 đình giữ lại phần gạo 86 00:01:46,100 --> 00:01:46,980 tốt nhất để biếu người 87 00:01:46,980 --> 00:01:48,400 từng giúp mình. Không phải 88 00:01:48,400 --> 00:01:49,300 vì họ còn cần trả 89 00:01:49,300 --> 00:01:50,440 nợ, mà vì người biết 90 00:01:50,440 --> 00:01:51,400 nhớ nguồn thì phúc không 91 00:01:51,400 --> 00:01:53,440 cạn. Cổ nhân dạy, uống 92 00:01:53,440 --> 00:01:54,560 nước phải nhớ mạch nguồn. 93 00:01:55,260 --> 00:01:56,140 Dòng nước nếu quên suối 94 00:01:56,140 --> 00:01:57,340 đầu non, đến khi hạn 95 00:01:57,340 --> 00:01:58,120 đến sẽ không biết đường 96 00:01:58,120 --> 00:02:00,000 tìm về. Con người cũng 97 00:02:00,000 --> 00:02:01,380 vậy, quên ơn cũ thì 98 00:02:01,380 --> 00:02:03,080 phúc mới khó bền. Đứa 99 00:02:03,080 --> 00:02:04,480 con lớn dần, thấy cha 100 00:02:04,480 --> 00:02:05,260 mẹ không bao giờ nói 101 00:02:05,260 --> 00:02:06,360 xấu người đã giúp mình, 102 00:02:06,520 --> 00:02:07,460 cũng không xem sự tử 103 00:02:07,460 --> 00:02:08,180 tế của ai là điều 104 00:02:08,180 --> 00:02:09,980 phải có. Nó học được 105 00:02:09,980 --> 00:02:11,080 rằng nhận ơn là nhẹ, 106 00:02:11,280 --> 00:02:12,160 nhớ ơn mới là phẩm 107 00:02:12,160 --> 00:02:13,640 hạnh. Có lần gặp người 108 00:02:13,640 --> 00:02:15,000 nghèo xin nghỉ nhờ dưới 109 00:02:15,000 --> 00:02:16,500 mái hiên, đứa trẻ đem 110 00:02:16,500 --> 00:02:17,720 bát nước ra mời. Người 111 00:02:17,720 --> 00:02:18,520 cha hỏi vì sao làm 112 00:02:18,520 --> 00:02:20,020 vậy, nó đáp: Vì nhà 113 00:02:20,020 --> 00:02:20,820 mình từng được người khác 114 00:02:20,820 --> 00:02:21,960 che mưa khi chưa có 115 00:02:21,960 --> 00:02:23,380 mái vững. Người cha nghe 116 00:02:23,380 --> 00:02:24,720 xong, biết bài học đã 117 00:02:24,720 --> 00:02:25,920 vào lòng con. Không phải 118 00:02:25,920 --> 00:02:27,180 từ lời giảng dài, mà 119 00:02:27,180 --> 00:02:28,040 từ những lần cha mẹ 120 00:02:28,040 --> 00:02:29,440 chịu đi thăm, chịu cúi 121 00:02:29,440 --> 00:02:30,740 đầu, chịu nhắc lại ơn 122 00:02:30,740 --> 00:02:31,840 xưa trước mặt con trẻ. 123 00:02:32,400 --> 00:02:33,500 Muốn con biết ơn, cha 124 00:02:33,500 --> 00:02:34,360 mẹ đừng sống như thể 125 00:02:34,360 --> 00:02:35,560 mọi điều tốt là tự 126 00:02:35,560 --> 00:02:37,220 nhiên mà có. Hãy nhớ 127 00:02:37,220 --> 00:02:38,480 người già, nhớ người từng 128 00:02:38,480 --> 00:02:39,540 giúp, nhớ bát cơm khi 129 00:02:39,540 --> 00:02:40,800 khó; nhà giữ được lòng 130 00:02:40,800 --> 00:02:41,720 biết ơn thì con cháu 131 00:02:41,720 --> 00:02:42,280 giữ được gốc phúc.