1 00:00:00,000 --> 00:00:01,207 Trong một gia đình, nề 2 00:00:01,207 --> 00:00:02,415 nếp không chỉ nằm ở 3 00:00:02,415 --> 00:00:03,622 bàn thờ sạch hay bữa 4 00:00:03,622 --> 00:00:04,829 cơm đúng giờ. Nề nếp 5 00:00:04,829 --> 00:00:06,036 còn nằm trong lời hứa 6 00:00:06,036 --> 00:00:07,244 nhỏ cha mẹ giữ với 7 00:00:07,244 --> 00:00:08,451 con, bởi trẻ con đo 8 00:00:08,451 --> 00:00:09,658 lòng tin bằng những điều 9 00:00:09,658 --> 00:00:10,865 rất bé. Một lời giữ 10 00:00:10,865 --> 00:00:12,073 được hôm nay sẽ thành 11 00:00:12,073 --> 00:00:13,280 cột nhà cho ngày mai. 12 00:00:13,780 --> 00:00:14,980 Có người cha hứa chiều 13 00:00:14,980 --> 00:00:16,180 sẽ đưa con ra bờ 14 00:00:16,180 --> 00:00:17,380 sông thả chiếc thuyền giấy. 15 00:00:17,380 --> 00:00:18,580 Việc ngoài đồng kéo dài, 16 00:00:18,580 --> 00:00:19,780 ông về muộn rồi bảo 17 00:00:19,780 --> 00:00:20,980 để hôm khác. Đứa con 18 00:00:20,980 --> 00:00:22,180 không cãi, chỉ gấp chiếc 19 00:00:22,180 --> 00:00:23,380 thuyền cất vào góc tối. 20 00:00:23,380 --> 00:00:24,580 Sự im lặng ấy khiến 21 00:00:24,580 --> 00:00:25,780 căn bếp chiều 22 00:00:25,780 --> 00:00:26,980 như dài thêm. 23 00:00:27,480 --> 00:00:28,789 Người mẹ cũng từng hứa 24 00:00:28,789 --> 00:00:30,098 may cho con túi vải 25 00:00:30,098 --> 00:00:31,407 đựng sách trước ngày học 26 00:00:31,407 --> 00:00:32,716 chữ. Vì bận chợ, bận 27 00:00:32,716 --> 00:00:34,025 bếp, bà quên mất. Đứa 28 00:00:34,025 --> 00:00:35,335 trẻ ôm sách rời nhà, 29 00:00:35,335 --> 00:00:36,644 miệng nói không sao, nhưng 30 00:00:36,644 --> 00:00:37,953 tay cứ nắm chặt vạt 31 00:00:37,953 --> 00:00:39,262 áo cũ. Trẻ nhỏ thường 32 00:00:39,262 --> 00:00:40,571 tha thứ nhanh, nhưng không 33 00:00:40,571 --> 00:00:41,880 phải vì chúng không đau. 34 00:00:42,380 --> 00:00:43,610 Cha mẹ tưởng lời hứa 35 00:00:43,610 --> 00:00:44,840 nhỏ mất đi cũng nhỏ. 36 00:00:44,840 --> 00:00:46,070 Nhưng trong lòng con, mỗi 37 00:00:46,070 --> 00:00:47,300 lần chờ rồi hụt hẫng 38 00:00:47,300 --> 00:00:48,530 giống một viên gạch rơi 39 00:00:48,530 --> 00:00:49,760 khỏi nền nhà. Rơi nhiều 40 00:00:49,760 --> 00:00:50,990 lần, lòng tin sẽ nghiêng 41 00:00:50,990 --> 00:00:52,220 mà người lớn không hay. 42 00:00:52,720 --> 00:00:53,900 Một hôm, người cha nghe 43 00:00:53,900 --> 00:00:55,080 con nói với bạn: Người 44 00:00:55,080 --> 00:00:56,260 lớn hứa cho vui thôi. 45 00:00:56,260 --> 00:00:57,440 Câu ấy nhẹ như gió, 46 00:00:57,440 --> 00:00:58,620 nhưng đập vào lòng ông 47 00:00:58,620 --> 00:00:59,800 rất mạnh. Ông hiểu mình 48 00:00:59,800 --> 00:01:00,980 không chỉ lỡ một buổi 49 00:01:00,980 --> 00:01:02,160 đi chơi, mà lỡ dạy 50 00:01:02,160 --> 00:01:03,340 con coi nhẹ lời nói. 51 00:01:03,340 --> 00:01:04,520 Từ đó, ông bắt đầu 52 00:01:04,520 --> 00:01:05,700 sợ những lời nói dễ 53 00:01:05,700 --> 00:01:06,880 dãi của chính mình. 54 00:01:07,380 --> 00:01:08,568 Đêm ấy, ông lấy chiếc 55 00:01:08,568 --> 00:01:09,757 thuyền giấy đã nhăn ra 56 00:01:09,757 --> 00:01:10,945 vuốt lại. Dưới ngọn đèn 57 00:01:10,945 --> 00:01:12,133 dầu, ông thấy những nếp 58 00:01:12,133 --> 00:01:13,322 gấp nhỏ như dấu chờ 59 00:01:13,322 --> 00:01:14,510 đợi của con. Lòng ông 60 00:01:14,510 --> 00:01:15,698 chùng xuống, tự trách vì 61 00:01:15,698 --> 00:01:16,887 đã xem điều nhỏ là 62 00:01:16,887 --> 00:01:18,075 không đáng. Ông hiểu chờ 63 00:01:18,075 --> 00:01:19,263 đợi của trẻ nhỏ cũng 64 00:01:19,263 --> 00:01:20,452 cần được tôn trọng như 65 00:01:20,452 --> 00:01:21,640 việc lớn. 66 00:01:22,140 --> 00:01:23,228 Sáng hôm sau, dù việc 67 00:01:23,228 --> 00:01:24,316 đồng còn nhiều, ông vẫn 68 00:01:24,316 --> 00:01:25,404 đưa con ra bờ sông. 69 00:01:25,404 --> 00:01:26,492 Chiếc thuyền giấy trôi chậm 70 00:01:26,492 --> 00:01:27,580 trên nước, còn đứa trẻ 71 00:01:27,580 --> 00:01:28,668 nhìn cha bằng ánh mắt 72 00:01:28,668 --> 00:01:29,756 sáng lại. Một lời hứa 73 00:01:29,756 --> 00:01:30,844 được bù đắp có thể 74 00:01:30,844 --> 00:01:31,932 vá lại một 75 00:01:31,932 --> 00:01:33,020 phần lòng tin. 76 00:01:33,520 --> 00:01:34,700 Người mẹ cũng thức khuya 77 00:01:34,700 --> 00:01:35,880 may chiếc túi vải. Đường 78 00:01:35,880 --> 00:01:37,060 kim không đẹp, nhưng bà 79 00:01:37,060 --> 00:01:38,240 đặt vào đó lời xin 80 00:01:38,240 --> 00:01:39,420 lỗi thật lòng. Khi trao 81 00:01:39,420 --> 00:01:40,600 cho con, bà nói: Mẹ 82 00:01:40,600 --> 00:01:41,780 đã quên, lần sau mẹ 83 00:01:41,780 --> 00:01:42,960 sẽ nhớ trước khi hứa. 84 00:01:43,460 --> 00:01:44,630 Từ đó, vợ chồng trong 85 00:01:44,630 --> 00:01:45,800 nhà không hứa vội để 86 00:01:45,800 --> 00:01:46,970 làm con vui. Việc nào 87 00:01:46,970 --> 00:01:48,140 chắc làm được mới nói; 88 00:01:48,140 --> 00:01:49,310 việc nào chưa chắc thì 89 00:01:49,310 --> 00:01:50,480 hẹn sau. Lời nói ít 90 00:01:50,480 --> 00:01:51,650 đi, nhưng mỗi lời có 91 00:01:51,650 --> 00:01:52,820 trọng lượng hơn. 92 00:01:53,320 --> 00:01:54,570 Cổ nhân dạy, dựng nhà 93 00:01:54,570 --> 00:01:55,820 phải chắc từ viên gạch 94 00:01:55,820 --> 00:01:57,070 thấp nhất. Dạy con cũng 95 00:01:57,070 --> 00:01:58,320 vậy, đừng xem lời hứa 96 00:01:58,320 --> 00:01:59,570 nhỏ là chuyện qua đường. 97 00:01:59,570 --> 00:02:00,820 Gốc tin nếu chắc, cành 98 00:02:00,820 --> 00:02:02,070 hiếu nghĩa sau này mới 99 00:02:02,070 --> 00:02:03,320 không dễ gãy. 100 00:02:03,820 --> 00:02:05,038 Đứa con lớn dần, học 101 00:02:05,038 --> 00:02:06,256 được rằng giữ lời không 102 00:02:06,256 --> 00:02:07,473 phải vì sợ bị trách, 103 00:02:07,473 --> 00:02:08,691 mà vì kính trọng người 104 00:02:08,691 --> 00:02:09,909 đang chờ mình. Nó biết 105 00:02:09,909 --> 00:02:11,127 báo trước khi lỗi hẹn, 106 00:02:11,127 --> 00:02:12,344 biết nhận sai khi quên, 107 00:02:12,344 --> 00:02:13,562 biết không dùng lời nói 108 00:02:13,562 --> 00:02:14,780 để mua vui nhất thời. 109 00:02:15,280 --> 00:02:16,436 Nhà ấy vẫn có ngày 110 00:02:16,436 --> 00:02:17,591 bận rộn, vẫn có khi 111 00:02:17,591 --> 00:02:18,747 việc đời chen ngang. Nhưng 112 00:02:18,747 --> 00:02:19,902 mỗi khi không làm được 113 00:02:19,902 --> 00:02:21,058 điều đã nói, cha mẹ 114 00:02:21,058 --> 00:02:22,213 không lẩn tránh. Họ giải 115 00:02:22,213 --> 00:02:23,369 thích, xin lỗi, rồi tìm 116 00:02:23,369 --> 00:02:24,524 cách làm lại bằng sự 117 00:02:24,524 --> 00:02:25,680 thành thật. 118 00:02:26,180 --> 00:02:27,280 Nhờ vậy, con cái trong 119 00:02:27,280 --> 00:02:28,380 nhà tin lời cha mẹ 120 00:02:28,380 --> 00:02:29,480 như tin bếp lửa mỗi 121 00:02:29,480 --> 00:02:30,580 chiều sẽ cháy. Lòng tin 122 00:02:30,580 --> 00:02:31,680 ấy không ồn ào, nhưng 123 00:02:31,680 --> 00:02:32,780 là mái che cho những 124 00:02:32,780 --> 00:02:33,880 năm tháng lớn lên khỏi 125 00:02:33,880 --> 00:02:34,980 nhiều nghi ngờ lạnh lẽo. 126 00:02:35,480 --> 00:02:36,580 Nhà có nề không phải 127 00:02:36,580 --> 00:02:37,680 vì người lớn nói nhiều 128 00:02:37,680 --> 00:02:38,780 điều hay, mà vì họ 129 00:02:38,780 --> 00:02:39,880 giữ được điều đã nói. 130 00:02:39,880 --> 00:02:40,980 Cha mẹ biết quý lời 131 00:02:40,980 --> 00:02:42,080 hứa nhỏ, con cái sẽ 132 00:02:42,080 --> 00:02:43,180 học được cách quý chữ 133 00:02:43,180 --> 00:02:44,280 tín lớn trong đời.