1 00:00:00,000 --> 00:00:01,200 Trong một nhà có nhiều 2 00:00:01,200 --> 00:00:02,400 con, điều khó nhất không 3 00:00:02,400 --> 00:00:03,600 phải chia bát cơm cho 4 00:00:03,600 --> 00:00:04,800 đều, mà là chia lòng 5 00:00:04,800 --> 00:00:06,000 thương cho sáng. Cha mẹ 6 00:00:06,000 --> 00:00:07,200 thiên lệch một chút, anh 7 00:00:07,200 --> 00:00:08,400 em có thể mang vết 8 00:00:08,400 --> 00:00:09,600 nghi ngờ suốt nhiều năm. 9 00:00:09,600 --> 00:00:10,800 Lòng trẻ nhỏ rất nhạy 10 00:00:10,800 --> 00:00:12,000 với những điều người lớn 11 00:00:12,000 --> 00:00:13,200 tưởng là vô tình. 12 00:00:13,700 --> 00:00:14,795 Có gia đình nọ, người 13 00:00:14,795 --> 00:00:15,890 con cả siêng năng, người 14 00:00:15,890 --> 00:00:16,985 con út yếu hơn nên 15 00:00:16,985 --> 00:00:18,080 thường được mẹ bênh. Ban 16 00:00:18,080 --> 00:00:19,175 đầu ai cũng nghĩ đó 17 00:00:19,175 --> 00:00:20,270 là thương xót, nhưng lâu 18 00:00:20,270 --> 00:00:21,365 ngày người anh thấy công 19 00:00:21,365 --> 00:00:22,460 sức mình như chiếc áo 20 00:00:22,460 --> 00:00:23,555 phơi mãi không ai nhìn. 21 00:00:23,555 --> 00:00:24,650 Sự im lặng ấy không 22 00:00:24,650 --> 00:00:25,745 phải ngoan, mà là tủi 23 00:00:25,745 --> 00:00:26,840 thân chưa biết nói. 24 00:00:27,340 --> 00:00:28,430 Một hôm mùa gặt về, 25 00:00:28,430 --> 00:00:29,520 người anh gánh lúa từ 26 00:00:29,520 --> 00:00:30,610 đồng xa. Người em ở 27 00:00:30,610 --> 00:00:31,700 nhà làm vỡ chum nước, 28 00:00:31,700 --> 00:00:32,790 mẹ lại trách anh không 29 00:00:32,790 --> 00:00:33,880 trông nom. Lời trách ấy 30 00:00:33,880 --> 00:00:34,970 như hòn đá rơi vào 31 00:00:34,970 --> 00:00:36,060 giữa hai anh em. 32 00:00:36,560 --> 00:00:37,673 Người cha thấy con cả 33 00:00:37,673 --> 00:00:38,787 lặng im bên bếp, còn 34 00:00:38,787 --> 00:00:39,900 con út cúi mặt không 35 00:00:39,900 --> 00:00:41,013 dám nhìn anh. Ông hiểu 36 00:00:41,013 --> 00:00:42,127 sự không công bằng không 37 00:00:42,127 --> 00:00:43,240 chỉ làm một người tủi, 38 00:00:43,240 --> 00:00:44,353 mà còn khiến người được 39 00:00:44,353 --> 00:00:45,467 bênh cũng mang nợ trong 40 00:00:45,467 --> 00:00:46,580 lòng. Một nhà như vậy 41 00:00:46,580 --> 00:00:47,693 lâu ngày sẽ có người 42 00:00:47,693 --> 00:00:48,807 thương mà vẫn 43 00:00:48,807 --> 00:00:49,920 thấy cô đơn. 44 00:00:50,420 --> 00:00:51,588 Đêm ấy, ông nhớ lời 45 00:00:51,588 --> 00:00:52,756 ông nội từng dạy: Cha 46 00:00:52,756 --> 00:00:53,924 mẹ là cán cân trong 47 00:00:53,924 --> 00:00:55,092 nhà, lệch bên nào thì 48 00:00:55,092 --> 00:00:56,260 lòng con nghiêng bên ấy. 49 00:00:56,260 --> 00:00:57,428 Cán cân không cần cứng, 50 00:00:57,428 --> 00:00:58,596 nhưng phải ngay thì nhà 51 00:00:58,596 --> 00:00:59,764 mới yên. Nghĩ đến đó, 52 00:00:59,764 --> 00:01:00,932 ông không dám để ngày 53 00:01:00,932 --> 00:01:02,100 mai lặp lại như cũ. 54 00:01:02,600 --> 00:01:03,813 Sáng hôm sau, ông gọi 55 00:01:03,813 --> 00:01:05,027 cả hai con ra sân. 56 00:01:05,027 --> 00:01:06,240 Việc ai làm đúng thì 57 00:01:06,240 --> 00:01:07,453 khen, việc ai làm sai 58 00:01:07,453 --> 00:01:08,667 thì nhận, không vì lớn 59 00:01:08,667 --> 00:01:09,880 mà bắt chịu hết, không 60 00:01:09,880 --> 00:01:11,093 vì nhỏ mà được né 61 00:01:11,093 --> 00:01:12,307 tránh. Lời nói ấy làm 62 00:01:12,307 --> 00:01:13,520 sân nhà sáng hơn. Hai 63 00:01:13,520 --> 00:01:14,733 đứa trẻ nghe xong, lần 64 00:01:14,733 --> 00:01:15,947 đầu thấy lỗi lầm được 65 00:01:15,947 --> 00:01:17,160 đặt đúng chỗ. 66 00:01:17,660 --> 00:01:18,795 Người mẹ cũng nhận ra 67 00:01:18,795 --> 00:01:19,929 thương con út không phải 68 00:01:19,929 --> 00:01:21,064 là che hết lỗi. Bà 69 00:01:21,064 --> 00:01:22,198 nắm tay em, bảo xin 70 00:01:22,198 --> 00:01:23,333 lỗi anh vì chiếc chum 71 00:01:23,333 --> 00:01:24,467 vỡ. Bà cũng cảm ơn 72 00:01:24,467 --> 00:01:25,602 người anh đã gánh lúa 73 00:01:25,602 --> 00:01:26,736 cả ngày, để công sức 74 00:01:26,736 --> 00:01:27,871 không bị bỏ quên. Lời 75 00:01:27,871 --> 00:01:29,005 xin lỗi nhỏ làm căn 76 00:01:29,005 --> 00:01:30,140 nhà nhẹ đi rất nhiều. 77 00:01:30,640 --> 00:01:31,749 Người anh nghe lời cảm 78 00:01:31,749 --> 00:01:32,857 ơn, lòng dịu xuống. Người 79 00:01:32,857 --> 00:01:33,966 em được dạy nhận lỗi, 80 00:01:33,966 --> 00:01:35,074 cũng bớt sợ anh. Khi 81 00:01:35,074 --> 00:01:36,183 cha mẹ công bằng, tình 82 00:01:36,183 --> 00:01:37,291 anh em không còn phải 83 00:01:37,291 --> 00:01:38,400 đứng giữa bóng thiên vị. 84 00:01:38,900 --> 00:01:40,120 Từ đó, trong nhà có 85 00:01:40,120 --> 00:01:41,340 việc gì, cha mẹ hỏi 86 00:01:41,340 --> 00:01:42,560 rõ trước khi phán. Đứa 87 00:01:42,560 --> 00:01:43,780 lớn không bị ép làm 88 00:01:43,780 --> 00:01:45,000 mái che cho mọi lỗi 89 00:01:45,000 --> 00:01:46,220 nhỏ, đứa nhỏ không được 90 00:01:46,220 --> 00:01:47,440 dùng yếu đuối làm tấm 91 00:01:47,440 --> 00:01:48,660 áo tránh trách nhiệm. 92 00:01:49,160 --> 00:01:50,406 Cổ nhân dạy, nước chia 93 00:01:50,406 --> 00:01:51,651 ruộng phải theo mương thẳng, 94 00:01:51,651 --> 00:01:52,897 nghiêng một chút thì ruộng 95 00:01:52,897 --> 00:01:54,143 bên úng, ruộng bên khô. 96 00:01:54,143 --> 00:01:55,389 Lòng cha mẹ cũng vậy, 97 00:01:55,389 --> 00:01:56,634 thương mà lệch sẽ làm 98 00:01:56,634 --> 00:01:57,880 phúc nhà mất cân. 99 00:01:58,380 --> 00:01:59,402 Ngày tháng qua, hai anh 100 00:01:59,402 --> 00:02:00,424 em học cách đỡ đần 101 00:02:00,424 --> 00:02:01,447 nhau. Người anh chỉ em 102 00:02:01,447 --> 00:02:02,469 buộc bó lúa, người em 103 00:02:02,469 --> 00:02:03,491 giữ nước cho anh rửa 104 00:02:03,491 --> 00:02:04,513 tay. Không ai thấy mình 105 00:02:04,513 --> 00:02:05,536 bị bỏ rơi, nên cũng 106 00:02:05,536 --> 00:02:06,558 không cần tranh 107 00:02:06,558 --> 00:02:07,580 phần thương yêu. 108 00:02:08,080 --> 00:02:09,270 Có lần người em làm 109 00:02:09,270 --> 00:02:10,460 sai, tự bước ra nhận 110 00:02:10,460 --> 00:02:11,650 trước khi mẹ hỏi. Người 111 00:02:11,650 --> 00:02:12,840 anh không cười nhạo, chỉ 112 00:02:12,840 --> 00:02:14,030 giúp em sửa lại. Nếp 113 00:02:14,030 --> 00:02:15,220 công bằng đã biến lỗi 114 00:02:15,220 --> 00:02:16,410 lầm thành bài học, không 115 00:02:16,410 --> 00:02:17,600 biến thành mầm oán. 116 00:02:18,100 --> 00:02:19,260 Cha mẹ công bằng không 117 00:02:19,260 --> 00:02:20,420 phải là thương con giống 118 00:02:20,420 --> 00:02:21,580 hệt nhau trong mọi việc, 119 00:02:21,580 --> 00:02:22,740 mà là nhìn từng việc 120 00:02:22,740 --> 00:02:23,900 cho đúng, từng lòng cho 121 00:02:23,900 --> 00:02:25,060 thấu. Công bằng có tình 122 00:02:25,060 --> 00:02:26,220 thương sẽ khiến con vừa 123 00:02:26,220 --> 00:02:27,380 phục, vừa yên. 124 00:02:27,880 --> 00:02:28,980 Con cái biết thương nhau 125 00:02:28,980 --> 00:02:30,080 khi cha mẹ biết giữ 126 00:02:30,080 --> 00:02:31,180 cán cân trong nhà. Đừng 127 00:02:31,180 --> 00:02:32,280 để một chút thiên vị 128 00:02:32,280 --> 00:02:33,380 hôm nay thành bức tường 129 00:02:33,380 --> 00:02:34,480 ngày mai; thương cho sáng 130 00:02:34,480 --> 00:02:35,580 thì anh em mới còn 131 00:02:35,580 --> 00:02:36,680 đường nương tựa lâu dài.