1 00:00:00,000 --> 00:00:01,273 Trong đạo vợ chồng, thương 2 00:00:01,273 --> 00:00:02,545 nhau chưa đủ nếu thiếu 3 00:00:02,545 --> 00:00:03,818 một chữ kính. Thương có 4 00:00:03,818 --> 00:00:05,091 thể nồng lúc vui, nhạt 5 00:00:05,091 --> 00:00:06,364 lúc mệt; còn kính là 6 00:00:06,364 --> 00:00:07,636 hàng rào giữ cho lời 7 00:00:07,636 --> 00:00:08,909 nói không dẫm lên phẩm 8 00:00:08,909 --> 00:00:10,182 giá của người cùng đi 9 00:00:10,182 --> 00:00:11,455 một đời. Không có kính, 10 00:00:11,455 --> 00:00:12,727 tình thương dễ biến thành 11 00:00:12,727 --> 00:00:14,000 thói quen đòi hỏi. 12 00:00:14,500 --> 00:00:15,633 Có người chồng giỏi làm 13 00:00:15,633 --> 00:00:16,767 ăn, ngoài chợ ai cũng 14 00:00:16,767 --> 00:00:17,900 nể. Nhưng về nhà, ông 15 00:00:17,900 --> 00:00:19,033 quen sai vợ bằng giọng 16 00:00:19,033 --> 00:00:20,167 chủ tớ, xem việc bếp 17 00:00:20,167 --> 00:00:21,300 núc là điều tự nhiên. 18 00:00:21,300 --> 00:00:22,433 Người vợ im lặng, nhưng 19 00:00:22,433 --> 00:00:23,567 ánh mắt ngày càng ít 20 00:00:23,567 --> 00:00:24,700 sáng. Sự im lặng ấy 21 00:00:24,700 --> 00:00:25,833 không phải cam chịu, mà 22 00:00:25,833 --> 00:00:26,967 là nỗi mỏi mệt chưa 23 00:00:26,967 --> 00:00:28,100 được gọi tên. 24 00:00:28,600 --> 00:00:29,705 Đứa con trong nhà nghe 25 00:00:29,705 --> 00:00:30,811 cha nói với mẹ như 26 00:00:30,811 --> 00:00:31,916 nói với người dưới. Nó 27 00:00:31,916 --> 00:00:33,022 không hiểu hết nghĩa vợ 28 00:00:33,022 --> 00:00:34,127 chồng, chỉ học được rằng 29 00:00:34,127 --> 00:00:35,233 người làm nhiều việc âm 30 00:00:35,233 --> 00:00:36,338 thầm thì dễ bị xem 31 00:00:36,338 --> 00:00:37,444 nhẹ. Bài học sai ấy 32 00:00:37,444 --> 00:00:38,549 nếu để lâu sẽ đi 33 00:00:38,549 --> 00:00:39,655 theo con vào mái nhà 34 00:00:39,655 --> 00:00:40,760 sau này. 35 00:00:41,260 --> 00:00:42,416 Một hôm, người vợ bệnh 36 00:00:42,416 --> 00:00:43,573 mà vẫn cố nhóm bếp. 37 00:00:43,573 --> 00:00:44,729 Người chồng về muộn, trách 38 00:00:44,729 --> 00:00:45,885 cơm chưa xong. Đứa con 39 00:00:45,885 --> 00:00:47,042 nhìn mẹ ho bên khói 40 00:00:47,042 --> 00:00:48,198 bếp, rồi nhìn cha, trong 41 00:00:48,198 --> 00:00:49,355 lòng bắt đầu có một 42 00:00:49,355 --> 00:00:50,511 câu hỏi không dám nói. 43 00:00:50,511 --> 00:00:51,667 Câu hỏi ấy làm căn 44 00:00:51,667 --> 00:00:52,824 bếp vốn nóng lại trở 45 00:00:52,824 --> 00:00:53,980 nên lạnh. 46 00:00:54,480 --> 00:00:55,540 Đêm ấy, người chồng thấy 47 00:00:55,540 --> 00:00:56,600 chiếc áo mình mặc được 48 00:00:56,600 --> 00:00:57,660 vá rất khéo, bát thuốc 49 00:00:57,660 --> 00:00:58,720 mẹ già được sắc sẵn, 50 00:00:58,720 --> 00:00:59,780 sổ nợ trong nhà được 51 00:00:59,780 --> 00:01:00,840 vợ ghi cẩn thận. Ông 52 00:01:00,840 --> 00:01:01,900 chợt hiểu người giữ nửa 53 00:01:01,900 --> 00:01:02,960 mái nhà không hề thấp 54 00:01:02,960 --> 00:01:04,020 hơn mình. Những việc nhỏ 55 00:01:04,020 --> 00:01:05,080 ấy âm thầm chống đỡ 56 00:01:05,080 --> 00:01:06,140 cả gia đình qua nhiều 57 00:01:06,140 --> 00:01:07,200 mùa khó. 58 00:01:07,700 --> 00:01:08,964 Sáng hôm sau, ông tự 59 00:01:08,964 --> 00:01:10,228 tay múc nước cho vợ 60 00:01:10,228 --> 00:01:11,492 rửa mặt, rồi nói lời 61 00:01:11,492 --> 00:01:12,756 cảm ơn trước mặt con. 62 00:01:12,756 --> 00:01:14,020 Câu cảm ơn ấy vụng 63 00:01:14,020 --> 00:01:15,284 về, nhưng làm căn bếp 64 00:01:15,284 --> 00:01:16,548 như có thêm ánh sáng. 65 00:01:16,548 --> 00:01:17,812 Đứa con nhìn thấy cha 66 00:01:17,812 --> 00:01:19,076 cúi giọng, liền hiểu mẹ 67 00:01:19,076 --> 00:01:20,340 cũng đáng được trân quý. 68 00:01:20,840 --> 00:01:21,960 Người vợ không cần lời 69 00:01:21,960 --> 00:01:23,080 hoa mỹ. Bà chỉ cần 70 00:01:23,080 --> 00:01:24,200 công sức của mình được 71 00:01:24,200 --> 00:01:25,320 nhìn thấy, giọng nói của 72 00:01:25,320 --> 00:01:26,440 mình được nghe bằng sự 73 00:01:26,440 --> 00:01:27,560 tôn trọng. Khi được kính, 74 00:01:27,560 --> 00:01:28,680 lòng người mềm lại mà 75 00:01:28,680 --> 00:01:29,800 không cần hơn thua. Một 76 00:01:29,800 --> 00:01:30,920 người được tôn trọng sẽ 77 00:01:30,920 --> 00:01:32,040 có thêm sức để thương 78 00:01:32,040 --> 00:01:33,160 lại nhiều hơn. 79 00:01:33,660 --> 00:01:34,787 Từ đó, trước khi quyết 80 00:01:34,787 --> 00:01:35,915 việc trong nhà, người chồng 81 00:01:35,915 --> 00:01:37,042 hỏi ý vợ. Việc ngoài 82 00:01:37,042 --> 00:01:38,169 đồng, việc mua bán, việc 83 00:01:38,169 --> 00:01:39,296 dạy con đều có hai 84 00:01:39,296 --> 00:01:40,424 người bàn bạc. Đứa con 85 00:01:40,424 --> 00:01:41,551 thấy cha mẹ ngồi ngang 86 00:01:41,551 --> 00:01:42,678 nhau, lòng nó cũng thẳng 87 00:01:42,678 --> 00:01:43,805 hơn. Từ sự ngang hàng 88 00:01:43,805 --> 00:01:44,933 ấy, căn nhà bớt đi 89 00:01:44,933 --> 00:01:46,060 nhiều tiếng thở dài. 90 00:01:46,560 --> 00:01:47,730 Cổ nhân dạy, nhà có 91 00:01:47,730 --> 00:01:48,900 hai cột mới đỡ được 92 00:01:48,900 --> 00:01:50,070 mái. Một cột cao một 93 00:01:50,070 --> 00:01:51,240 cột bị xem thường, mái 94 00:01:51,240 --> 00:01:52,410 sẽ nghiêng dù nhìn ngoài 95 00:01:52,410 --> 00:01:53,580 vẫn đẹp. Vợ chồng biết 96 00:01:53,580 --> 00:01:54,750 kính nhau thì phúc nhà 97 00:01:54,750 --> 00:01:55,920 mới có chỗ tựa. 98 00:01:56,420 --> 00:01:57,563 Ngày tháng qua, tiếng cảm 99 00:01:57,563 --> 00:01:58,706 ơn trong nhà nhiều hơn 100 00:01:58,706 --> 00:01:59,849 tiếng sai bảo. Người chồng 101 00:01:59,849 --> 00:02:00,991 biết đặt bát cơm cho 102 00:02:00,991 --> 00:02:02,134 vợ trước khi ngồi, người 103 00:02:02,134 --> 00:02:03,277 vợ biết giữ thể diện 104 00:02:03,277 --> 00:02:04,420 cho chồng trước người ngoài. 105 00:02:04,920 --> 00:02:06,080 Đứa con lớn lên không 106 00:02:06,080 --> 00:02:07,240 xem sự hy sinh của 107 00:02:07,240 --> 00:02:08,400 mẹ là điều phải có, 108 00:02:08,400 --> 00:02:09,560 cũng không xem nhọc nhằn 109 00:02:09,560 --> 00:02:10,720 của cha là cái cớ 110 00:02:10,720 --> 00:02:11,880 để nặng lời. Nó học 111 00:02:11,880 --> 00:02:13,040 được rằng yêu thương phải 112 00:02:13,040 --> 00:02:14,200 đi cùng lễ nghĩa. 113 00:02:14,700 --> 00:02:15,790 Có lần hàng xóm chê 114 00:02:15,790 --> 00:02:16,880 vợ mình chậm chạp, người 115 00:02:16,880 --> 00:02:17,970 chồng chỉ mỉm cười đáp: 116 00:02:17,970 --> 00:02:19,060 Nhà tôi yên nhờ bà 117 00:02:19,060 --> 00:02:20,150 ấy giữ lửa. Một câu 118 00:02:20,150 --> 00:02:21,240 nói nhẹ mà trả lại 119 00:02:21,240 --> 00:02:22,330 cho người vợ bao năm 120 00:02:22,330 --> 00:02:23,420 phẩm giá. 121 00:02:23,920 --> 00:02:25,074 Kính người bạn đời không 122 00:02:25,074 --> 00:02:26,229 làm tình nghĩa xa cách, 123 00:02:26,229 --> 00:02:27,383 mà làm tình nghĩa bền 124 00:02:27,383 --> 00:02:28,537 hơn. Khi vợ chồng còn 125 00:02:28,537 --> 00:02:29,691 biết nể nhau, lời giận 126 00:02:29,691 --> 00:02:30,846 có chỗ dừng, việc khó 127 00:02:30,846 --> 00:02:32,000 có người cùng gánh. 128 00:02:32,500 --> 00:02:33,709 Biết kính người bạn đời 129 00:02:33,709 --> 00:02:34,918 là biết giữ phúc ngay 130 00:02:34,918 --> 00:02:36,127 trong bữa cơm hằng ngày. 131 00:02:36,127 --> 00:02:37,336 Nhà nào vợ chồng xem 132 00:02:37,336 --> 00:02:38,544 nhau là bạn đồng hành, 133 00:02:38,544 --> 00:02:39,753 không xem nhau là người 134 00:02:39,753 --> 00:02:40,962 phục dịch, nhà ấy để 135 00:02:40,962 --> 00:02:42,171 lại cho con cái một 136 00:02:42,171 --> 00:02:43,380 nếp sống có hậu.