1 00:00:00,000 --> 00:00:01,120 Nhiều người nghĩ cha mẹ 2 00:00:01,120 --> 00:00:02,240 xin lỗi con là mất 3 00:00:02,240 --> 00:00:03,360 uy. Nhưng cổ nhân trọng 4 00:00:03,360 --> 00:00:04,480 đạo lý hơn thể diện: 5 00:00:04,480 --> 00:00:05,600 người lớn biết nhận sai 6 00:00:05,600 --> 00:00:06,720 thì nhà có gốc ngay, 7 00:00:06,720 --> 00:00:07,840 con cái mới học được 8 00:00:07,840 --> 00:00:08,960 sự thật thà. Uy nghi 9 00:00:08,960 --> 00:00:10,080 thật sự không nằm ở 10 00:00:10,080 --> 00:00:11,200 chỗ không bao giờ cúi 11 00:00:11,200 --> 00:00:12,320 đầu, mà ở chỗ biết 12 00:00:12,320 --> 00:00:13,440 cúi đầu đúng lúc. 13 00:00:13,940 --> 00:00:15,249 Có người mẹ vì nghe 14 00:00:15,249 --> 00:00:16,558 lời hàng xóm mà trách 15 00:00:16,558 --> 00:00:17,867 oan con làm mất túi 16 00:00:17,867 --> 00:00:19,176 gạo. Đứa trẻ khóc không 17 00:00:19,176 --> 00:00:20,485 thành tiếng, chỉ đứng nép 18 00:00:20,485 --> 00:00:21,795 bên chum nước. Lời trách 19 00:00:21,795 --> 00:00:23,104 nặng rơi xuống trước khi 20 00:00:23,104 --> 00:00:24,413 sự thật kịp lên tiếng. 21 00:00:24,413 --> 00:00:25,722 Oan ức của trẻ nhỏ 22 00:00:25,722 --> 00:00:27,031 tuy không lớn tiếng, nhưng 23 00:00:27,031 --> 00:00:28,340 nằm rất lâu trong mắt. 24 00:00:28,840 --> 00:00:29,968 Chiều ấy, người cha tìm 25 00:00:29,968 --> 00:00:31,096 thấy túi gạo đặt nhầm 26 00:00:31,096 --> 00:00:32,224 sau kho củi. Cả nhà 27 00:00:32,224 --> 00:00:33,352 im lặng. Người mẹ bối 28 00:00:33,352 --> 00:00:34,480 rối, nhưng lòng tự ái 29 00:00:34,480 --> 00:00:35,608 khiến bà chỉ nói nhỏ: 30 00:00:35,608 --> 00:00:36,736 Thôi, tìm thấy rồi thì 31 00:00:36,736 --> 00:00:37,864 thôi. Câu nói ấy không 32 00:00:37,864 --> 00:00:38,992 chữa được vết oan vừa 33 00:00:38,992 --> 00:00:40,120 mở ra. 34 00:00:40,620 --> 00:00:41,788 Đứa trẻ không cãi, nhưng 35 00:00:41,788 --> 00:00:42,956 từ hôm đó ít chạy 36 00:00:42,956 --> 00:00:44,124 đến bên mẹ. Nó làm 37 00:00:44,124 --> 00:00:45,292 việc cẩn thận hơn, nói 38 00:00:45,292 --> 00:00:46,460 ít hơn, như người trong 39 00:00:46,460 --> 00:00:47,628 lòng dựng một bức vách 40 00:00:47,628 --> 00:00:48,796 mỏng để tự che mình. 41 00:00:48,796 --> 00:00:49,964 Bức vách ấy càng mỏng 42 00:00:49,964 --> 00:00:51,132 càng làm người mẹ đau 43 00:00:51,132 --> 00:00:52,300 lòng khi nhận ra. 44 00:00:52,800 --> 00:00:53,872 Đêm xuống, người mẹ nhìn 45 00:00:53,872 --> 00:00:54,944 con ngủ quay mặt vào 46 00:00:54,944 --> 00:00:56,016 tường. Bà nhớ mình từng 47 00:00:56,016 --> 00:00:57,088 dạy con phải nhận lỗi 48 00:00:57,088 --> 00:00:58,160 khi sai, vậy mà hôm 49 00:00:58,160 --> 00:00:59,232 nay chính bà lại trốn 50 00:00:59,232 --> 00:01:00,304 sau hai chữ làm mẹ. 51 00:01:00,304 --> 00:01:01,376 Nghĩ đến đó, bà hiểu 52 00:01:01,376 --> 00:01:02,448 mình phải dạy con bằng 53 00:01:02,448 --> 00:01:03,520 sự thật trước. 54 00:01:04,020 --> 00:01:05,227 Sáng hôm sau, bà gọi 55 00:01:05,227 --> 00:01:06,435 con ra hiên. Trước mặt 56 00:01:06,435 --> 00:01:07,642 cha và bà nội, bà 57 00:01:07,642 --> 00:01:08,849 nói: Mẹ đã trách oan 58 00:01:08,849 --> 00:01:10,056 con, mẹ xin lỗi. Câu 59 00:01:10,056 --> 00:01:11,264 nói ấy run run, nhưng 60 00:01:11,264 --> 00:01:12,471 làm buổi sáng trong nhà 61 00:01:12,471 --> 00:01:13,678 sáng hơn cả nắng. Bà 62 00:01:13,678 --> 00:01:14,885 nội khẽ gật đầu, như 63 00:01:14,885 --> 00:01:16,093 thấy nếp nhà vừa được 64 00:01:16,093 --> 00:01:17,300 đặt lại ngay ngắn. 65 00:01:17,800 --> 00:01:18,971 Đứa trẻ ngẩng lên, mắt 66 00:01:18,971 --> 00:01:20,142 còn ngạc nhiên. Nó không 67 00:01:20,142 --> 00:01:21,313 thấy mẹ thấp đi, chỉ 68 00:01:21,313 --> 00:01:22,484 thấy mẹ gần hơn. Một 69 00:01:22,484 --> 00:01:23,655 lời xin lỗi đúng lúc 70 00:01:23,655 --> 00:01:24,825 có thể kéo đứa con 71 00:01:24,825 --> 00:01:25,996 ra khỏi góc buồn mà 72 00:01:25,996 --> 00:01:27,167 người lớn vô tình đẩy 73 00:01:27,167 --> 00:01:28,338 vào. Từ hôm ấy, đứa 74 00:01:28,338 --> 00:01:29,509 trẻ biết rằng người lớn 75 00:01:29,509 --> 00:01:30,680 cũng có thể sửa mình. 76 00:01:31,180 --> 00:01:32,336 Người cha cũng học theo. 77 00:01:32,336 --> 00:01:33,491 Có lần nóng giận vì 78 00:01:33,491 --> 00:01:34,647 con làm vỡ đèn dầu, 79 00:01:34,647 --> 00:01:35,802 ông mắng quá lời. Tối 80 00:01:35,802 --> 00:01:36,958 đó, ông đặt tay lên 81 00:01:36,958 --> 00:01:38,113 vai con, nhận mình đã 82 00:01:38,113 --> 00:01:39,269 nặng tiếng. Đứa trẻ nghe 83 00:01:39,269 --> 00:01:40,424 xong, nước mắt 84 00:01:40,424 --> 00:01:41,580 mới rơi được. 85 00:01:42,080 --> 00:01:43,180 Từ đó, trong nhà có 86 00:01:43,180 --> 00:01:44,280 một nếp mới: ai sai 87 00:01:44,280 --> 00:01:45,380 thì nhận, dù lớn hay 88 00:01:45,380 --> 00:01:46,480 nhỏ. Lỗi lầm không còn 89 00:01:46,480 --> 00:01:47,580 là cớ để người lớn 90 00:01:47,580 --> 00:01:48,680 giữ uy, cũng không còn 91 00:01:48,680 --> 00:01:49,780 là hòn đá đè lên 92 00:01:49,780 --> 00:01:50,880 lòng con. 93 00:01:51,380 --> 00:01:52,540 Cổ nhân dạy, nước trong 94 00:01:52,540 --> 00:01:53,700 không sợ nhìn thấy đáy. 95 00:01:53,700 --> 00:01:54,860 Người ngay không sợ nhận 96 00:01:54,860 --> 00:01:56,020 điều mình sai. Cha mẹ 97 00:01:56,020 --> 00:01:57,180 biết xin lỗi không làm 98 00:01:57,180 --> 00:01:58,340 phép nhà lỏng lẻo, mà 99 00:01:58,340 --> 00:01:59,500 làm phép nhà 100 00:01:59,500 --> 00:02:00,660 có công bằng. 101 00:02:01,160 --> 00:02:02,360 Đứa con lớn lên, khi 102 00:02:02,360 --> 00:02:03,560 lỡ làm buồn em, nó 103 00:02:03,560 --> 00:02:04,760 cũng biết cúi đầu xin 104 00:02:04,760 --> 00:02:05,960 lỗi. Nó học được rằng 105 00:02:05,960 --> 00:02:07,160 xin lỗi không phải thua, 106 00:02:07,160 --> 00:02:08,360 mà là mở cửa để 107 00:02:08,360 --> 00:02:09,560 tình thân còn đi qua. 108 00:02:10,060 --> 00:02:11,240 Có người ngoài bảo, trẻ 109 00:02:11,240 --> 00:02:12,420 nhỏ biết gì mà phải 110 00:02:12,420 --> 00:02:13,600 xin lỗi. Người mẹ chỉ 111 00:02:13,600 --> 00:02:14,780 mỉm cười: Chính vì trẻ 112 00:02:14,780 --> 00:02:15,960 nhỏ còn đang học, nên 113 00:02:15,960 --> 00:02:17,140 ta càng phải dạy bằng 114 00:02:17,140 --> 00:02:18,320 việc làm thật, không phải 115 00:02:18,320 --> 00:02:19,500 bằng lời cao. 116 00:02:20,000 --> 00:02:21,076 Nhà yên không phải vì 117 00:02:21,076 --> 00:02:22,151 không ai sai. Nhà yên 118 00:02:22,151 --> 00:02:23,227 là vì sau mỗi lần 119 00:02:23,227 --> 00:02:24,302 sai, có người đủ can 120 00:02:24,302 --> 00:02:25,378 đảm quay lại sửa bằng 121 00:02:25,378 --> 00:02:26,453 lời thật lòng. Một lời 122 00:02:26,453 --> 00:02:27,529 xin lỗi có thể vá 123 00:02:27,529 --> 00:02:28,604 lại chỗ rách mà im 124 00:02:28,604 --> 00:02:29,680 lặng làm rộng thêm. 125 00:02:30,180 --> 00:02:31,291 Cha mẹ biết xin lỗi 126 00:02:31,291 --> 00:02:32,402 con cái là dạy con 127 00:02:32,402 --> 00:02:33,513 kính trọng sự thật. Khi 128 00:02:33,513 --> 00:02:34,624 trong nhà không ai phải 129 00:02:34,624 --> 00:02:35,736 giấu lỗi để giữ mặt 130 00:02:35,736 --> 00:02:36,847 mũi, tình thân sẽ nhẹ 131 00:02:36,847 --> 00:02:37,958 hơn, lòng con sẽ sáng 132 00:02:37,958 --> 00:02:39,069 hơn, và phúc nhà cũng 133 00:02:39,069 --> 00:02:40,180 bền hơn.