1 00:00:00,000 --> 00:00:01,208 Nhà chật không đáng sợ 2 00:00:01,208 --> 00:00:02,416 bằng lòng người không còn 3 00:00:02,416 --> 00:00:03,624 chỗ cho nhau nói hết. 4 00:00:03,624 --> 00:00:04,832 Vợ chồng sống chung một 5 00:00:04,832 --> 00:00:06,040 mái, nếu chỉ tranh phần 6 00:00:06,040 --> 00:00:07,248 nói mà quên phần nghe, 7 00:00:07,248 --> 00:00:08,456 căn nhà rộng mấy cũng 8 00:00:08,456 --> 00:00:09,664 hóa hẹp. Lòng bị chặn 9 00:00:09,664 --> 00:00:10,872 lâu ngày sẽ biến tiếng 10 00:00:10,872 --> 00:00:12,080 thở dài thành bức vách. 11 00:00:12,580 --> 00:00:13,687 Có đôi vợ chồng trẻ 12 00:00:13,687 --> 00:00:14,793 ở căn nhà tranh sát 13 00:00:14,793 --> 00:00:15,900 bờ tre. Người chồng quen 14 00:00:15,900 --> 00:00:17,007 quyết nhanh, người vợ quen 15 00:00:17,007 --> 00:00:18,113 giấu buồn. Mỗi khi bàn 16 00:00:18,113 --> 00:00:19,220 việc, ông nói một mạch, 17 00:00:19,220 --> 00:00:20,327 bà gật đầu cho qua 18 00:00:20,327 --> 00:00:21,433 rồi lặng lẽ thở dài. 19 00:00:21,433 --> 00:00:22,540 Sự gật đầu ấy không 20 00:00:22,540 --> 00:00:23,647 phải đồng ý, mà là 21 00:00:23,647 --> 00:00:24,753 mệt mỏi vì 22 00:00:24,753 --> 00:00:25,860 không được nghe. 23 00:00:26,360 --> 00:00:27,524 Một mùa mưa, mái bếp 24 00:00:27,524 --> 00:00:28,687 dột. Người vợ muốn sửa 25 00:00:28,687 --> 00:00:29,851 trước, người chồng lại dùng 26 00:00:29,851 --> 00:00:31,015 tiền mua thêm giống lúa. 27 00:00:31,015 --> 00:00:32,178 Ông nghĩ mình lo việc 28 00:00:32,178 --> 00:00:33,342 lớn, không biết mỗi đêm 29 00:00:33,342 --> 00:00:34,505 vợ phải đặt chậu hứng 30 00:00:34,505 --> 00:00:35,669 nước bên bếp lạnh. Mỗi 31 00:00:35,669 --> 00:00:36,833 giọt nước rơi xuống như 32 00:00:36,833 --> 00:00:37,996 nhắc rằng điều nhỏ bị 33 00:00:37,996 --> 00:00:39,160 bỏ qua sẽ thành lạnh. 34 00:00:39,660 --> 00:00:40,780 Đến khi đứa con bị 35 00:00:40,780 --> 00:00:41,900 ho vì gió lùa, người 36 00:00:41,900 --> 00:00:43,020 chồng mới thấy vợ thức 37 00:00:43,020 --> 00:00:44,140 trắng thay áo cho con. 38 00:00:44,140 --> 00:00:45,260 Bà không trách, chỉ nói 39 00:00:45,260 --> 00:00:46,380 nhỏ: Em đã muốn nói, 40 00:00:46,380 --> 00:00:47,500 nhưng anh chưa từng nghe 41 00:00:47,500 --> 00:00:48,620 đến cuối. Lời nói nhỏ 42 00:00:48,620 --> 00:00:49,740 ấy nặng hơn cả tiếng 43 00:00:49,740 --> 00:00:50,860 mưa ngoài hiên. 44 00:00:51,360 --> 00:00:52,433 Câu ấy làm người chồng 45 00:00:52,433 --> 00:00:53,507 im lặng. Ông nhận ra 46 00:00:53,507 --> 00:00:54,580 bao lâu nay mình tưởng 47 00:00:54,580 --> 00:00:55,653 mình gánh nhà, nhưng lại 48 00:00:55,653 --> 00:00:56,727 để người bên cạnh gánh 49 00:00:56,727 --> 00:00:57,800 những điều không được nói 50 00:00:57,800 --> 00:00:58,873 ra. Một mái nhà hẹp 51 00:00:58,873 --> 00:00:59,947 thêm vì sự không lắng 52 00:00:59,947 --> 00:01:01,020 nghe. Từ lúc ấy, ông 53 00:01:01,020 --> 00:01:02,093 thấy sự im lặng của 54 00:01:02,093 --> 00:01:03,167 vợ không còn 55 00:01:03,167 --> 00:01:04,240 là yên ổn. 56 00:01:04,740 --> 00:01:05,875 Đêm ấy, hai người ngồi 57 00:01:05,875 --> 00:01:07,009 bên ngọn đèn. Người chồng 58 00:01:07,009 --> 00:01:08,144 lần đầu hỏi vợ muốn 59 00:01:08,144 --> 00:01:09,278 sửa gì trước, rồi im 60 00:01:09,278 --> 00:01:10,413 lặng nghe đến hết. Tiếng 61 00:01:10,413 --> 00:01:11,547 mưa ngoài mái vẫn rơi, 62 00:01:11,547 --> 00:01:12,682 nhưng trong nhà có một 63 00:01:12,682 --> 00:01:13,816 khoảng ấm vừa mở ra. 64 00:01:13,816 --> 00:01:14,951 Lần đầu được nghe trọn 65 00:01:14,951 --> 00:01:16,085 vẹn, người vợ cũng bớt 66 00:01:16,085 --> 00:01:17,220 cô đơn. 67 00:01:17,720 --> 00:01:18,891 Người vợ cũng học cách 68 00:01:18,891 --> 00:01:20,062 nói rõ hơn, không để 69 00:01:20,062 --> 00:01:21,233 buồn thành cục đá trong 70 00:01:21,233 --> 00:01:22,404 lòng. Bà kể chuyện bếp 71 00:01:22,404 --> 00:01:23,575 dột, chuyện con lạnh, chuyện 72 00:01:23,575 --> 00:01:24,745 mình sợ mùa mưa tới. 73 00:01:24,745 --> 00:01:25,916 Nói được rồi, lòng bà 74 00:01:25,916 --> 00:01:27,087 nhẹ như vừa mở cửa. 75 00:01:27,087 --> 00:01:28,258 Cánh cửa ấy không mở 76 00:01:28,258 --> 00:01:29,429 ra ngoài sân, mà mở 77 00:01:29,429 --> 00:01:30,600 trong lòng người. 78 00:01:31,100 --> 00:01:32,193 Sáng hôm sau, người chồng 79 00:01:32,193 --> 00:01:33,287 cùng vợ chèn lại mái 80 00:01:33,287 --> 00:01:34,380 bếp. Việc giống lúa vẫn 81 00:01:34,380 --> 00:01:35,473 quan trọng, nhưng hơi ấm 82 00:01:35,473 --> 00:01:36,567 của con và nỗi nhọc 83 00:01:36,567 --> 00:01:37,660 của vợ cũng là việc 84 00:01:37,660 --> 00:01:38,753 lớn. Căn nhà tranh như 85 00:01:38,753 --> 00:01:39,847 rộng thêm sau vài tấm 86 00:01:39,847 --> 00:01:40,940 lá mới. 87 00:01:41,440 --> 00:01:42,530 Cổ nhân dạy, lời người 88 00:01:42,530 --> 00:01:43,620 thân chưa nói hết thì 89 00:01:43,620 --> 00:01:44,710 đừng vội kết luận. Nghe 90 00:01:44,710 --> 00:01:45,800 không phải là thua, mà 91 00:01:45,800 --> 00:01:46,890 là mở thêm một lối 92 00:01:46,890 --> 00:01:47,980 đi cho tình nghĩa. Tai 93 00:01:47,980 --> 00:01:49,070 biết nghe thì miệng bớt 94 00:01:49,070 --> 00:01:50,160 làm đau. 95 00:01:50,660 --> 00:01:51,860 Từ đó, trước việc lớn 96 00:01:51,860 --> 00:01:53,060 nhỏ, hai vợ chồng đều 97 00:01:53,060 --> 00:01:54,260 ngồi lại. Người nói thì 98 00:01:54,260 --> 00:01:55,460 nói chậm, người nghe thì 99 00:01:55,460 --> 00:01:56,660 không cắt ngang. Có khi 100 00:01:56,660 --> 00:01:57,860 ý kiến khác nhau, nhưng 101 00:01:57,860 --> 00:01:59,060 vì được nghe, không ai 102 00:01:59,060 --> 00:02:00,260 thấy mình bị bỏ rơi. 103 00:02:00,760 --> 00:02:01,942 Đứa con lớn lên trong 104 00:02:01,942 --> 00:02:03,124 căn nhà nhỏ ấy, thấy 105 00:02:03,124 --> 00:02:04,307 cha hỏi mẹ, mẹ hỏi 106 00:02:04,307 --> 00:02:05,489 cha, rồi cả hai cùng 107 00:02:05,489 --> 00:02:06,671 bàn. Nó học được rằng 108 00:02:06,671 --> 00:02:07,853 thương nhau không chỉ là 109 00:02:07,853 --> 00:02:09,036 làm lụng cho nhau, mà 110 00:02:09,036 --> 00:02:10,218 còn là cho nhau một 111 00:02:10,218 --> 00:02:11,400 chỗ trong lời nói. 112 00:02:11,900 --> 00:02:12,950 Có lần hàng xóm cười, 113 00:02:12,950 --> 00:02:14,000 bảo đàn ông gì việc 114 00:02:14,000 --> 00:02:15,050 nhà cũng hỏi vợ. Người 115 00:02:15,050 --> 00:02:16,100 chồng chỉ đáp: Nhà tôi 116 00:02:16,100 --> 00:02:17,150 yên nhờ có hai tai 117 00:02:17,150 --> 00:02:18,200 biết nghe. Một câu ấy 118 00:02:18,200 --> 00:02:19,250 làm người vợ cúi đầu 119 00:02:19,250 --> 00:02:20,300 cười rất lâu. 120 00:02:20,800 --> 00:02:21,990 Vợ chồng biết nghe nhau 121 00:02:21,990 --> 00:02:23,180 thì nghèo cũng bớt tủi, 122 00:02:23,180 --> 00:02:24,370 chật cũng bớt ngột. Vì 123 00:02:24,370 --> 00:02:25,560 khi lòng người được nghe, 124 00:02:25,560 --> 00:02:26,750 nó sẽ tự mở ra, 125 00:02:26,750 --> 00:02:27,940 nhường chỗ cho thương yêu, 126 00:02:27,940 --> 00:02:29,130 nhường nhịn và cách giải 127 00:02:29,130 --> 00:02:30,320 quyết sáng hơn. 128 00:02:30,820 --> 00:02:31,869 Nhà nhỏ cũng thành rộng 129 00:02:31,869 --> 00:02:32,918 khi trong nhà không ai 130 00:02:32,918 --> 00:02:33,967 phải nuốt lời vào trong. 131 00:02:33,967 --> 00:02:35,016 Hãy nghe người bạn đời 132 00:02:35,016 --> 00:02:36,064 nói hết trước khi đáp 133 00:02:36,064 --> 00:02:37,113 lại; giữ được một chỗ 134 00:02:37,113 --> 00:02:38,162 cho nhau trong lòng, phúc 135 00:02:38,162 --> 00:02:39,211 nhà sẽ có chỗ ở 136 00:02:39,211 --> 00:02:40,260 lâu dài.