1 00:00:00,000 --> 00:00:01,091 Hiếu thảo không bắt đầu 2 00:00:01,091 --> 00:00:02,182 từ ngày cha mẹ già 3 00:00:02,182 --> 00:00:03,273 yếu, mà bắt đầu từ 4 00:00:03,273 --> 00:00:04,364 lúc con trẻ nhìn cha 5 00:00:04,364 --> 00:00:05,455 mẹ đối đãi với ông 6 00:00:05,455 --> 00:00:06,545 bà. Mỗi lần thăm hỏi, 7 00:00:06,545 --> 00:00:07,636 mỗi chén nước dâng lên 8 00:00:07,636 --> 00:00:08,727 người già đều là một 9 00:00:08,727 --> 00:00:09,818 bài học không lời. Trẻ 10 00:00:09,818 --> 00:00:10,909 nhỏ không nghe đạo hiếu 11 00:00:10,909 --> 00:00:12,000 bằng tai nhiều bằng mắt. 12 00:00:12,500 --> 00:00:13,576 Có đôi vợ chồng sống 13 00:00:13,576 --> 00:00:14,653 cách nhà mẹ già chỉ 14 00:00:14,653 --> 00:00:15,729 một cánh đồng, nhưng vì 15 00:00:15,729 --> 00:00:16,805 bận rộn nên ít ghé 16 00:00:16,805 --> 00:00:17,882 qua. Họ vẫn dạy con 17 00:00:17,882 --> 00:00:18,958 phải hiếu, nhưng đứa trẻ 18 00:00:18,958 --> 00:00:20,035 thấy lời dạy ấy xa 19 00:00:20,035 --> 00:00:21,111 hơn con đường sang ngoại. 20 00:00:21,111 --> 00:00:22,187 Con đường gần mà lòng 21 00:00:22,187 --> 00:00:23,264 xa thì cũng 22 00:00:23,264 --> 00:00:24,340 thành nghìn dặm. 23 00:00:24,840 --> 00:00:25,975 Mỗi mùa gió lạnh, bà 24 00:00:25,975 --> 00:00:27,109 ngoại ngồi bên hiên, nhìn 25 00:00:27,109 --> 00:00:28,244 lối mòn qua ruộng. Bà 26 00:00:28,244 --> 00:00:29,378 không trách, chỉ gói ít 27 00:00:29,378 --> 00:00:30,513 bánh khô chờ cháu. Sự 28 00:00:30,513 --> 00:00:31,647 chờ đợi của người già 29 00:00:31,647 --> 00:00:32,782 thường im lặng đến mức 30 00:00:32,782 --> 00:00:33,916 người trẻ dễ quên. Cái 31 00:00:33,916 --> 00:00:35,051 bánh bà chờ không quý 32 00:00:35,051 --> 00:00:36,185 bằng bước chân con cháu 33 00:00:36,185 --> 00:00:37,320 trở về. 34 00:00:37,820 --> 00:00:38,889 Một hôm, đứa con hỏi: 35 00:00:38,889 --> 00:00:39,958 Khi cha mẹ già, con 36 00:00:39,958 --> 00:00:41,027 bận thì có cần về 37 00:00:41,027 --> 00:00:42,096 không? Câu hỏi khiến hai 38 00:00:42,096 --> 00:00:43,165 vợ chồng khựng lại. Họ 39 00:00:43,165 --> 00:00:44,235 nghe trong đó không phải 40 00:00:44,235 --> 00:00:45,304 sự hỗn hào, mà là 41 00:00:45,304 --> 00:00:46,373 tấm gương mình đã vô 42 00:00:46,373 --> 00:00:47,442 tình dựng lên. Câu hỏi 43 00:00:47,442 --> 00:00:48,511 ấy như tiếng chuông gõ 44 00:00:48,511 --> 00:00:49,580 vào lòng người lớn. 45 00:00:50,080 --> 00:00:51,287 Đêm ấy, người mẹ mở 46 00:00:51,287 --> 00:00:52,495 chiếc khăn cũ mẹ mình 47 00:00:52,495 --> 00:00:53,702 từng thêu cho. Mũi chỉ 48 00:00:53,702 --> 00:00:54,909 đã sờn, nhưng tình thương 49 00:00:54,909 --> 00:00:56,116 trong đó vẫn ấm. Bà 50 00:00:56,116 --> 00:00:57,324 hiểu, nếu mình quên đường 51 00:00:57,324 --> 00:00:58,531 về với mẹ, con cũng 52 00:00:58,531 --> 00:00:59,738 sẽ quên đường về với 53 00:00:59,738 --> 00:01:00,945 mình. Khăn cũ không còn 54 00:01:00,945 --> 00:01:02,153 mới, nhưng ơn sinh dưỡng 55 00:01:02,153 --> 00:01:03,360 chưa bao giờ cũ. 56 00:01:03,860 --> 00:01:04,980 Sáng hôm sau, cả nhà 57 00:01:04,980 --> 00:01:06,100 mang ít gạo, ít thuốc, 58 00:01:06,100 --> 00:01:07,220 vài quả bầu trong vườn 59 00:01:07,220 --> 00:01:08,340 sang thăm bà. Đứa trẻ 60 00:01:08,340 --> 00:01:09,460 chạy trước, còn cha mẹ 61 00:01:09,460 --> 00:01:10,580 đi chậm phía sau, lòng 62 00:01:10,580 --> 00:01:11,700 nhẹ mà cũng đầy hổ 63 00:01:11,700 --> 00:01:12,820 thẹn. Mỗi bước qua ruộng 64 00:01:12,820 --> 00:01:13,940 như một bước trở lại 65 00:01:13,940 --> 00:01:15,060 với gốc nhà. 66 00:01:15,560 --> 00:01:16,648 Bà ngoại thấy con cháu 67 00:01:16,648 --> 00:01:17,736 đến, không hỏi vì sao 68 00:01:17,736 --> 00:01:18,824 lâu ngày. Bà chỉ nhóm 69 00:01:18,824 --> 00:01:19,912 bếp, đun nước, cười hiền. 70 00:01:19,912 --> 00:01:21,000 Chính sự không trách ấy 71 00:01:21,000 --> 00:01:22,088 lại làm người con gái 72 00:01:22,088 --> 00:01:23,176 càng thương mẹ hơn. Nụ 73 00:01:23,176 --> 00:01:24,264 cười ấy khiến mọi lời 74 00:01:24,264 --> 00:01:25,352 biện hộ đều trở nên 75 00:01:25,352 --> 00:01:26,440 nhỏ bé. 76 00:01:26,940 --> 00:01:28,050 Người cha tự tay sửa 77 00:01:28,050 --> 00:01:29,160 lại mái hiên cho bà, 78 00:01:29,160 --> 00:01:30,270 người mẹ chải tóc cho 79 00:01:30,270 --> 00:01:31,380 mẹ già, đứa trẻ ngồi 80 00:01:31,380 --> 00:01:32,490 bóp tay bà. Không ai 81 00:01:32,490 --> 00:01:33,600 giảng chữ hiếu, nhưng chữ 82 00:01:33,600 --> 00:01:34,710 hiếu hiện ra trong từng 83 00:01:34,710 --> 00:01:35,820 việc nhỏ. 84 00:01:36,320 --> 00:01:37,408 Từ đó, mỗi tuần gia 85 00:01:37,408 --> 00:01:38,496 đình đều sang thăm một 86 00:01:38,496 --> 00:01:39,584 lần. Khi bận, họ vẫn 87 00:01:39,584 --> 00:01:40,672 gửi lời hỏi han, nhưng 88 00:01:40,672 --> 00:01:41,760 không để lời hỏi thay 89 00:01:41,760 --> 00:01:42,848 mãi bước chân. Con trẻ 90 00:01:42,848 --> 00:01:43,936 hiểu rằng muốn thương người 91 00:01:43,936 --> 00:01:45,024 già thì phải đến tận 92 00:01:45,024 --> 00:01:46,112 nơi, chứ không chỉ hỏi 93 00:01:46,112 --> 00:01:47,200 bằng lời. 94 00:01:47,700 --> 00:01:48,860 Cổ nhân dạy, cây có 95 00:01:48,860 --> 00:01:50,020 gốc mới đứng vững, người 96 00:01:50,020 --> 00:01:51,180 có hiếu mới giữ được 97 00:01:51,180 --> 00:01:52,340 phúc. Ông bà là gốc 98 00:01:52,340 --> 00:01:53,500 rễ của nhà; gốc khô 99 00:01:53,500 --> 00:01:54,660 mà cành đòi xanh lâu 100 00:01:54,660 --> 00:01:55,820 thì đó là 101 00:01:55,820 --> 00:01:56,980 điều không thể. 102 00:01:57,480 --> 00:01:58,670 Ngày tháng qua, đứa trẻ 103 00:01:58,670 --> 00:01:59,860 quen mang chén nước cho 104 00:01:59,860 --> 00:02:01,050 bà trước khi ăn bánh. 105 00:02:01,050 --> 00:02:02,240 Nó biết lắng nghe chuyện 106 00:02:02,240 --> 00:02:03,430 cũ, biết đi chậm theo 107 00:02:03,430 --> 00:02:04,620 bước bà, biết rằng người 108 00:02:04,620 --> 00:02:05,810 già cần sự kiên nhẫn 109 00:02:05,810 --> 00:02:07,000 hơn quà lớn. 110 00:02:07,500 --> 00:02:08,673 Có lần trời mưa, cha 111 00:02:08,673 --> 00:02:09,847 định để hôm khác sang 112 00:02:09,847 --> 00:02:11,020 thăm. Đứa trẻ tự lấy 113 00:02:11,020 --> 00:02:12,193 nón lá, nói bà chắc 114 00:02:12,193 --> 00:02:13,367 đang nhìn ra ngõ. Câu 115 00:02:13,367 --> 00:02:14,540 nói ấy làm cha mẹ 116 00:02:14,540 --> 00:02:15,713 vừa vui vừa thẹn, vì 117 00:02:15,713 --> 00:02:16,887 bài học đã trở lại 118 00:02:16,887 --> 00:02:18,060 nhắc chính người dạy. 119 00:02:18,560 --> 00:02:19,600 Hiếu thảo của con cái 120 00:02:19,600 --> 00:02:20,640 không thể chỉ nhờ lời 121 00:02:20,640 --> 00:02:21,680 răn. Nó mọc lên từ 122 00:02:21,680 --> 00:02:22,720 những lần cha mẹ cúi 123 00:02:22,720 --> 00:02:23,760 xuống buộc dép cho ông 124 00:02:23,760 --> 00:02:24,800 bà, từ những chuyến về 125 00:02:24,800 --> 00:02:25,840 thăm không đợi 126 00:02:25,840 --> 00:02:26,880 ngày lễ tết. 127 00:02:27,380 --> 00:02:28,429 Muốn con nhớ mình khi 128 00:02:28,429 --> 00:02:29,478 về già, cha mẹ hãy 129 00:02:29,478 --> 00:02:30,527 nhớ ông bà khi còn 130 00:02:30,527 --> 00:02:31,576 có thể. Đường hiếu trong 131 00:02:31,576 --> 00:02:32,624 nhà phải được đi trước 132 00:02:32,624 --> 00:02:33,673 bằng đôi chân người lớn; 133 00:02:33,673 --> 00:02:34,722 con cái nhìn thấy đường 134 00:02:34,722 --> 00:02:35,771 ấy rồi mới 135 00:02:35,771 --> 00:02:36,820 biết bước theo.