1 00:00:00,000 --> 00:00:01,175 Trong một gia đình, giữ 2 00:00:01,175 --> 00:00:02,350 thể diện cho nhau không 3 00:00:02,350 --> 00:00:03,525 phải là che giấu sai 4 00:00:03,525 --> 00:00:04,700 lầm, mà là biết sửa 5 00:00:04,700 --> 00:00:05,875 lỗi đúng chỗ, đúng lúc. 6 00:00:05,875 --> 00:00:07,050 Người thân bị làm mất 7 00:00:07,050 --> 00:00:08,225 mặt trước đám đông sẽ 8 00:00:08,225 --> 00:00:09,400 đau lâu hơn một lời 9 00:00:09,400 --> 00:00:10,575 trách trong phòng kín. Giữ 10 00:00:10,575 --> 00:00:11,750 được mặt mũi cho nhau 11 00:00:11,750 --> 00:00:12,925 là giữ đường quay về 12 00:00:12,925 --> 00:00:14,100 cho lòng người. 13 00:00:14,600 --> 00:00:15,680 Có người chồng nóng tính, 14 00:00:15,680 --> 00:00:16,760 hễ vợ làm sai điều 15 00:00:16,760 --> 00:00:17,840 gì liền nói ngay trước 16 00:00:17,840 --> 00:00:18,920 hàng xóm. Ông nghĩ mình 17 00:00:18,920 --> 00:00:20,000 thẳng thắn, nhưng mỗi lần 18 00:00:20,000 --> 00:00:21,080 như vậy, người vợ cúi 19 00:00:21,080 --> 00:00:22,160 đầu, còn đứa con đứng 20 00:00:22,160 --> 00:00:23,240 bên cạnh thấy mẹ nhỏ 21 00:00:23,240 --> 00:00:24,320 đi. Sự nhỏ đi ấy 22 00:00:24,320 --> 00:00:25,400 không nằm ở thân hình, 23 00:00:25,400 --> 00:00:26,480 mà nằm trong 24 00:00:26,480 --> 00:00:27,560 lòng tự trọng. 25 00:00:28,060 --> 00:00:29,236 Người vợ cũng có lúc 26 00:00:29,236 --> 00:00:30,412 giận, đem chuyện chồng vụng 27 00:00:30,412 --> 00:00:31,588 về kể trước họ hàng 28 00:00:31,588 --> 00:00:32,764 trong bữa giỗ. Cả nhà 29 00:00:32,764 --> 00:00:33,940 cười, người chồng cũng cười 30 00:00:33,940 --> 00:00:35,116 gượng, nhưng trong lòng như 31 00:00:35,116 --> 00:00:36,292 có vết xước không nói 32 00:00:36,292 --> 00:00:37,468 được. Tiếng cười ngoài mâm 33 00:00:37,468 --> 00:00:38,644 cơm có khi để lại 34 00:00:38,644 --> 00:00:39,820 một đêm rất dài. 35 00:00:40,320 --> 00:00:41,508 Một hôm, đứa con lỡ 36 00:00:41,508 --> 00:00:42,697 làm vỡ chén trước sân. 37 00:00:42,697 --> 00:00:43,885 Người cha định quát lớn, 38 00:00:43,885 --> 00:00:45,073 nhưng thấy con đưa mắt 39 00:00:45,073 --> 00:00:46,262 nhìn mấy người hàng xóm, 40 00:00:46,262 --> 00:00:47,450 mặt đỏ lên vì sợ 41 00:00:47,450 --> 00:00:48,638 xấu hổ. Ông chợt nhận 42 00:00:48,638 --> 00:00:49,827 ra cảm giác ấy chính 43 00:00:49,827 --> 00:00:51,015 mình đã gieo trong nhà. 44 00:00:51,015 --> 00:00:52,203 Cái đỏ mặt của con 45 00:00:52,203 --> 00:00:53,392 giống tấm gương soi lại 46 00:00:53,392 --> 00:00:54,580 cách ông từng nói. 47 00:00:55,080 --> 00:00:56,164 Đêm đó, hai vợ chồng 48 00:00:56,164 --> 00:00:57,247 ngồi lại. Họ hiểu lời 49 00:00:57,247 --> 00:00:58,331 góp ý không sai, nhưng 50 00:00:58,331 --> 00:00:59,415 cách nói có thể làm 51 00:00:59,415 --> 00:01:00,498 tình thân rách. Một vết 52 00:01:00,498 --> 00:01:01,582 rách trước mặt người ngoài 53 00:01:01,582 --> 00:01:02,665 thường khó vá hơn vết 54 00:01:02,665 --> 00:01:03,749 rách trong gian bếp. Từ 55 00:01:03,749 --> 00:01:04,833 đó, họ học cách phân 56 00:01:04,833 --> 00:01:05,916 biệt sửa lỗi với làm 57 00:01:05,916 --> 00:01:07,000 tổn thương. 58 00:01:07,500 --> 00:01:08,844 Sáng hôm sau, khi con 59 00:01:08,844 --> 00:01:10,188 mắc lỗi, người cha đưa 60 00:01:10,188 --> 00:01:11,532 con vào trong nhà rồi 61 00:01:11,532 --> 00:01:12,876 mới dạy. Ông nói rõ 62 00:01:12,876 --> 00:01:14,220 đúng sai, nhưng không để 63 00:01:14,220 --> 00:01:15,564 tiếng trách bay ra ngoài 64 00:01:15,564 --> 00:01:16,908 ngõ. Đứa trẻ nghe mà 65 00:01:16,908 --> 00:01:18,252 không còn muốn trốn. Được 66 00:01:18,252 --> 00:01:19,596 dạy trong sự tôn trọng, 67 00:01:19,596 --> 00:01:20,940 con dễ nhận sai hơn. 68 00:01:21,440 --> 00:01:22,560 Người vợ cũng thôi đem 69 00:01:22,560 --> 00:01:23,680 chuyện chồng ra làm trò 70 00:01:23,680 --> 00:01:24,800 cười. Nếu có điều cần 71 00:01:24,800 --> 00:01:25,920 nhắc, bà chờ lúc chỉ 72 00:01:25,920 --> 00:01:27,040 hai người bên bếp. Giữ 73 00:01:27,040 --> 00:01:28,160 thể diện cho chồng không 74 00:01:28,160 --> 00:01:29,280 làm bà thiệt, mà giữ 75 00:01:29,280 --> 00:01:30,400 lại sự kính trọng trong 76 00:01:30,400 --> 00:01:31,520 nhà. Sự kính trọng ấy 77 00:01:31,520 --> 00:01:32,640 là nền cho lời góp 78 00:01:32,640 --> 00:01:33,760 ý có sức nặng. 79 00:01:34,260 --> 00:01:35,340 Từ đó, trong gia đình 80 00:01:35,340 --> 00:01:36,420 có một nếp mới: khen 81 00:01:36,420 --> 00:01:37,500 thì khen trước người, sửa 82 00:01:37,500 --> 00:01:38,580 thì sửa riêng. Ai sai 83 00:01:38,580 --> 00:01:39,660 vẫn phải sửa, nhưng không 84 00:01:39,660 --> 00:01:40,740 ai bị đẩy vào sự 85 00:01:40,740 --> 00:01:41,820 xấu hổ để rồi đóng 86 00:01:41,820 --> 00:01:42,900 cửa lòng. 87 00:01:43,400 --> 00:01:44,580 Cổ nhân dạy, áo rách 88 00:01:44,580 --> 00:01:45,760 nên vá trong nhà, đừng 89 00:01:45,760 --> 00:01:46,940 đem ra gió lớn mà 90 00:01:46,940 --> 00:01:48,120 phơi. Lỗi của người thân 91 00:01:48,120 --> 00:01:49,300 cũng vậy, gặp gió miệng 92 00:01:49,300 --> 00:01:50,480 đời sẽ thành chuyện lớn, 93 00:01:50,480 --> 00:01:51,660 còn gặp lòng thương thì 94 00:01:51,660 --> 00:01:52,840 thành bài học. 95 00:01:53,340 --> 00:01:54,440 Ngày tháng qua, vợ chồng 96 00:01:54,440 --> 00:01:55,540 bớt làm nhau ngượng trước 97 00:01:55,540 --> 00:01:56,640 mặt người khác. Đứa con 98 00:01:56,640 --> 00:01:57,740 học được rằng tôn trọng 99 00:01:57,740 --> 00:01:58,840 không chỉ dành cho khách 100 00:01:58,840 --> 00:01:59,940 quý, mà trước hết dành 101 00:01:59,940 --> 00:02:01,040 cho người ăn chung bữa 102 00:02:01,040 --> 00:02:02,140 cơm với mình. 103 00:02:02,640 --> 00:02:03,770 Có lần người chồng quên 104 00:02:03,770 --> 00:02:04,900 việc đã hẹn, người vợ 105 00:02:04,900 --> 00:02:06,030 không nhắc giữa chợ. Về 106 00:02:06,030 --> 00:02:07,160 nhà, bà nói nhỏ, ông 107 00:02:07,160 --> 00:02:08,290 nhận lỗi. Một lời giữ 108 00:02:08,290 --> 00:02:09,420 lại đúng lúc làm cả 109 00:02:09,420 --> 00:02:10,550 hai thấy mình vẫn được 110 00:02:10,550 --> 00:02:11,680 nương tựa. 111 00:02:12,180 --> 00:02:13,238 Có lần người con làm 112 00:02:13,238 --> 00:02:14,296 sai trước bạn bè, cha 113 00:02:14,296 --> 00:02:15,353 chỉ đặt tay lên vai, 114 00:02:15,353 --> 00:02:16,411 đưa con ra sau hiên 115 00:02:16,411 --> 00:02:17,469 rồi mới dạy. Đứa trẻ 116 00:02:17,469 --> 00:02:18,527 sau đó tự xin lỗi, 117 00:02:18,527 --> 00:02:19,584 vì nó được giữ lại 118 00:02:19,584 --> 00:02:20,642 chút phẩm giá 119 00:02:20,642 --> 00:02:21,700 để đứng lên. 120 00:02:22,200 --> 00:02:23,380 Gia đình bền không phải 121 00:02:23,380 --> 00:02:24,560 vì không ai mắc lỗi, 122 00:02:24,560 --> 00:02:25,740 mà vì người trong nhà 123 00:02:25,740 --> 00:02:26,920 biết để nhau còn đường 124 00:02:26,920 --> 00:02:28,100 sửa. Lời trách có tình 125 00:02:28,100 --> 00:02:29,280 thương sẽ mở cửa, lời 126 00:02:29,280 --> 00:02:30,460 trách làm nhục chỉ dựng 127 00:02:30,460 --> 00:02:31,640 thêm tường. 128 00:02:32,140 --> 00:02:33,320 Giữ thể diện cho nhau 129 00:02:33,320 --> 00:02:34,500 là giữ một phần phúc 130 00:02:34,500 --> 00:02:35,680 khí của mái nhà. Khi 131 00:02:35,680 --> 00:02:36,860 vợ chồng, cha mẹ, con 132 00:02:36,860 --> 00:02:38,040 cái còn biết nể nhau 133 00:02:38,040 --> 00:02:39,220 trước người ngoài, tình thân 134 00:02:39,220 --> 00:02:40,400 sẽ có chỗ quay về 135 00:02:40,400 --> 00:02:41,580 sau mỗi lần sai.