1 00:00:00,000 --> 00:00:01,127 Nghèo khó có thể làm 2 00:00:01,127 --> 00:00:02,253 áo mỏng đi, bữa cơm 3 00:00:02,253 --> 00:00:03,380 ít lại, nhưng không nên 4 00:00:03,380 --> 00:00:04,507 làm nghĩa tình trong nhà 5 00:00:04,507 --> 00:00:05,633 cạn xuống. Cha mẹ giữ 6 00:00:05,633 --> 00:00:06,760 được nghĩa lúc thiếu thốn, 7 00:00:06,760 --> 00:00:07,887 con cái lớn lên sẽ 8 00:00:07,887 --> 00:00:09,013 không hổ với gốc nhà. 9 00:00:09,013 --> 00:00:10,140 Gốc nhà không nằm ở 10 00:00:10,140 --> 00:00:11,267 của cải, mà ở điều 11 00:00:11,267 --> 00:00:12,393 người trong nhà không chịu 12 00:00:12,393 --> 00:00:13,520 đánh mất. 13 00:00:14,020 --> 00:00:15,020 Có gia đình nghèo sống 14 00:00:15,020 --> 00:00:16,020 cuối làng, mùa giáp hạt 15 00:00:16,020 --> 00:00:17,020 chỉ còn chum gạo nhỏ. 16 00:00:17,020 --> 00:00:18,020 Người cha từng mượn thóc 17 00:00:18,020 --> 00:00:19,020 của hàng xóm qua cơn 18 00:00:19,020 --> 00:00:20,020 đói, hứa đến vụ mới 19 00:00:20,020 --> 00:00:21,020 sẽ trả đủ. Lời hứa 20 00:00:21,020 --> 00:00:22,020 ấy nhỏ như hạt thóc, 21 00:00:22,020 --> 00:00:23,020 nhưng nặng hơn 22 00:00:23,020 --> 00:00:24,020 cả bao gạo. 23 00:00:24,520 --> 00:00:25,749 Đến ngày thu hoạch, lúa 24 00:00:25,749 --> 00:00:26,978 nhà lại mất mùa. Người 25 00:00:26,978 --> 00:00:28,207 mẹ lo con đói, khuyên 26 00:00:28,207 --> 00:00:29,436 chồng xin khất thêm. Người 27 00:00:29,436 --> 00:00:30,665 cha im lặng rất lâu, 28 00:00:30,665 --> 00:00:31,895 vì một bên là bữa 29 00:00:31,895 --> 00:00:33,124 cơm trước mắt, một bên 30 00:00:33,124 --> 00:00:34,353 là chữ nghĩa đã hứa. 31 00:00:34,353 --> 00:00:35,582 Cái im lặng ấy là 32 00:00:35,582 --> 00:00:36,811 lúc lòng người cân giữa 33 00:00:36,811 --> 00:00:38,040 đói nghèo và danh dự. 34 00:00:38,540 --> 00:00:39,638 Đứa con nghe được, hỏi: 35 00:00:39,638 --> 00:00:40,736 Nhà mình nghèo, người ta 36 00:00:40,736 --> 00:00:41,835 có trách không nếu mình 37 00:00:41,835 --> 00:00:42,933 chưa trả? Người cha nhìn 38 00:00:42,933 --> 00:00:44,031 con, hiểu rằng câu trả 39 00:00:44,031 --> 00:00:45,129 lời hôm nay sẽ thành 40 00:00:45,129 --> 00:00:46,227 thước đo trong lòng con 41 00:00:46,227 --> 00:00:47,325 sau này. Trẻ nhỏ hỏi 42 00:00:47,325 --> 00:00:48,424 một câu, người lớn phải 43 00:00:48,424 --> 00:00:49,522 trả lời bằng 44 00:00:49,522 --> 00:00:50,620 cả đời sống. 45 00:00:51,120 --> 00:00:52,269 Đêm ấy, hai vợ chồng 46 00:00:52,269 --> 00:00:53,418 đong từng bát lúa. Họ 47 00:00:53,418 --> 00:00:54,567 giữ lại phần vừa đủ 48 00:00:54,567 --> 00:00:55,716 ăn, còn phần đã hứa 49 00:00:55,716 --> 00:00:56,865 thì buộc vào bao. Người 50 00:00:56,865 --> 00:00:58,015 mẹ thở dài, nhưng rồi 51 00:00:58,015 --> 00:00:59,164 cũng gật đầu, vì nghèo 52 00:00:59,164 --> 00:01:00,313 không nên lấy làm cớ 53 00:01:00,313 --> 00:01:01,462 quên nghĩa. Trong ánh đèn, 54 00:01:01,462 --> 00:01:02,611 từng hạt lúa như nhắc 55 00:01:02,611 --> 00:01:03,760 họ về lời đã nói. 56 00:01:04,260 --> 00:01:05,358 Sáng hôm sau, cả nhà 57 00:01:05,358 --> 00:01:06,456 mang bao lúa sang trả. 58 00:01:06,456 --> 00:01:07,555 Người hàng xóm thấy ít 59 00:01:07,555 --> 00:01:08,653 hơn năm tốt, nhưng đủ 60 00:01:08,653 --> 00:01:09,751 như lời hẹn, liền nắm 61 00:01:09,751 --> 00:01:10,849 tay người cha. Không ai 62 00:01:10,849 --> 00:01:11,947 giàu lên trong khoảnh khắc 63 00:01:11,947 --> 00:01:13,045 ấy, nhưng lòng người sáng 64 00:01:13,045 --> 00:01:14,144 hơn. Sự tin cậy ấy 65 00:01:14,144 --> 00:01:15,242 quý hơn một 66 00:01:15,242 --> 00:01:16,340 vụ mùa đầy. 67 00:01:16,840 --> 00:01:17,944 Đứa con đi sau, nhìn 68 00:01:17,944 --> 00:01:19,048 lưng cha mẹ trong nắng 69 00:01:19,048 --> 00:01:20,152 sớm. Nó thấy áo cha 70 00:01:20,152 --> 00:01:21,256 vá vai, tay mẹ gầy, 71 00:01:21,256 --> 00:01:22,360 nhưng bước chân hai người 72 00:01:22,360 --> 00:01:23,464 thẳng. Cái nghèo bỗng không 73 00:01:23,464 --> 00:01:24,568 còn đáng xấu hổ như 74 00:01:24,568 --> 00:01:25,672 nó từng nghĩ. Niềm tự 75 00:01:25,672 --> 00:01:26,776 hào lặng lẽ ấy theo 76 00:01:26,776 --> 00:01:27,880 nó rất lâu. 77 00:01:28,380 --> 00:01:29,550 Từ đó, trong nhà có 78 00:01:29,550 --> 00:01:30,720 nếp: thiếu thì nói thật, 79 00:01:30,720 --> 00:01:31,890 nợ thì nhớ trả, nhận 80 00:01:31,890 --> 00:01:33,060 ơn thì tìm dịp đáp. 81 00:01:33,060 --> 00:01:34,230 Cha mẹ không dạy con 82 00:01:34,230 --> 00:01:35,400 bằng lời lớn, mà bằng 83 00:01:35,400 --> 00:01:36,570 cách không để khó khăn 84 00:01:36,570 --> 00:01:37,740 bẻ cong lòng mình. 85 00:01:38,240 --> 00:01:39,450 Cổ nhân dạy, nhà nghèo 86 00:01:39,450 --> 00:01:40,660 giữ nghĩa như đèn nhỏ 87 00:01:40,660 --> 00:01:41,870 giữ lửa trong đêm. Ánh 88 00:01:41,870 --> 00:01:43,080 sáng ấy không làm đường 89 00:01:43,080 --> 00:01:44,290 rộng hơn, nhưng giúp người 90 00:01:44,290 --> 00:01:45,500 đi không lạc. Con cái 91 00:01:45,500 --> 00:01:46,710 nhìn thấy ánh đèn ấy 92 00:01:46,710 --> 00:01:47,920 sẽ biết giữ mình. 93 00:01:48,420 --> 00:01:49,560 Ngày tháng qua, đứa con 94 00:01:49,560 --> 00:01:50,700 lớn lên, có lần được 95 00:01:50,700 --> 00:01:51,840 bạn rủ lấy phần hơn 96 00:01:51,840 --> 00:01:52,980 trong cuộc chia lúa. Nó 97 00:01:52,980 --> 00:01:54,120 nhớ bao lúa năm xưa, 98 00:01:54,120 --> 00:01:55,260 nhớ cha mẹ đem trả 99 00:01:55,260 --> 00:01:56,400 trong lúc thiếu, 100 00:01:56,400 --> 00:01:57,540 nên lắc đầu. 101 00:01:58,040 --> 00:01:59,036 Người mẹ sau này kể 102 00:01:59,036 --> 00:02:00,031 lại, hôm ấy bà cũng 103 00:02:00,031 --> 00:02:01,027 sợ con đói, nhưng càng 104 00:02:01,027 --> 00:02:02,022 sợ con lớn lên coi 105 00:02:02,022 --> 00:02:03,018 lời hứa là thứ bán 106 00:02:03,018 --> 00:02:04,013 được khi nghèo. Một nhà 107 00:02:04,013 --> 00:02:05,009 có thể thiếu gạo, nhưng 108 00:02:05,009 --> 00:02:06,004 đừng thiếu điều 109 00:02:06,004 --> 00:02:07,000 để con kính. 110 00:02:07,500 --> 00:02:08,630 Người cha bảo con, nghèo 111 00:02:08,630 --> 00:02:09,760 không làm người ta thấp, 112 00:02:09,760 --> 00:02:10,890 chỉ có bỏ nghĩa mới 113 00:02:10,890 --> 00:02:12,020 làm lưng cong. Khi còn 114 00:02:12,020 --> 00:02:13,150 giữ được lời đã hứa, 115 00:02:13,150 --> 00:02:14,280 mình còn giữ được chỗ 116 00:02:14,280 --> 00:02:15,410 đứng trong mắt người đời 117 00:02:15,410 --> 00:02:16,540 và trong mắt con cháu. 118 00:02:17,040 --> 00:02:18,116 Gia đình giữ nghĩa lúc 119 00:02:18,116 --> 00:02:19,191 khó sẽ để lại cho 120 00:02:19,191 --> 00:02:20,267 con cái một gia tài 121 00:02:20,267 --> 00:02:21,342 không thấy bằng mắt. Gia 122 00:02:21,342 --> 00:02:22,418 tài ấy là sự ngay 123 00:02:22,418 --> 00:02:23,493 thẳng, là lòng biết ơn, 124 00:02:23,493 --> 00:02:24,569 là can đảm không bán 125 00:02:24,569 --> 00:02:25,644 rẻ mình khi 126 00:02:25,644 --> 00:02:26,720 đời thiếu thốn. 127 00:02:27,220 --> 00:02:28,400 Nghèo mà biết giữ nghĩa, 128 00:02:28,400 --> 00:02:29,580 con cái sẽ không hổ 129 00:02:29,580 --> 00:02:30,760 với nhà. Bữa cơm có 130 00:02:30,760 --> 00:02:31,940 thể ít hơn một phần, 131 00:02:31,940 --> 00:02:33,120 nhưng phúc đức sẽ dày 132 00:02:33,120 --> 00:02:34,300 hơn một lớp; nhà có 133 00:02:34,300 --> 00:02:35,480 nghĩa thì đường đời của 134 00:02:35,480 --> 00:02:36,660 con còn sáng.