1 00:00:00,000 --> 00:00:01,020 Cơn giận của cha mẹ 2 00:00:01,020 --> 00:00:02,160 qua đi rất nhanh, nhưng 3 00:00:02,160 --> 00:00:03,420 nỗi sợ trong lòng con 4 00:00:03,420 --> 00:00:04,580 có thể ở lại rất 5 00:00:04,780 --> 00:00:05,620 lâu. Một mái nhà muốn 6 00:00:05,620 --> 00:00:07,020 nuôi con lớn khỏe, trước 7 00:00:07,020 --> 00:00:08,100 hết phải cho con được 8 00:00:08,100 --> 00:00:09,320 lớn lên trong sự bình 9 00:00:09,460 --> 00:00:10,560 tĩnh. Sự yên ổn ấy 10 00:00:10,560 --> 00:00:11,380 là thứ cơm áo vô 11 00:00:11,380 --> 00:00:12,820 hình của tuổi thơ. Có 12 00:00:12,820 --> 00:00:14,060 người cha làm việc nặng 13 00:00:14,160 --> 00:00:15,300 nhọc, về nhà thường mệt. 14 00:00:15,300 --> 00:00:16,340 Chỉ cần con làm rơi 15 00:00:16,620 --> 00:00:17,860 bát, làm đổ nước, ông 16 00:00:17,860 --> 00:00:20,320 đã quát lớn. Ông nghĩ 17 00:00:20,320 --> 00:00:21,560 mình dạy con cẩn thận, 18 00:00:21,560 --> 00:00:22,380 nhưng con lại học cách 19 00:00:22,380 --> 00:00:23,920 co người trước tiếng bước 20 00:00:24,200 --> 00:00:25,000 chân. Nỗi sợ đó không 21 00:00:25,000 --> 00:00:26,160 hiện trên áo, nhưng hiện 22 00:00:26,160 --> 00:00:27,540 trong ánh mắt. Người mẹ 23 00:00:27,540 --> 00:00:28,480 thương con nhưng cũng hay 24 00:00:28,480 --> 00:00:30,080 hốt hoảng. Khi con bệnh, 25 00:00:30,080 --> 00:00:31,720 bà khóc lóc, trách trời, 26 00:00:31,720 --> 00:00:32,960 trách người, làm đứa trẻ 27 00:00:32,960 --> 00:00:34,720 càng sợ. Trong nhà, mỗi 28 00:00:34,720 --> 00:00:35,540 việc nhỏ đều có thể 29 00:00:35,540 --> 00:00:37,360 biến thành cơn sóng lớn. 30 00:00:37,360 --> 00:00:38,220 Trẻ nhỏ không phân biệt 31 00:00:38,220 --> 00:00:39,440 được lo lắng và tai 32 00:00:39,580 --> 00:00:40,480 họa, nên càng thêm bất 33 00:00:41,020 --> 00:00:42,280 an. Một hôm, đứa con 34 00:00:42,280 --> 00:00:43,040 làm rơi bình thuốc của 35 00:00:43,040 --> 00:00:44,460 bà nội. Nó không dám 36 00:00:44,820 --> 00:00:45,500 nói, chỉ giấu mảnh vỡ 37 00:00:45,500 --> 00:00:46,920 sau vườn. Đến khi bà 38 00:00:46,920 --> 00:00:48,000 cần thuốc, cả nhà mới 39 00:00:48,420 --> 00:00:49,440 biết. Người cha định nổi 40 00:00:49,660 --> 00:00:50,540 giận, rồi thấy mặt con 41 00:00:50,540 --> 00:00:52,160 trắng bệch. Mảnh vỡ nhỏ 42 00:00:52,160 --> 00:00:52,940 dưới lá cây nói lên 43 00:00:52,940 --> 00:00:54,500 một nỗi sợ rất lớn. 44 00:00:54,500 --> 00:00:55,800 Khoảnh khắc ấy, ông hiểu 45 00:00:55,800 --> 00:00:56,680 nỗi sợ đã khiến con 46 00:00:56,680 --> 00:00:58,260 giấu lỗi. Nếu trẻ nhỏ 47 00:00:58,260 --> 00:00:59,160 sợ bị quát hơn sợ 48 00:00:59,160 --> 00:01:00,380 điều sai, nó sẽ học 49 00:01:00,380 --> 00:01:01,220 cách che đậy trước khi 50 00:01:01,220 --> 00:01:02,780 học cách sửa mình. Điều 51 00:01:02,780 --> 00:01:03,600 đáng sửa không chỉ là 52 00:01:03,600 --> 00:01:04,980 chiếc bình, mà là cách 53 00:01:04,980 --> 00:01:06,720 người lớn phản ứng. Đêm 54 00:01:06,960 --> 00:01:07,740 đó, hai vợ chồng ngồi 55 00:01:07,740 --> 00:01:09,280 rất lâu. Họ nhận ra 56 00:01:09,280 --> 00:01:10,120 bình tĩnh không phải là 57 00:01:10,120 --> 00:01:11,360 bỏ qua lỗi, mà là 58 00:01:11,360 --> 00:01:12,160 giữ cho lỗi lầm còn 59 00:01:12,160 --> 00:01:13,580 đường được nói ra. Nhà 60 00:01:13,580 --> 00:01:15,100 càng ồn, lòng con càng 61 00:01:15,600 --> 00:01:16,480 kín. Họ hiểu muốn con 62 00:01:16,480 --> 00:01:17,500 thật thà thì trước hết 63 00:01:17,500 --> 00:01:18,280 phải cho con một nơi 64 00:01:18,280 --> 00:01:19,600 an toàn để nói thật. 65 00:01:19,600 --> 00:01:20,860 Sáng hôm sau, người cha 66 00:01:20,860 --> 00:01:22,080 gọi con lại, hạ giọng 67 00:01:22,080 --> 00:01:23,500 hỏi từng chuyện. Đứa trẻ 68 00:01:23,500 --> 00:01:24,520 khóc rồi chỉ chỗ giấu 69 00:01:24,520 --> 00:01:26,140 mảnh vỡ. Ông không quát, 70 00:01:26,140 --> 00:01:27,460 chỉ cùng con nhặt lại, 71 00:01:27,460 --> 00:01:28,460 rồi dạy cách nhận lỗi 72 00:01:28,460 --> 00:01:29,880 trước khi mọi việc nặng 73 00:01:30,200 --> 00:01:30,980 thêm. Bài học ấy sâu 74 00:01:30,980 --> 00:01:32,520 hơn nhiều trận mắng. Người 75 00:01:32,520 --> 00:01:33,640 mẹ cũng tập thở chậm 76 00:01:33,640 --> 00:01:35,520 khi gặp chuyện. Con ho, 77 00:01:35,520 --> 00:01:36,660 bà nấu nước, gọi thầy 78 00:01:37,000 --> 00:01:38,240 thuốc, giữ giọng yên. Đứa 79 00:01:38,240 --> 00:01:39,460 trẻ nhìn mẹ bình tĩnh, 80 00:01:39,460 --> 00:01:41,080 tự nhiên cũng bớt run. 81 00:01:41,080 --> 00:01:42,040 Từ đó, trong nhà có 82 00:01:42,040 --> 00:01:43,340 quy ước: việc sai phải 83 00:01:43,340 --> 00:01:44,920 nói sớm, người lớn phải 84 00:01:44,920 --> 00:01:46,660 nghe trước khi trách. Bình 85 00:01:46,660 --> 00:01:47,560 tĩnh không làm cha mẹ 86 00:01:47,560 --> 00:01:48,920 mất uy, mà khiến uy 87 00:01:48,920 --> 00:01:49,780 nghi có chỗ dựa trong 88 00:01:49,780 --> 00:01:51,980 lòng con. Cổ nhân dạy, 89 00:01:51,980 --> 00:01:53,080 nước đục để yên thì 90 00:01:53,520 --> 00:01:54,760 lắng, khuấy mãi thì càng 91 00:01:55,000 --> 00:01:56,600 đục. Lòng trẻ cũng vậy, 92 00:01:56,600 --> 00:01:57,440 gặp lỗi mà được người 93 00:01:57,440 --> 00:01:58,380 lớn bình tĩnh dẫn đường 94 00:01:58,380 --> 00:01:59,240 thì nó sẽ tự trong 95 00:01:59,780 --> 00:02:01,200 lại. Ngày tháng qua, đứa 96 00:02:01,200 --> 00:02:02,180 con không còn giấu những 97 00:02:02,180 --> 00:02:03,680 điều làm hỏng. Nó biết 98 00:02:03,680 --> 00:02:04,540 đem chiếc chén nứt đến 99 00:02:04,540 --> 00:02:06,260 cho cha, biết nói con 100 00:02:06,260 --> 00:02:07,680 lỡ tay, biết chờ được 101 00:02:07,680 --> 00:02:08,680 dạy thay vì chờ bị 102 00:02:09,280 --> 00:02:10,080 mắng. Có lần nhà mất 103 00:02:10,080 --> 00:02:11,320 con dao nhỏ, cả nhà 104 00:02:11,320 --> 00:02:12,620 cùng tìm. Người cha không 105 00:02:12,620 --> 00:02:13,940 quy lỗi vội, người mẹ 106 00:02:13,940 --> 00:02:15,300 không hoảng. Cuối cùng dao 107 00:02:15,300 --> 00:02:16,760 nằm dưới bó rau. Đứa 108 00:02:16,760 --> 00:02:17,820 trẻ cười nhẹ, như vừa 109 00:02:17,820 --> 00:02:18,620 thoát khỏi một cơn mưa 110 00:02:19,320 --> 00:02:20,320 cũ. Cha mẹ giữ bình 111 00:02:20,320 --> 00:02:21,260 tĩnh không phải vì con 112 00:02:21,260 --> 00:02:22,660 không đáng trách, mà vì 113 00:02:22,660 --> 00:02:23,580 con đáng được dạy trong 114 00:02:23,580 --> 00:02:25,380 sự sáng suốt. Cơn giận 115 00:02:25,380 --> 00:02:26,560 làm người lớn thấy mình 116 00:02:26,560 --> 00:02:27,620 mạnh, nhưng bình tĩnh mới 117 00:02:27,620 --> 00:02:28,840 làm con thấy mình an 118 00:02:29,640 --> 00:02:30,620 toàn. Nhà có cha mẹ 119 00:02:30,620 --> 00:02:32,140 biết giữ lòng yên, con 120 00:02:32,140 --> 00:02:33,100 cái sẽ không phải mang 121 00:02:33,100 --> 00:02:35,040 nỗi sợ vào đời. Khi 122 00:02:35,040 --> 00:02:36,140 trẻ dám nói thật lúc 123 00:02:36,480 --> 00:02:37,400 sai, đó là phúc lớn 124 00:02:37,400 --> 00:02:38,320 của một mái nhà biết 125 00:02:38,320 --> 00:02:39,060 lấy bình tĩnh làm