1 00:00:00,000 --> 00:00:01,080 Sáng sớm ở chợ phiên 2 00:00:01,080 --> 00:00:02,600 ven sông, Lâm mở quầy 3 00:00:02,600 --> 00:00:03,380 vải nhỏ của cha để 4 00:00:03,380 --> 00:00:05,200 lại. Trước mặt anh là 5 00:00:05,200 --> 00:00:06,580 chiếc cân đồng cũ và 6 00:00:06,580 --> 00:00:08,140 cuốn sổ nợ mỏng. Cha 7 00:00:08,140 --> 00:00:09,360 từng dặn: buôn bán lời 8 00:00:09,360 --> 00:00:10,740 ít cũng được, một lần 9 00:00:10,740 --> 00:00:11,980 gian cân thì tiếng xấu 10 00:00:11,980 --> 00:00:13,520 nặng hơn cả gánh hàng. 11 00:00:13,640 --> 00:00:14,500 Hôm ấy mưa phùn kéo 12 00:00:14,500 --> 00:00:16,240 dài, khách thưa, cuộn vải 13 00:00:16,240 --> 00:00:17,500 ẩm nằm im trên sạp. 14 00:00:17,760 --> 00:00:18,600 Nhìn quầy đối diện đông 15 00:00:18,600 --> 00:00:19,980 người mua, bạn hàng rủ 16 00:00:19,980 --> 00:00:20,780 Lâm giấu miếng chì dưới 17 00:00:20,780 --> 00:00:22,160 đáy cân. Mỗi ngày dư 18 00:00:22,160 --> 00:00:23,580 vài đồng, họ bảo, ai 19 00:00:23,580 --> 00:00:25,000 mà biết được. Lâm cầm 20 00:00:25,000 --> 00:00:26,000 miếng chì lạnh trong tay. 21 00:00:27,080 --> 00:00:28,500 Anh nhớ mẹ bệnh, tiền 22 00:00:28,500 --> 00:00:29,700 thuốc đã cạn, mái nhà 23 00:00:29,700 --> 00:00:31,280 dột chưa vá. Lòng tham 24 00:00:31,280 --> 00:00:32,060 thường đến bằng lý do 25 00:00:32,060 --> 00:00:33,280 nghe đáng thương: chỉ một 26 00:00:33,280 --> 00:00:34,580 lần này thôi, để qua 27 00:00:34,580 --> 00:00:36,180 cơn túng thiếu. Một bà 28 00:00:36,180 --> 00:00:37,080 lão bán rau đem tiền 29 00:00:37,080 --> 00:00:37,980 dành dụm mua vải may 30 00:00:37,980 --> 00:00:38,780 áo cho cháu trai ngày 31 00:00:38,780 --> 00:00:40,260 cưới. Bà không rành cân 32 00:00:40,260 --> 00:00:41,520 đo, chỉ nhìn Lâm bằng 33 00:00:41,520 --> 00:00:42,960 đôi mắt tin cậy. Miếng 34 00:00:42,960 --> 00:00:43,860 chì trong tay áo bỗng 35 00:00:43,860 --> 00:00:44,920 nặng như hòn đá trên 36 00:00:44,920 --> 00:00:46,540 ngực anh. Lâm lấy chiếc 37 00:00:46,540 --> 00:00:47,840 cân không giấu chì, đong 38 00:00:47,840 --> 00:00:48,740 đủ vải rồi cắt thêm 39 00:00:48,740 --> 00:00:49,580 đoạn nhỏ cho bà may 40 00:00:49,580 --> 00:00:51,140 viền. Bà lão ngỡ ngàng, 41 00:00:51,380 --> 00:00:52,680 hỏi có nhầm không. Anh 42 00:00:52,680 --> 00:00:54,220 mỉm cười: của bà là 43 00:00:54,220 --> 00:00:55,540 mồ hôi của bà, tôi 44 00:00:55,540 --> 00:00:57,060 không dám lấy bớt. Chiều 45 00:00:57,060 --> 00:00:58,220 đến, bạn hàng cười Lâm 46 00:00:58,220 --> 00:00:59,700 dại. Họ nói người thật 47 00:00:59,700 --> 00:01:00,820 thà chỉ biết giữ tiếng, 48 00:01:00,940 --> 00:01:02,220 không biết giữ tiền. Lâm 49 00:01:02,220 --> 00:01:03,660 không cãi. Anh gói miếng 50 00:01:03,660 --> 00:01:04,700 chì, mang ra bờ sông 51 00:01:04,700 --> 00:01:06,200 ném xuống nước. Vòng nước 52 00:01:06,200 --> 00:01:07,560 loang rồi lặng đi, lòng 53 00:01:07,560 --> 00:01:09,060 anh trong hơn. Những ngày 54 00:01:09,060 --> 00:01:10,640 sau vẫn chẳng dễ. Có 55 00:01:10,640 --> 00:01:11,440 hôm Lâm bán chưa đủ 56 00:01:11,440 --> 00:01:12,700 tiền mua gạo. Nhưng ai 57 00:01:12,700 --> 00:01:13,500 mua vải đều biết quầy 58 00:01:13,500 --> 00:01:14,720 anh cân đúng, nói đúng 59 00:01:14,720 --> 00:01:16,120 giá, vải lỗi đều chỉ 60 00:01:16,120 --> 00:01:17,620 rõ. Người đi chợ dắt 61 00:01:17,620 --> 00:01:18,920 nhau tới, vì giữa chợ 62 00:01:18,920 --> 00:01:20,080 đông, có chỗ không phải 63 00:01:20,080 --> 00:01:21,520 đề phòng. Một thương nhân 64 00:01:21,520 --> 00:01:22,620 từ phủ xa ghé qua, 65 00:01:23,140 --> 00:01:23,940 cần người giữ kho vải 66 00:01:23,940 --> 00:01:25,840 ba tháng. Ông không chọn 67 00:01:25,840 --> 00:01:27,120 người nói khéo, mà hỏi 68 00:01:27,120 --> 00:01:28,440 tiểu thương quanh chợ. Ai 69 00:01:28,440 --> 00:01:29,520 cũng nhắc Lâm: hàng anh 70 00:01:29,520 --> 00:01:30,600 có thể không rẻ nhất, 71 00:01:30,920 --> 00:01:31,920 nhưng lời anh nói và 72 00:01:31,920 --> 00:01:32,820 bàn cân của anh giống 73 00:01:32,820 --> 00:01:34,880 nhau. Nhờ việc ấy, Lâm 74 00:01:34,880 --> 00:01:35,640 có tiền chữa bệnh cho 75 00:01:35,640 --> 00:01:37,100 mẹ và sửa mái nhà. 76 00:01:37,860 --> 00:01:38,640 Anh không khoe đó là 77 00:01:38,640 --> 00:01:40,160 phúc lớn. Anh hiểu phúc 78 00:01:40,160 --> 00:01:41,140 không rơi xuống trong một 79 00:01:41,140 --> 00:01:42,320 đêm; nó đi qua ánh 80 00:01:42,320 --> 00:01:43,640 mắt người mua, lời giới 81 00:01:43,640 --> 00:01:45,040 thiệu chân thành, và những 82 00:01:45,040 --> 00:01:45,880 lần mình có thể lấy 83 00:01:45,880 --> 00:01:46,860 thêm mà đã không lấy. 84 00:01:47,660 --> 00:01:48,820 Vài tháng sau, người bạn 85 00:01:48,820 --> 00:01:49,700 giấu chì bị khách phát 86 00:01:49,700 --> 00:01:51,160 hiện. Tin lan khắp chợ, 87 00:01:51,360 --> 00:01:52,300 sạp hàng đông hóa vắng. 88 00:01:52,680 --> 00:01:53,380 Anh ta đem miếng chì 89 00:01:53,380 --> 00:01:54,700 tìm Lâm, than chỉ tham 90 00:01:54,700 --> 00:01:55,660 chút lợi mà mất đường 91 00:01:55,660 --> 00:01:57,200 làm ăn. Lâm rót nước, 92 00:01:57,380 --> 00:01:58,600 lặng nghe, không hề chế 93 00:01:58,600 --> 00:02:00,400 giễu. Lâm bảo: tiền mất 94 00:02:00,400 --> 00:02:01,820 còn kiếm được, lòng tin 95 00:02:01,820 --> 00:02:02,840 vỡ phải nhặt từng mảnh. 96 00:02:02,840 --> 00:02:04,840 Muốn sửa, trước hết trả 97 00:02:04,840 --> 00:02:05,720 lại phần đã lấy sai, 98 00:02:05,720 --> 00:02:06,920 rồi chịu để người ta 99 00:02:06,920 --> 00:02:07,780 nghi ngờ một thời gian. 100 00:02:07,780 --> 00:02:09,320 Cây bị chặt không xanh 101 00:02:09,320 --> 00:02:10,680 ngay, nhưng rễ còn thật 102 00:02:10,680 --> 00:02:11,500 thì mùa sau vẫn đâm 103 00:02:11,500 --> 00:02:13,020 chồi. Từ đó Lâm treo 104 00:02:13,020 --> 00:02:13,980 cạnh bàn cân mảnh gỗ 105 00:02:13,980 --> 00:02:15,740 nhỏ, không ghi giá, chỉ 106 00:02:15,940 --> 00:02:17,120 khắc lời cha dặn: cân 107 00:02:17,320 --> 00:02:18,700 nhẹ một đồng, lòng nặng 108 00:02:18,700 --> 00:02:20,180 một đời. Mỗi khi gặp 109 00:02:20,180 --> 00:02:21,280 món lời dễ dàng, anh 110 00:02:21,400 --> 00:02:22,160 nhìn nó để nhớ nhà 111 00:02:22,160 --> 00:02:23,520 có thể nghèo, nhưng gia 112 00:02:23,520 --> 00:02:24,380 phong không được nghèo. Người 113 00:02:25,020 --> 00:02:25,740 trong chợ gọi quầy vải 114 00:02:25,740 --> 00:02:26,980 của Lâm là quầy yên 115 00:02:26,980 --> 00:02:28,620 tâm. Danh ấy không làm 116 00:02:28,620 --> 00:02:29,760 anh giàu ngay, song làm 117 00:02:29,960 --> 00:02:30,720 bữa cơm trong nhà bớt 118 00:02:30,720 --> 00:02:31,780 day dứt. Mẹ anh nói: 119 00:02:31,780 --> 00:02:32,920 con không chỉ bán vải, 120 00:02:32,920 --> 00:02:34,260 con đang dệt cho mình 121 00:02:34,260 --> 00:02:35,000 tấm áo danh dự, mặc 122 00:02:35,000 --> 00:02:36,600 được rất lâu. Cổ nhân 123 00:02:36,800 --> 00:02:37,960 dạy, gieo một hạt thật 124 00:02:37,960 --> 00:02:39,540 thà, gặt một mùa yên 125 00:02:39,540 --> 00:02:40,800 ổn. Đừng tưởng cái lợi 126 00:02:40,800 --> 00:02:41,600 nhỏ không ai thấy; trời 127 00:02:41,600 --> 00:02:42,820 đất có thể im, nhưng 128 00:02:42,820 --> 00:02:44,200 lòng người ghi nhớ. Giữ 129 00:02:44,200 --> 00:02:45,880 bàn cân ngay ngắn là 130 00:02:45,880 --> 00:02:46,760 giữ đường về cho phúc 131 00:02:46,760 --> 00:02:47,840 đức, để khi nghèo không 132 00:02:47,840 --> 00:02:49,100 hổ, khi khá không lo.