1 00:00:00,000 --> 00:00:00,920 Một người đi đường hẹp 2 00:00:00,920 --> 00:00:02,140 mà lòng ngay, bước chân 3 00:00:02,140 --> 00:00:03,380 tuy chậm nhưng không sợ 4 00:00:03,380 --> 00:00:04,720 bóng mình. Cổ nhân nói, 5 00:00:05,000 --> 00:00:06,040 đường đời rộng hay hẹp 6 00:00:06,040 --> 00:00:06,880 trước hết nằm ở cái 7 00:00:06,880 --> 00:00:07,840 tâm có thẳng hay không. 8 00:00:08,520 --> 00:00:09,320 Người thẳng lòng đi trong 9 00:00:09,320 --> 00:00:10,340 tối vẫn tự soi được 10 00:00:10,340 --> 00:00:12,040 bước chân. Đó là phép 11 00:00:12,040 --> 00:00:13,480 tu thân đầu tiên. Ở 12 00:00:13,480 --> 00:00:14,700 một làng ven núi, có 13 00:00:14,700 --> 00:00:15,600 anh tiều phu nghèo tên 14 00:00:15,600 --> 00:00:17,160 Lâm. Nhà chỉ có mái 15 00:00:17,160 --> 00:00:18,860 tranh, cơm thường độn khoai, 16 00:00:19,100 --> 00:00:20,120 nhưng ai gửi đồ, nhờ 17 00:00:20,120 --> 00:00:21,360 việc, anh đều giữ trọn 18 00:00:21,360 --> 00:00:22,240 như giữ vật của mình. 19 00:00:22,920 --> 00:00:23,880 Anh dạy con rằng nghèo 20 00:00:23,880 --> 00:00:25,260 không được cong lòng. Một 21 00:00:25,260 --> 00:00:26,540 hôm, trên đường gánh củi 22 00:00:26,540 --> 00:00:27,700 về chợ, Lâm nhặt được 23 00:00:27,700 --> 00:00:28,700 túi bạc rơi dưới gốc 24 00:00:28,700 --> 00:00:30,440 đa. Trong túi còn kèm 25 00:00:30,440 --> 00:00:31,440 mảnh giấy ghi tên chủ, 26 00:00:31,440 --> 00:00:32,340 là người buôn lụa vừa 27 00:00:32,340 --> 00:00:33,640 đi qua bến cũ. Anh 28 00:00:33,640 --> 00:00:34,880 hiểu lấy thì dễ, trả 29 00:00:34,880 --> 00:00:36,520 mới khó. Người hàng xóm 30 00:00:36,520 --> 00:00:37,760 thấy vậy liền bảo, trời 31 00:00:37,760 --> 00:00:39,080 cho thì cứ nhận, nghèo 32 00:00:39,080 --> 00:00:40,000 lâu rồi cũng nên đổi 33 00:00:40,000 --> 00:00:41,360 vận. Lâm chỉ lắc đầu, 34 00:00:41,620 --> 00:00:42,320 của không do mồ hôi 35 00:00:42,320 --> 00:00:43,420 mình làm ra thì cầm 36 00:00:43,420 --> 00:00:44,900 vào tay cũng nặng. Con 37 00:00:44,900 --> 00:00:46,300 trẻ nhìn cha, lòng càng 38 00:00:46,300 --> 00:00:47,700 phải ngay. Anh bỏ buổi 39 00:00:47,700 --> 00:00:49,100 chợ, lần theo dấu xe 40 00:00:49,100 --> 00:00:50,940 xuống bến sông. Mưa chiều 41 00:00:50,940 --> 00:00:52,140 làm đường đất trơn, gánh 42 00:00:52,140 --> 00:00:53,440 củi ướt sũng, nhưng túi 43 00:00:53,440 --> 00:00:54,400 bạc vẫn được buộc kín 44 00:00:54,400 --> 00:00:55,860 trong vạt áo nâu. Đường 45 00:00:55,860 --> 00:00:56,900 lầy thử chân, của rơi 46 00:00:56,900 --> 00:00:58,440 thử đức. Người buôn lụa 47 00:00:58,440 --> 00:00:59,660 tìm được của, mừng rơi 48 00:00:59,660 --> 00:01:00,900 nước mắt, muốn chia một 49 00:01:00,900 --> 00:01:02,380 nửa để tạ ơn. Lâm 50 00:01:02,380 --> 00:01:03,720 cúi đầu từ chối, nói 51 00:01:03,720 --> 00:01:04,800 chỉ xin ông nhớ rằng 52 00:01:04,800 --> 00:01:05,980 trong làng nhỏ vẫn còn 53 00:01:05,980 --> 00:01:07,000 người nghèo không bán lòng 54 00:01:07,000 --> 00:01:09,020 ngay. Bạc có giá, khí 55 00:01:09,020 --> 00:01:10,520 tiết không giá. Tiếng ấy 56 00:01:10,520 --> 00:01:11,800 lan ra khắp chợ. Có 57 00:01:11,800 --> 00:01:13,020 kẻ cười anh dại, có 58 00:01:13,020 --> 00:01:14,340 người thầm kính phục. Riêng 59 00:01:14,340 --> 00:01:15,620 Lâm vẫn sáng đi rừng, 60 00:01:15,840 --> 00:01:16,880 tối về nhóm bếp, không 61 00:01:16,880 --> 00:01:17,700 lấy lời khen làm áo 62 00:01:17,700 --> 00:01:19,340 mặc. Danh như khói bếp, 63 00:01:19,460 --> 00:01:21,140 việc thật mới còn. Ít 64 00:01:21,140 --> 00:01:22,340 lâu sau, quan huyện cần 65 00:01:22,340 --> 00:01:23,180 người coi kho lương cứu 66 00:01:23,180 --> 00:01:24,740 đói. Bao nhiêu người khéo 67 00:01:24,740 --> 00:01:26,120 miệng tự tiến cử, dân 68 00:01:26,120 --> 00:01:26,920 làng lại đồng thanh nhắc 69 00:01:26,920 --> 00:01:28,000 đến anh tiều phu từng 70 00:01:28,000 --> 00:01:29,400 trả túi bạc dưới mưa. 71 00:01:29,800 --> 00:01:30,680 Một việc nhỏ sáng hơn 72 00:01:30,680 --> 00:01:32,220 trăm lời khoe. Lâm nhận 73 00:01:32,220 --> 00:01:33,520 việc, ngày ngày cân thóc 74 00:01:33,520 --> 00:01:34,980 trước sân đình. Hạt nào 75 00:01:34,980 --> 00:01:36,120 của dân thì vào tay 76 00:01:36,400 --> 00:01:37,540 dân, hạt nào của kho 77 00:01:37,540 --> 00:01:38,780 thì ghi vào sổ, không 78 00:01:38,780 --> 00:01:40,020 vì người thân mà bớt, 79 00:01:40,020 --> 00:01:41,220 không vì kẻ mạnh mà 80 00:01:41,220 --> 00:01:42,740 thêm. Tay cầm cân, lòng 81 00:01:42,740 --> 00:01:44,240 càng phải nghiêm. Một viên 82 00:01:44,240 --> 00:01:45,960 lại nhỏ đem lễ đến, 83 00:01:45,960 --> 00:01:46,800 xin anh ghi thiếu mấy 84 00:01:46,800 --> 00:01:48,340 bao lương. Lâm đặt lễ 85 00:01:48,340 --> 00:01:49,460 xuống thềm, mời người ấy 86 00:01:49,460 --> 00:01:50,700 mang về, rồi nói sổ 87 00:01:50,700 --> 00:01:52,080 sách có thể xóa, nhưng 88 00:01:52,080 --> 00:01:53,200 vết cong trong lòng thì 89 00:01:53,200 --> 00:01:55,040 khó thẳng lại. Người nghe 90 00:01:55,040 --> 00:01:56,560 đều lặng im. Việc đến 91 00:01:56,560 --> 00:01:58,180 tai huyện đường, viên lại 92 00:01:58,180 --> 00:01:59,300 bị phạt, còn kho lương 93 00:01:59,300 --> 00:02:00,740 được yên. Dân nghèo qua 94 00:02:00,740 --> 00:02:02,120 mùa giáp hạt, nhiều nhà 95 00:02:02,120 --> 00:02:03,360 giữ được bữa cơm, nhiều 96 00:02:03,360 --> 00:02:04,300 đứa trẻ không phải rời 97 00:02:04,300 --> 00:02:05,800 quê đi xin ăn. Thiệt 98 00:02:05,800 --> 00:02:07,080 trước mắt thành phúc về 99 00:02:07,080 --> 00:02:08,240 sau. Bấy giờ người hàng 100 00:02:08,240 --> 00:02:09,020 xóm năm xưa mới thở 101 00:02:09,020 --> 00:02:10,720 dài. Nếu hôm ấy Lâm 102 00:02:10,720 --> 00:02:11,760 giấu túi bạc, có lẽ 103 00:02:11,760 --> 00:02:12,660 anh được vài bữa no, 104 00:02:12,920 --> 00:02:13,780 nhưng mất con đường mà 105 00:02:13,780 --> 00:02:14,620 dân làng mở cho bằng 106 00:02:14,620 --> 00:02:16,560 lòng tin. Lòng tin góp 107 00:02:16,560 --> 00:02:18,060 từ từng việc nhỏ. Cổ 108 00:02:18,060 --> 00:02:18,920 nhân ví lòng ngay như 109 00:02:18,920 --> 00:02:19,840 cây tre mọc giữa khe 110 00:02:19,840 --> 00:02:21,640 đá. Gió ép thì tre 111 00:02:21,640 --> 00:02:23,040 càng thẳng, đất hẹp thì 112 00:02:23,040 --> 00:02:24,240 rễ càng sâu; người giữ 113 00:02:24,240 --> 00:02:25,560 được gốc ấy, đi đâu 114 00:02:25,560 --> 00:02:27,080 cũng có chỗ đứng. Tre 115 00:02:27,080 --> 00:02:28,060 không nói nhiều mà vẫn 116 00:02:28,060 --> 00:02:29,880 đứng thẳng. Vì vậy, đừng 117 00:02:29,880 --> 00:02:30,840 than đường đời chật trước 118 00:02:30,840 --> 00:02:31,680 khi tự hỏi lòng mình 119 00:02:31,680 --> 00:02:33,220 có ngay hay chưa. Biết 120 00:02:33,220 --> 00:02:34,620 giữ lòng ngay, đường hẹp 121 00:02:34,620 --> 00:02:35,760 cũng thành rộng; đánh mất 122 00:02:35,760 --> 00:02:37,220 lòng ngay, đường rộng cũng 123 00:02:37,220 --> 00:02:38,740 hóa vực sâu. Tâm chính 124 00:02:38,740 --> 00:02:39,820 thì trời đất nhường lối. 125 00:02:40,040 --> 00:02:40,960 Giữ được hôm nay, mai 126 00:02:40,960 --> 00:02:41,440 sau không thẹn.