1 00:00:00,000 --> 00:00:01,640 Cổ nhân dạy, ơn nhỏ 2 00:00:01,760 --> 00:00:02,600 nếu nhớ lâu sẽ thành 3 00:00:02,600 --> 00:00:04,360 phúc lớn. Người biết trả 4 00:00:04,360 --> 00:00:05,180 ơn không chỉ làm ấm 5 00:00:05,180 --> 00:00:06,320 lòng người đã giúp mình, 6 00:00:06,460 --> 00:00:07,340 mà còn tự giữ cho 7 00:00:07,340 --> 00:00:08,120 tâm mình một ngọn đèn 8 00:00:08,120 --> 00:00:10,060 không tắt. Đèn ấy soi 9 00:00:10,060 --> 00:00:11,560 cả khi giàu sang. Ở 10 00:00:11,560 --> 00:00:12,440 bến đò cuối chợ có 11 00:00:12,440 --> 00:00:13,940 ông lão tên Từ, quanh 12 00:00:13,940 --> 00:00:15,760 năm đưa khách qua sông. 13 00:00:15,760 --> 00:00:16,900 Một mùa đông, ông cứu 14 00:00:16,900 --> 00:00:17,920 cậu học trò nghèo khỏi 15 00:00:17,920 --> 00:00:19,200 dòng nước xiết, còn cho 16 00:00:19,200 --> 00:00:20,380 cậu bát cháo nóng và 17 00:00:20,380 --> 00:00:21,860 chiếc áo cũ. Hơi ấm 18 00:00:21,860 --> 00:00:23,360 ấy theo cậu rất lâu. 19 00:00:23,360 --> 00:00:24,220 Cậu học trò tên Minh 20 00:00:24,220 --> 00:00:25,960 cúi đầu hứa, ngày sau 21 00:00:25,960 --> 00:00:26,780 nếu còn sống sẽ không 22 00:00:26,780 --> 00:00:28,300 quên bến đò này. Ông 23 00:00:28,300 --> 00:00:29,600 Từ chỉ cười, nói cứu 24 00:00:29,600 --> 00:00:30,680 người là việc nên làm, 25 00:00:30,680 --> 00:00:31,560 không ai đem mạng người 26 00:00:31,560 --> 00:00:33,060 ra tính nợ. Lời hứa 27 00:00:33,060 --> 00:00:34,780 cắm sâu như cọc bến. 28 00:00:34,780 --> 00:00:36,060 Nhiều năm trôi qua, Minh 29 00:00:36,060 --> 00:00:36,940 đỗ làm quan nhỏ ở 30 00:00:36,940 --> 00:00:38,620 huyện xa. Áo mũ đổi 31 00:00:38,760 --> 00:00:39,880 khác, người đến chúc mừng 32 00:00:40,060 --> 00:00:40,800 đông, nhưng mỗi khi nhìn 33 00:00:40,800 --> 00:00:42,200 mưa trên mái ngói, anh 34 00:00:42,200 --> 00:00:43,060 vẫn nhớ bát cháo bên 35 00:00:43,060 --> 00:00:44,380 bến lạnh năm xưa. Áo 36 00:00:44,380 --> 00:00:45,400 mũ không che được ơn 37 00:00:45,940 --> 00:00:47,240 xưa. Một hôm, có đơn 38 00:00:47,240 --> 00:00:48,100 xin sửa cầu qua khúc 39 00:00:48,100 --> 00:00:49,520 sông cũ. Nhiều người bảo 40 00:00:49,520 --> 00:00:50,440 đường ấy ít quan lại 41 00:00:50,440 --> 00:00:51,500 đi, chi tiền vào đó 42 00:00:51,500 --> 00:00:52,780 chẳng có lợi. Minh im 43 00:00:52,780 --> 00:00:53,860 lặng đọc tên người ký 44 00:00:54,060 --> 00:00:54,900 đơn, thấy nét chữ run 45 00:00:54,900 --> 00:00:56,480 run của ông Từ. Cầu 46 00:00:56,480 --> 00:00:58,080 nhỏ giữ mạng nhiều người. 47 00:00:58,080 --> 00:00:59,060 Anh không dùng quyền để 48 00:00:59,060 --> 00:01:00,820 ban ơn lấy tiếng. Trước 49 00:01:01,060 --> 00:01:02,140 hết, Minh tự về bến 50 00:01:02,340 --> 00:01:03,120 cũ, cúi chào người lái 51 00:01:03,120 --> 00:01:04,060 đò già như chào bậc 52 00:01:04,060 --> 00:01:05,480 trưởng thượng. Ông Từ nhận 53 00:01:05,480 --> 00:01:06,840 ra cậu học trò xưa, 54 00:01:06,840 --> 00:01:08,860 mắt đục mà lòng sáng. 55 00:01:08,860 --> 00:01:09,720 Cái cúi đầu làm bến 56 00:01:09,720 --> 00:01:11,640 đò lặng đi. Minh nói, 57 00:01:11,640 --> 00:01:12,380 năm ấy một bát cháo 58 00:01:12,380 --> 00:01:13,620 giữ lại mạng con; hôm 59 00:01:13,620 --> 00:01:14,480 nay con xin góp sức 60 00:01:14,480 --> 00:01:15,260 để người qua sông khỏi 61 00:01:15,260 --> 00:01:16,620 gặp nạn. Anh bỏ tiền 62 00:01:16,620 --> 00:01:17,860 riêng mua gỗ trước, rồi 63 00:01:17,860 --> 00:01:19,120 mới trình sổ xin dân 64 00:01:19,120 --> 00:01:20,760 cùng góp công. Ơn xưa 65 00:01:20,760 --> 00:01:22,340 chảy thành việc lành. Có 66 00:01:22,340 --> 00:01:23,360 kẻ chê anh làm việc 67 00:01:23,360 --> 00:01:24,860 nhỏ để báo nghĩa riêng. 68 00:01:24,860 --> 00:01:26,080 Minh đáp, ơn riêng nếu 69 00:01:26,080 --> 00:01:26,940 trả đúng cách sẽ thành 70 00:01:26,940 --> 00:01:28,260 lợi chung; cây cầu không 71 00:01:28,260 --> 00:01:29,040 chỉ dành cho một người 72 00:01:29,040 --> 00:01:30,320 lái đò, mà dành cho 73 00:01:30,320 --> 00:01:32,120 cả làng qua mùa nước. 74 00:01:32,120 --> 00:01:32,940 Kẻ chê bai nghe vậy 75 00:01:32,940 --> 00:01:34,980 cũng im. Cầu dựng xong, 76 00:01:34,980 --> 00:01:35,780 trẻ con đi học không 77 00:01:35,780 --> 00:01:37,220 còn lội bùn, người già 78 00:01:37,220 --> 00:01:38,240 qua chợ không còn sợ 79 00:01:39,020 --> 00:01:39,900 trượt. Ông Từ thôi chống 80 00:01:39,900 --> 00:01:41,220 đò giữa mưa rét, mỗi 81 00:01:41,220 --> 00:01:42,020 chiều ngồi bên cầu nhìn 82 00:01:42,020 --> 00:01:43,620 nước chảy mà mỉm cười. 83 00:01:43,620 --> 00:01:44,540 Cầu mới là lời cảm 84 00:01:44,540 --> 00:01:46,360 tạ lặng thầm. Ngày khánh 85 00:01:46,740 --> 00:01:47,520 thành, Minh không cho khắc 86 00:01:47,520 --> 00:01:48,980 tên mình lên cột. Anh 87 00:01:48,980 --> 00:01:49,780 chỉ đặt một chum nước 88 00:01:49,780 --> 00:01:51,280 bên đầu cầu, để khách 89 00:01:51,280 --> 00:01:52,600 qua đường uống mát, như 90 00:01:52,600 --> 00:01:53,720 năm xưa có người từng 91 00:01:53,720 --> 00:01:55,660 cho anh bát cháo. Nước 92 00:01:55,660 --> 00:01:56,480 mát còn hơn danh khắc 93 00:01:57,140 --> 00:01:58,500 đá. Về sau, khi Minh 94 00:01:58,500 --> 00:01:59,640 gặp việc bị gièm pha, 95 00:01:59,640 --> 00:02:00,460 chính dân vùng bến đò 96 00:02:00,460 --> 00:02:01,720 kéo nhau làm chứng cho 97 00:02:01,720 --> 00:02:03,360 lòng ngay của anh. Việc 98 00:02:03,360 --> 00:02:04,220 trả ơn ngày cũ trở 99 00:02:04,220 --> 00:02:05,000 thành bóng mát che anh 100 00:02:05,000 --> 00:02:06,640 trong lúc nắng gắt. Phúc 101 00:02:06,640 --> 00:02:08,300 quay lại đúng lúc khó. 102 00:02:08,300 --> 00:02:09,640 Cổ nhân ví ơn nghĩa 103 00:02:09,640 --> 00:02:10,500 như hạt giống rơi vào 104 00:02:10,500 --> 00:02:12,080 đất tốt. Nếu quên, hạt 105 00:02:12,080 --> 00:02:13,360 ấy khô đi; nếu nhớ 106 00:02:13,360 --> 00:02:14,880 và chăm, nó mọc thành 107 00:02:15,020 --> 00:02:15,860 cây, đến ngày mình mệt 108 00:02:15,860 --> 00:02:17,920 lại có bóng để nương. 109 00:02:17,920 --> 00:02:18,720 Bóng cây ấy bền hơn 110 00:02:18,720 --> 00:02:20,300 lời hứa suông. Trả ơn 111 00:02:20,300 --> 00:02:21,680 không nhất thiết bằng vàng 112 00:02:21,840 --> 00:02:22,500 bạc. Có khi là một 113 00:02:22,500 --> 00:02:23,600 lần trở lại thăm người 114 00:02:23,860 --> 00:02:24,540 cũ, một việc tốt nối 115 00:02:24,540 --> 00:02:25,880 tiếp việc tốt, một cách 116 00:02:25,880 --> 00:02:26,840 sống khiến người từng giúp 117 00:02:26,840 --> 00:02:28,320 mình không thấy uổng lòng. 118 00:02:28,320 --> 00:02:29,260 Vậy là giữ sạch lòng 119 00:02:29,780 --> 00:02:30,920 mình. Vì vậy, đừng để 120 00:02:30,920 --> 00:02:32,220 ngày yên ổn làm mình 121 00:02:32,220 --> 00:02:32,980 quên bàn tay từng kéo 122 00:02:32,980 --> 00:02:34,780 khỏi nước sâu. Người biết 123 00:02:34,780 --> 00:02:35,940 trả ơn, phúc theo như 124 00:02:35,940 --> 00:02:37,400 bóng với hình; người bạc 125 00:02:37,520 --> 00:02:38,260 nghĩa, đi giữa nắng cũng 126 00:02:38,260 --> 00:02:40,400 thấy lòng mình lạnh. Nhớ 127 00:02:40,400 --> 00:02:41,240 ơn là giữ ấm gốc