1 00:00:00,000 --> 00:00:01,920 Cổ nhân dạy, miệng là 2 00:00:01,920 --> 00:00:03,120 cửa của họa phúc. Khi 3 00:00:03,120 --> 00:00:04,080 lợi danh ở trước mắt, 4 00:00:04,220 --> 00:00:05,040 người khôn càng phải giữ 5 00:00:05,040 --> 00:00:06,120 lời; bởi một câu nói 6 00:00:06,120 --> 00:00:07,060 vội có thể mở cửa 7 00:00:07,060 --> 00:00:07,900 cho tai họa sâu hơn 8 00:00:07,900 --> 00:00:09,740 cả hố tối. Người giữ 9 00:00:09,740 --> 00:00:10,520 được cửa ấy mới giữ 10 00:00:10,520 --> 00:00:11,900 được bình an. Ở kinh 11 00:00:11,900 --> 00:00:12,740 thành xưa có người thư 12 00:00:12,740 --> 00:00:14,360 lại tên Nghiêm, chữ đẹp, 13 00:00:14,500 --> 00:00:15,880 tính nhanh, thường được quan 14 00:00:15,880 --> 00:00:16,880 trên gọi vào chép sổ. 15 00:00:18,200 --> 00:00:19,160 Vì gần việc công, anh 16 00:00:19,160 --> 00:00:20,220 nghe nhiều chuyện chưa đến 17 00:00:20,220 --> 00:00:21,400 lúc được nói ra ngoài. 18 00:00:21,760 --> 00:00:22,900 Mỗi nét bút vì thế 19 00:00:22,900 --> 00:00:24,460 đều nặng như lời thề. 20 00:00:24,460 --> 00:00:25,580 Một ngày, phú hộ trong 21 00:00:25,580 --> 00:00:27,040 thành mời Nghiêm uống rượu, 22 00:00:27,040 --> 00:00:28,420 hứa biếu tấm lụa quý 23 00:00:28,420 --> 00:00:29,520 nếu anh hé lộ ngày 24 00:00:29,520 --> 00:00:31,640 quan xét kho thuế. Nghiêm 25 00:00:31,640 --> 00:00:32,620 thấy nhà mình đang thiếu 26 00:00:32,620 --> 00:00:33,880 tiền thuốc cho mẹ, lòng 27 00:00:33,880 --> 00:00:35,200 thoáng dao động. Một thoáng 28 00:00:35,200 --> 00:00:36,120 ấy đủ làm người ngay 29 00:00:36,120 --> 00:00:37,700 thấy nguy. Bạn rượu quanh 30 00:00:37,700 --> 00:00:38,860 bàn khích rằng chỉ là 31 00:00:38,860 --> 00:00:40,020 một câu nhỏ, không ai 32 00:00:40,020 --> 00:00:41,480 biết đâu. Nhưng Nghiêm nhớ 33 00:00:41,480 --> 00:00:42,920 lời cha dặn, cơm nghèo 34 00:00:42,920 --> 00:00:44,240 ăn còn yên, lời bán 35 00:00:44,240 --> 00:00:45,220 rẻ lương tâm nuốt vào 36 00:00:45,220 --> 00:00:46,500 sẽ nghẹn cả đời. Lời 37 00:00:46,500 --> 00:00:47,420 cha như sợi dây kéo 38 00:00:47,420 --> 00:00:48,880 anh khỏi bàn rượu. Anh 39 00:00:48,880 --> 00:00:50,340 đặt chén xuống, nói việc 40 00:00:50,340 --> 00:00:51,540 công chưa mở thì miệng 41 00:00:51,540 --> 00:00:53,400 mình phải đóng. Tấm lụa 42 00:00:53,400 --> 00:00:54,260 quý có thể che thân 43 00:00:54,260 --> 00:00:55,660 một mùa, nhưng không che 44 00:00:55,660 --> 00:00:56,860 được vết nhơ nếu lời 45 00:00:56,860 --> 00:00:58,140 mình làm hại dân. Anh 46 00:00:58,140 --> 00:00:59,180 chọn áo cũ mà lòng 47 00:00:59,640 --> 00:01:00,520 nhẹ. Phú hộ đổi sắc 48 00:01:00,760 --> 00:01:01,600 mặt, đem chuyện ấy nói 49 00:01:01,600 --> 00:01:03,120 xấu Nghiêm trước nhiều người. 50 00:01:03,120 --> 00:01:03,960 Có kẻ bảo anh giả 51 00:01:03,960 --> 00:01:05,180 thanh cao, có kẻ cười 52 00:01:05,180 --> 00:01:06,640 anh bỏ lợi trước mắt. 53 00:01:06,640 --> 00:01:07,740 Nghiêm nghe hết, chỉ cúi 54 00:01:07,740 --> 00:01:09,340 đầu tiếp tục chép sổ. 55 00:01:09,340 --> 00:01:10,220 Im lặng đôi khi là 56 00:01:10,220 --> 00:01:11,040 áo giáp của người chính 57 00:01:11,660 --> 00:01:13,300 trực. Ít ngày sau, kho 58 00:01:13,300 --> 00:01:14,140 thuế bị phát hiện có 59 00:01:14,140 --> 00:01:15,580 người định giấu thóc. Những 60 00:01:15,580 --> 00:01:16,480 kẻ mua tin đều bị 61 00:01:16,480 --> 00:01:17,900 tra hỏi. Vì Nghiêm không 62 00:01:17,900 --> 00:01:19,300 hé miệng, sổ sách trong 63 00:01:19,300 --> 00:01:20,200 tay anh trở thành chứng 64 00:01:20,200 --> 00:01:21,300 cứ sạch giữa đám lời 65 00:01:21,300 --> 00:01:22,840 quanh co. Sự sạch sẽ 66 00:01:22,840 --> 00:01:24,440 ấy không cần tự khoe. 67 00:01:24,440 --> 00:01:25,800 Quan huyện gọi anh lên, 68 00:01:25,800 --> 00:01:26,720 hỏi vì sao không báo 69 00:01:26,720 --> 00:01:28,240 chuyện bị dụ dỗ. Nghiêm 70 00:01:28,460 --> 00:01:29,320 thưa, con sợ nói nhiều 71 00:01:29,320 --> 00:01:30,520 thành khoe công, nên chỉ 72 00:01:30,520 --> 00:01:32,180 giữ sổ cho thẳng. Việc 73 00:01:32,180 --> 00:01:33,420 ngay tự có ngày sáng, 74 00:01:33,420 --> 00:01:34,580 không cần miệng mình thổi 75 00:01:34,960 --> 00:01:35,800 lên. Câu ấy khiến cả 76 00:01:35,800 --> 00:01:37,600 phòng lặng xuống. Từ đó, 77 00:01:37,600 --> 00:01:38,520 người trong nha môn bớt 78 00:01:38,520 --> 00:01:40,020 coi thường anh. Nhưng Nghiêm 79 00:01:40,020 --> 00:01:41,220 càng cẩn trọng hơn, bởi 80 00:01:41,220 --> 00:01:42,040 danh tốt cũng là một 81 00:01:42,040 --> 00:01:43,300 thứ rượu mạnh; uống nhiều 82 00:01:43,300 --> 00:01:44,080 sẽ khiến người ta quên 83 00:01:44,080 --> 00:01:46,360 mất đường về. Người giữ 84 00:01:46,360 --> 00:01:47,900 danh càng phải sợ danh. 85 00:01:47,900 --> 00:01:48,760 Một đồng liêu đem chuyện 86 00:01:48,760 --> 00:01:50,180 kín khác ra hỏi thử. 87 00:01:50,180 --> 00:01:51,520 Nghiêm mỉm cười, chỉ nói 88 00:01:51,520 --> 00:01:52,520 việc chưa đến lúc thì 89 00:01:52,520 --> 00:01:53,820 để trong sổ, không để 90 00:01:53,820 --> 00:01:55,400 trên môi. Người kia đỏ 91 00:01:55,580 --> 00:01:56,540 mặt, hiểu rằng cửa miệng 92 00:01:56,540 --> 00:01:58,240 đã được khóa bằng đức. 93 00:01:58,240 --> 00:01:59,240 Đức hạnh thật không cần 94 00:01:59,240 --> 00:02:01,060 khóa sắt. Mẹ Nghiêm khỏi 95 00:02:01,240 --> 00:02:02,520 bệnh, nghe chuyện liền bảo, 96 00:02:02,520 --> 00:02:03,720 nhà ta nghèo thật, nhưng 97 00:02:03,720 --> 00:02:04,780 con giữ được miệng sạch 98 00:02:04,780 --> 00:02:06,380 thì mẹ ngủ yên. Tiền 99 00:02:06,380 --> 00:02:07,540 thuốc có thể vay, còn 100 00:02:07,540 --> 00:02:08,620 danh tiết đã mất thì 101 00:02:08,620 --> 00:02:09,780 không ai cho mượn lại. 102 00:02:09,780 --> 00:02:10,680 Lời mẹ nghèo mà sáng 103 00:02:10,680 --> 00:02:12,240 hơn vàng. Cổ nhân ví 104 00:02:12,240 --> 00:02:13,100 lời nói như mũi tên 105 00:02:13,100 --> 00:02:14,760 rời dây. Khi chưa bắn, 106 00:02:14,760 --> 00:02:16,020 nó nằm trong tay mình; 107 00:02:16,020 --> 00:02:17,100 khi đã bay, nó có 108 00:02:17,100 --> 00:02:18,200 thể xuyên qua lòng người 109 00:02:18,500 --> 00:02:19,360 khác rồi quay lại làm 110 00:02:19,360 --> 00:02:20,620 đau chính thân ta. Vì 111 00:02:20,620 --> 00:02:21,520 thế người xưa sợ lời 112 00:02:21,520 --> 00:02:23,120 hơn sợ dao. Giữ miệng 113 00:02:23,120 --> 00:02:24,880 không phải sống lặng câm. 114 00:02:24,880 --> 00:02:25,660 Đó là biết lời nào 115 00:02:25,660 --> 00:02:27,020 nên nói để cứu người, 116 00:02:27,020 --> 00:02:27,860 lời nào phải giữ để 117 00:02:27,860 --> 00:02:29,260 khỏi hại người; nhất là 118 00:02:29,260 --> 00:02:30,480 trước lợi danh, càng phải 119 00:02:30,480 --> 00:02:32,260 để lương tâm đứng gác. 120 00:02:32,260 --> 00:02:33,420 Gác được miệng là gác 121 00:02:33,420 --> 00:02:35,420 được thân. Vậy nên, khi 122 00:02:35,420 --> 00:02:36,320 có người đem lợi nhỏ 123 00:02:36,320 --> 00:02:37,760 đổi lấy lời kín, hãy 124 00:02:37,760 --> 00:02:38,680 nhớ cửa họa thường mở 125 00:02:38,680 --> 00:02:40,500 bằng tiếng thì thầm. Giữ 126 00:02:40,500 --> 00:02:41,740 miệng trước lợi danh, giữ 127 00:02:41,740 --> 00:02:43,080 thân khỏi họa sâu; giữ 128 00:02:43,080 --> 00:02:44,300 được lời, cũng là giữ 129 00:02:44,300 --> 00:02:45,660 được mình. Một tiếng thì 130 00:02:45,660 --> 00:02:46,080 thầm cũng có 131 00:02:46,080 --> 00:02:46,580 thể thành bão