1 00:00:00,000 --> 00:00:01,200 Cổ nhân nói, lời khen 2 00:00:01,200 --> 00:00:02,520 như chén rượu ngọt, uống 3 00:00:02,520 --> 00:00:03,820 ít thì ấm lòng, uống 4 00:00:03,820 --> 00:00:04,700 nhiều thì say mất đường 5 00:00:04,700 --> 00:00:06,000 về. Người biết lui khỏi 6 00:00:06,000 --> 00:00:06,980 lời khen không phải sợ 7 00:00:06,980 --> 00:00:08,240 danh, mà sợ tâm mình 8 00:00:08,240 --> 00:00:09,780 quên mất chỗ đứng. Tỉnh 9 00:00:09,900 --> 00:00:10,740 trước vị ngọt ấy là 10 00:00:10,740 --> 00:00:12,200 giữ được mình. Ở làng 11 00:00:12,200 --> 00:00:13,420 gốm ven sông, có người 12 00:00:13,420 --> 00:00:14,760 thợ trẻ tên Hòa. Tay 13 00:00:14,760 --> 00:00:15,760 anh nặn chum rất đều, 14 00:00:16,020 --> 00:00:16,800 men nung lên sáng như 15 00:00:16,800 --> 00:00:18,380 trăng non. Khách qua chợ 16 00:00:18,380 --> 00:00:19,640 thường dừng lại khen, nói 17 00:00:19,640 --> 00:00:20,420 anh rồi sẽ hơn cả 18 00:00:20,420 --> 00:00:21,580 thầy mình. Tiếng khen như 19 00:00:21,580 --> 00:00:22,860 gió, còn bàn tay mới 20 00:00:22,860 --> 00:00:24,300 là gốc nghề. Ban đầu 21 00:00:24,300 --> 00:00:25,340 Hòa chỉ cúi đầu cảm 22 00:00:25,340 --> 00:00:26,540 tạ. Nhưng lời khen ngày 23 00:00:26,540 --> 00:00:27,720 một nhiều, khiến anh bắt 24 00:00:27,720 --> 00:00:28,780 đầu đứng lâu trước quầy, 25 00:00:28,920 --> 00:00:29,660 thích nghe người ta nhắc 26 00:00:29,660 --> 00:00:30,540 tên mình hơn là ngồi 27 00:00:30,540 --> 00:00:31,400 bên lò học cách giữ 28 00:00:31,400 --> 00:00:33,540 lửa. Lò gốm vì thế 29 00:00:33,540 --> 00:00:34,440 dần thiếu bóng anh lúc 30 00:00:34,440 --> 00:00:36,400 cần nhất. Một hôm, thầy 31 00:00:36,400 --> 00:00:37,400 già giao anh nung mẻ 32 00:00:37,400 --> 00:00:38,360 chum lớn cho nhà chùa. 33 00:00:39,060 --> 00:00:39,900 Hòa tin tay nghề mình 34 00:00:39,900 --> 00:00:41,220 đã đủ, bỏ qua việc 35 00:00:41,220 --> 00:00:42,300 thử đất, lại tăng lửa 36 00:00:42,300 --> 00:00:43,580 quá sớm để kịp đem 37 00:00:43,580 --> 00:00:44,440 hàng ra chợ khoe với 38 00:00:44,440 --> 00:00:46,060 người quen. Sự vội vàng 39 00:00:46,060 --> 00:00:46,840 thường mặc áo tự tin 40 00:00:46,840 --> 00:00:48,840 rất đẹp. Đêm ấy, trong 41 00:00:48,840 --> 00:00:50,200 lò vang tiếng nứt nhỏ. 42 00:00:50,200 --> 00:00:51,840 Sáng ra, hơn nửa mẻ 43 00:00:51,840 --> 00:00:53,060 chum rạn men, có chiếc 44 00:00:53,060 --> 00:00:54,360 vỡ thành mảnh. Hòa đứng 45 00:00:54,360 --> 00:00:55,540 sững, lần đầu thấy lời 46 00:00:55,540 --> 00:00:56,520 khen hôm qua không vá 47 00:00:56,520 --> 00:00:57,780 nổi lỗi hôm nay. Anh 48 00:00:57,780 --> 00:00:58,660 hiểu danh hão không làm 49 00:00:58,660 --> 00:01:00,260 chum lành lại. Thầy già 50 00:01:00,260 --> 00:01:02,260 không mắng. Ông chỉ nhặt 51 00:01:02,260 --> 00:01:03,400 một mảnh gốm, đặt vào 52 00:01:03,400 --> 00:01:04,880 tay Hòa và nói, đất 53 00:01:04,880 --> 00:01:06,220 còn chịu được lửa, nhưng 54 00:01:06,220 --> 00:01:07,100 lòng người không chịu nổi 55 00:01:07,100 --> 00:01:08,580 kiêu. Chum vỡ vì lửa 56 00:01:08,580 --> 00:01:09,560 gấp, người hỏng vì tâm 57 00:01:09,560 --> 00:01:10,960 vội. Lời ấy nặng hơn 58 00:01:10,960 --> 00:01:12,460 mọi tiếng quở trách. Hòa 59 00:01:12,460 --> 00:01:13,580 xấu hổ, xin đền tiền. 60 00:01:14,080 --> 00:01:15,260 Thầy bảo, tiền có thể 61 00:01:15,260 --> 00:01:16,540 góp lại, nhưng thói quen 62 00:01:16,540 --> 00:01:17,720 ham khen nếu không sửa 63 00:01:17,840 --> 00:01:18,680 thì về sau sẽ làm 64 00:01:18,680 --> 00:01:19,640 vỡ những việc lớn hơn 65 00:01:19,640 --> 00:01:21,760 mẻ chum này. Một mảnh 66 00:01:21,760 --> 00:01:22,580 gốm nhỏ thành bài học 67 00:01:22,580 --> 00:01:24,100 lớn. Từ đó, mỗi khi 68 00:01:24,100 --> 00:01:25,660 có người khen, Hòa chỉ 69 00:01:25,660 --> 00:01:27,220 đáp: còn nhờ đất tốt, 70 00:01:27,440 --> 00:01:28,340 lửa đều và công thầy 71 00:01:28,340 --> 00:01:29,860 dạy. Anh quay lại việc 72 00:01:29,860 --> 00:01:31,260 thử đất, canh lò, sửa 73 00:01:31,260 --> 00:01:32,380 khuôn, không để tai mình 74 00:01:32,380 --> 00:01:33,400 kéo chân khỏi việc chính. 75 00:01:34,600 --> 00:01:35,460 Việc chính giữ người khỏi 76 00:01:35,460 --> 00:01:36,980 trôi theo tiếng ồn. Vài 77 00:01:36,980 --> 00:01:38,380 năm sau, gốm của Hòa 78 00:01:38,380 --> 00:01:40,420 nổi tiếng khắp vùng. Có 79 00:01:40,420 --> 00:01:41,260 thương nhân muốn treo riêng 80 00:01:41,260 --> 00:01:42,140 tên anh trước cửa hàng, 81 00:01:42,320 --> 00:01:43,720 hứa trả giá cao. Hòa 82 00:01:43,720 --> 00:01:44,840 từ chối, chỉ xin ghi 83 00:01:44,840 --> 00:01:46,000 tên làng gốm và người 84 00:01:46,000 --> 00:01:47,300 thầy đã truyền nghề. Anh 85 00:01:47,300 --> 00:01:48,220 sợ danh riêng làm mờ 86 00:01:48,220 --> 00:01:49,620 ơn cũ. Người ta hỏi 87 00:01:49,620 --> 00:01:50,540 vì sao không nhận danh 88 00:01:50,540 --> 00:01:52,320 riêng. Hòa đáp, một chiếc 89 00:01:52,320 --> 00:01:53,380 chum đứng được nhờ đất, 90 00:01:53,600 --> 00:01:55,000 nước, lửa và tay người; 91 00:01:55,280 --> 00:01:56,200 nếu chỉ khoe một bàn 92 00:01:56,200 --> 00:01:57,540 tay, khác nào quên cả 93 00:01:57,540 --> 00:01:58,520 lò nung sau lưng mình. 94 00:01:59,020 --> 00:01:59,980 Nhớ được điều ấy, lòng 95 00:01:59,980 --> 00:02:01,540 mới không nghiêng. Thầy già 96 00:02:01,540 --> 00:02:03,380 nghe chuyện, mỉm cười. Ông 97 00:02:03,380 --> 00:02:04,380 biết học trò đã hiểu, 98 00:02:04,520 --> 00:02:05,480 danh tiếng nếu đặt đúng 99 00:02:05,480 --> 00:02:06,700 chỗ thì nâng người lên, 100 00:02:07,060 --> 00:02:07,980 đặt sai chỗ thì biến 101 00:02:07,980 --> 00:02:09,680 thành đá buộc chân. Danh 102 00:02:09,680 --> 00:02:10,920 đúng chỗ nhẹ như đèn, 103 00:02:11,060 --> 00:02:12,360 sai chỗ nặng như đá. 104 00:02:12,600 --> 00:02:13,300 Cổ nhân ví người ham 105 00:02:13,300 --> 00:02:14,240 khen như cây non nghiêng 106 00:02:14,240 --> 00:02:15,820 theo gió. Gió nhẹ tưởng 107 00:02:15,820 --> 00:02:17,140 là nâng đỡ, nhưng nghiêng 108 00:02:17,140 --> 00:02:18,480 lâu thì rễ lệch, đến 109 00:02:18,480 --> 00:02:19,360 khi bão đến mới biết 110 00:02:19,360 --> 00:02:21,300 mình không còn đứng thẳng. 111 00:02:21,540 --> 00:02:22,380 Rễ lệch thì cây đẹp 112 00:02:22,380 --> 00:02:23,300 cũng khó qua mùa gió. 113 00:02:24,020 --> 00:02:25,260 Lời khen không xấu; điều 114 00:02:25,260 --> 00:02:26,100 đáng sợ là đem lời 115 00:02:26,100 --> 00:02:27,060 khen làm gương soi mỗi 116 00:02:27,060 --> 00:02:28,380 ngày. Người có đức nhận 117 00:02:28,380 --> 00:02:29,740 khen để sửa mình, không 118 00:02:29,740 --> 00:02:30,700 nhận khen để quên người, 119 00:02:31,120 --> 00:02:32,340 quên nguồn cội, quên công 120 00:02:32,340 --> 00:02:34,020 phu âm thầm. Biết nhận 121 00:02:34,020 --> 00:02:34,840 khen cũng là một phép 122 00:02:34,840 --> 00:02:36,580 tu thân. Vì vậy, khi 123 00:02:36,580 --> 00:02:37,760 được tung hô, hãy lùi 124 00:02:37,760 --> 00:02:38,760 một bước mà nhìn lại 125 00:02:38,760 --> 00:02:40,400 việc mình còn thiếu. Biết 126 00:02:40,400 --> 00:02:41,480 lui khỏi lời khen, giữ 127 00:02:41,480 --> 00:02:42,620 được mình khỏi mê; giữ 128 00:02:42,620 --> 00:02:43,900 được lòng tỉnh, phúc mới 129 00:02:43,900 --> 00:02:45,300 ở lại lâu bền. Lùi 130 00:02:45,300 --> 00:02:46,260 được một bước, tâm mới 131 00:02:46,260 --> 00:02:46,660 còn sáng.