1 00:00:00,000 --> 00:00:01,400 Cổ nhân dạy, người từng 2 00:00:01,400 --> 00:00:02,160 qua mùa đói mà biết 3 00:00:02,160 --> 00:00:03,560 nhớ, khi no sẽ không 4 00:00:03,560 --> 00:00:05,000 hoang phí. Một bữa cơm 5 00:00:05,000 --> 00:00:05,760 đầy có thể làm vui 6 00:00:05,760 --> 00:00:06,920 lòng, nhưng nếu quên ngày 7 00:00:06,920 --> 00:00:07,800 thiếu hạt gạo, phúc nhà 8 00:00:08,080 --> 00:00:09,220 sẽ mỏng dần theo từng 9 00:00:09,220 --> 00:00:11,080 thói quen. Nhớ khổ là 10 00:00:11,080 --> 00:00:12,720 để biết giữ. Ở xóm 11 00:00:12,940 --> 00:00:14,200 ven đê có người nông 12 00:00:14,200 --> 00:00:16,020 phu tên Tín. Năm mất 13 00:00:16,020 --> 00:00:17,100 mùa, nhà anh từng ăn 14 00:00:17,100 --> 00:00:17,960 cháo loãng với rau dại, 15 00:00:17,960 --> 00:00:19,300 mẹ già nhường phần cơm 16 00:00:19,300 --> 00:00:20,500 cuối cho cháu nhỏ rồi 17 00:00:20,620 --> 00:00:21,360 lặng lẽ uống nước qua 18 00:00:21,360 --> 00:00:23,040 bữa. Cảnh ấy theo anh 19 00:00:23,040 --> 00:00:24,800 rất lâu. Tín khi ấy 20 00:00:24,800 --> 00:00:26,060 thề, nếu trời cho mùa 21 00:00:26,060 --> 00:00:27,380 sau no đủ, anh sẽ 22 00:00:27,380 --> 00:00:28,200 không để một hạt thóc 23 00:00:28,200 --> 00:00:29,800 nào bị coi thường. Lời 24 00:00:29,980 --> 00:00:30,840 thề nói trong gió lạnh, 25 00:00:30,840 --> 00:00:32,300 nhưng cắm sâu vào lòng 26 00:00:32,300 --> 00:00:33,180 như cọc tre giữ mái 27 00:00:33,180 --> 00:00:35,020 tranh. Lời hứa nghèo thường 28 00:00:35,020 --> 00:00:36,500 cắm sâu. Mấy năm sau, 29 00:00:36,500 --> 00:00:37,780 ruộng nhà Tín trúng mùa. 30 00:00:37,780 --> 00:00:40,020 Thóc đầy bồ, sân phơi 31 00:00:40,020 --> 00:00:41,120 vàng rực, khách đến chúc 32 00:00:41,120 --> 00:00:42,580 mừng không dứt. Vợ con 33 00:00:42,580 --> 00:00:43,780 vui, bản thân anh cũng 34 00:00:43,780 --> 00:00:44,560 nhẹ lòng sau bao ngày 35 00:00:44,560 --> 00:00:45,560 khom lưng dưới nắng. Mùa 36 00:00:45,980 --> 00:00:46,880 vàng cần nhớ mùa xám. 37 00:00:46,880 --> 00:00:48,440 Nhưng no đủ vừa đến, 38 00:00:48,440 --> 00:00:49,860 thói quen cũ bắt đầu 39 00:00:49,860 --> 00:00:51,100 lơi. Trẻ nhỏ bỏ thừa 40 00:00:51,100 --> 00:00:52,380 cơm, người nhà nấu quá 41 00:00:52,380 --> 00:00:53,600 tay, khách tiệc cười nói 42 00:00:53,600 --> 00:00:54,840 ồn ào, còn hạt gạo 43 00:00:54,840 --> 00:00:55,820 rơi dưới sân bị gà 44 00:00:55,820 --> 00:00:57,020 bới lẫn trong bùn. Phí 45 00:00:57,140 --> 00:00:58,000 phạm nhỏ như hạt bụi. 46 00:00:58,000 --> 00:00:59,920 Một chiều, Tín thấy mẹ 47 00:00:59,920 --> 00:01:00,840 già nhặt từng hạt cơm 48 00:01:00,840 --> 00:01:01,720 rơi bỏ vào bát riêng. 49 00:01:01,720 --> 00:01:03,400 Anh hỏi sao mẹ còn 50 00:01:03,400 --> 00:01:04,920 khổ như năm đói. Bà 51 00:01:05,140 --> 00:01:06,520 đáp, đói qua rồi không 52 00:01:06,520 --> 00:01:08,100 đáng sợ, đáng sợ là 53 00:01:08,100 --> 00:01:09,060 lòng người quên mình đã 54 00:01:09,060 --> 00:01:10,360 từng đói. Bà giữ cơm 55 00:01:10,360 --> 00:01:11,580 như giữ lời nhắc. Câu 56 00:01:11,760 --> 00:01:13,140 nói ấy làm Tín lặng 57 00:01:13,140 --> 00:01:14,340 đi. Anh nhớ bát cháo 58 00:01:14,340 --> 00:01:15,560 loãng năm xưa, nhớ bàn 59 00:01:15,560 --> 00:01:16,740 tay mẹ run khi nhường 60 00:01:16,740 --> 00:01:17,980 cơm. Cái no hôm nay 61 00:01:17,980 --> 00:01:18,880 bỗng không còn là quyền 62 00:01:18,880 --> 00:01:20,180 để phung phí, mà là 63 00:01:20,180 --> 00:01:21,400 ơn phải giữ gìn. No 64 00:01:21,500 --> 00:01:22,340 đủ cần đi cùng lòng 65 00:01:22,340 --> 00:01:24,140 kính. Từ hôm ấy, nhà 66 00:01:24,300 --> 00:01:24,980 Tín đặt lại nề nếp. 67 00:01:24,980 --> 00:01:26,800 Cơm vừa đủ ăn, thóc 68 00:01:27,020 --> 00:01:28,240 rơi phải nhặt, phần dư 69 00:01:28,240 --> 00:01:29,080 đem phơi làm bánh cho 70 00:01:29,080 --> 00:01:30,540 người đi đường. Trẻ nhỏ 71 00:01:30,540 --> 00:01:31,500 được dạy cúi đầu trước 72 00:01:31,500 --> 00:01:32,420 bát cơm trước khi cầm 73 00:01:32,420 --> 00:01:33,960 đũa. Nề nếp nhỏ giữ 74 00:01:33,960 --> 00:01:35,460 phúc lớn. Đến mùa giáp 75 00:01:35,460 --> 00:01:36,920 hạt, mưa lớn làm nhiều 76 00:01:36,920 --> 00:01:38,360 nhà thiếu gạo. Bồ thóc 77 00:01:38,360 --> 00:01:39,420 nhà Tín vẫn còn vì 78 00:01:39,420 --> 00:01:40,780 không phí phạm. Anh mở 79 00:01:40,780 --> 00:01:41,920 kho giúp xóm, mỗi đấu 80 00:01:41,920 --> 00:01:43,140 gạo đưa ra đều nhẹ 81 00:01:43,140 --> 00:01:44,160 tay mà lòng trang trọng. 82 00:01:44,160 --> 00:01:45,680 Thóc trong bồ hóa thành 83 00:01:45,680 --> 00:01:47,120 nghĩa. Người từng chê anh 84 00:01:47,120 --> 00:01:47,900 kỹ tính nay mới hiểu, 85 00:01:47,900 --> 00:01:49,580 tiết kiệm không phải keo 86 00:01:49,580 --> 00:01:51,260 kiệt. Người biết nhớ mùa 87 00:01:51,260 --> 00:01:52,220 đói khi đang no sẽ 88 00:01:52,220 --> 00:01:53,120 có phần để cứu mình, 89 00:01:53,120 --> 00:01:54,880 cứu người, và giữ tiếng 90 00:01:54,880 --> 00:01:55,880 lành cho con cháu. Kỹ 91 00:01:56,780 --> 00:01:57,560 tính ấy là cửa bình 92 00:01:57,560 --> 00:01:58,960 an. Một đứa trẻ hỏi 93 00:01:58,960 --> 00:01:59,960 Tín vì sao phải quý 94 00:01:59,960 --> 00:02:00,940 từng hạt gạo nhỏ. Anh 95 00:02:01,440 --> 00:02:02,660 dẫn nó ra ruộng, chỉ 96 00:02:02,780 --> 00:02:03,680 bùn trên chân người cấy 97 00:02:03,680 --> 00:02:05,740 và nói, hạt gạo đi 98 00:02:05,740 --> 00:02:07,260 qua nắng, mưa, lưng cong 99 00:02:07,260 --> 00:02:08,740 và mồ hôi mới nằm 100 00:02:08,740 --> 00:02:10,700 được trong bát. Đứa trẻ 101 00:02:10,700 --> 00:02:11,600 liền cúi nhìn bát cơm. 102 00:02:11,600 --> 00:02:13,120 Cổ nhân ví phúc như 103 00:02:13,120 --> 00:02:14,460 nước trong chum. Đục một 104 00:02:14,460 --> 00:02:15,640 gáo vì hoang phí thì 105 00:02:15,640 --> 00:02:16,880 chưa thấy cạn ngay, nhưng 106 00:02:17,020 --> 00:02:18,020 ngày nào cũng đục, đến 107 00:02:18,200 --> 00:02:19,020 lúc hạn về mới biết 108 00:02:19,020 --> 00:02:20,020 chum đã rỗng từ lâu. 109 00:02:20,020 --> 00:02:21,340 Phúc cạn từ điều bị 110 00:02:21,340 --> 00:02:22,980 xem nhẹ. No đủ là 111 00:02:22,980 --> 00:02:23,780 lúc dễ quên đạo lý 112 00:02:23,780 --> 00:02:25,060 nhất. Người biết tu thân 113 00:02:25,060 --> 00:02:26,080 không chờ đói mới dè 114 00:02:26,080 --> 00:02:27,420 sẻn, không chờ mất mới 115 00:02:27,420 --> 00:02:28,780 tiếc; họ giữ lòng kính 116 00:02:28,780 --> 00:02:29,920 với cơm áo ngay khi 117 00:02:29,920 --> 00:02:30,780 mọi thứ còn đầy trước 118 00:02:30,780 --> 00:02:32,280 mắt. Đủ mà biết giữ 119 00:02:32,280 --> 00:02:33,900 mới là tỉnh. Vì vậy, 120 00:02:33,900 --> 00:02:35,040 khi bữa cơm hôm nay 121 00:02:35,040 --> 00:02:36,360 dư dả, hãy nhớ những 122 00:02:36,360 --> 00:02:37,300 ngày từng mong một bát 123 00:02:37,300 --> 00:02:38,800 cháo nóng. Đừng vì một 124 00:02:38,800 --> 00:02:39,600 bữa no mà quên mùa 125 00:02:39,600 --> 00:02:40,900 đói; biết giữ phúc trong 126 00:02:40,900 --> 00:02:41,940 lúc no, nhà mới yên 127 00:02:41,940 --> 00:02:42,900 khi ngày khó trở lại. 128 00:02:42,900 --> 00:02:44,060 Nhớ mùa đói là giữ 129 00:02:44,060 --> 00:02:44,410 mùa no.