1 00:00:00,000 --> 00:00:01,380 Cổ nhân dạy, người đứng 2 00:00:01,380 --> 00:00:02,780 trên cao càng phải biết 3 00:00:02,780 --> 00:00:03,680 cúi đầu với kẻ ở 4 00:00:03,680 --> 00:00:05,140 dưới. Quyền thế có thể 5 00:00:05,140 --> 00:00:06,100 khiến người ta sợ trong 6 00:00:06,100 --> 00:00:07,340 một lúc, nhưng lòng kính 7 00:00:07,340 --> 00:00:08,160 trọng mới giữ được phúc 8 00:00:08,160 --> 00:00:09,720 lâu dài. Ở phủ huyện 9 00:00:09,720 --> 00:00:10,760 xưa có viên quản kho 10 00:00:10,760 --> 00:00:12,500 tên Lễ. Ông coi kho 11 00:00:12,500 --> 00:00:13,720 lương, tay cầm chìa khóa 12 00:00:13,720 --> 00:00:14,900 lớn, dưới quyền có mấy 13 00:00:14,900 --> 00:00:15,820 phu khuân vác áo vá 14 00:00:15,820 --> 00:00:17,080 vai, ngày ngày đội thóc 15 00:00:17,080 --> 00:00:18,620 qua sân nắng. Ban đầu 16 00:00:18,620 --> 00:00:20,040 Lễ còn lễ độ. Nhưng 17 00:00:20,040 --> 00:00:21,300 chức nhỏ vừa vững, ông 18 00:00:21,300 --> 00:00:22,300 bắt đầu quát tháo, gọi 19 00:00:22,300 --> 00:00:23,440 người dưới bằng tiếng nặng. 20 00:00:23,440 --> 00:00:24,740 Một phu già chậm chân, 21 00:00:24,920 --> 00:00:25,900 ông mắng trước đám đông, 22 00:00:26,120 --> 00:00:26,940 khiến người ấy cúi mặt 23 00:00:26,940 --> 00:00:28,620 không nói. Người vợ ở 24 00:00:28,620 --> 00:00:30,040 nhà khuyên, bát cơm của 25 00:00:30,040 --> 00:00:31,000 quan cũng nhờ tay người 26 00:00:31,000 --> 00:00:32,620 gánh thóc. Lễ cười nhạt, 27 00:00:32,840 --> 00:00:33,940 cho rằng kẻ dưới chỉ 28 00:00:33,940 --> 00:00:35,460 cần nghe lệnh, kính hay 29 00:00:35,460 --> 00:00:36,240 không cũng chẳng làm kho 30 00:00:36,240 --> 00:00:38,300 đầy thêm. Một mùa mưa, 31 00:00:38,460 --> 00:00:39,840 nước sông dâng nhanh. Kho 32 00:00:39,840 --> 00:00:40,740 lương cần chuyển gấp lên 33 00:00:40,740 --> 00:00:42,300 nền cao. Lễ ra lệnh 34 00:00:42,300 --> 00:00:43,380 liên hồi, nhưng đám phu 35 00:00:43,380 --> 00:00:44,400 làm việc rời rạc, không 36 00:00:44,400 --> 00:00:45,420 ai dám góp ý rằng 37 00:00:45,420 --> 00:00:46,480 lối sau kho đã ngập 38 00:00:46,480 --> 00:00:48,940 bùn. Đêm xuống, một góc 39 00:00:48,940 --> 00:00:50,240 kho sụt nền, mấy bao 40 00:00:50,240 --> 00:00:51,640 thóc ướt hỏng. Lễ hoảng 41 00:00:51,640 --> 00:00:52,760 hốt mới biết phu già 42 00:00:52,760 --> 00:00:53,960 từng định báo chỗ nứt, 43 00:00:54,040 --> 00:00:54,880 nhưng bị ông mắng nhiều 44 00:00:54,880 --> 00:00:56,020 lần nên không còn dám 45 00:00:56,020 --> 00:00:58,300 mở miệng. Một lời kính 46 00:00:58,300 --> 00:00:59,120 nhỏ có thể giữ việc 47 00:00:59,120 --> 00:01:00,880 lớn khỏi nghiêng. Sáng hôm 48 00:01:00,880 --> 00:01:02,000 sau, Lễ tự đến nhà 49 00:01:02,000 --> 00:01:03,680 phu già. Ông bỏ mũ 50 00:01:03,680 --> 00:01:05,220 xuống, chắp tay xin lỗi. 51 00:01:05,460 --> 00:01:06,260 Người phu già run run 52 00:01:06,260 --> 00:01:07,480 đáp, kẻ làm thuê không 53 00:01:07,480 --> 00:01:08,500 sợ cực, chỉ sợ lời 54 00:01:08,500 --> 00:01:09,380 nói làm mình thấy thấp 55 00:01:09,380 --> 00:01:10,820 hơn hạt bụi. Một lời 56 00:01:10,820 --> 00:01:11,680 kính nhỏ có thể giữ 57 00:01:11,680 --> 00:01:13,320 việc lớn khỏi nghiêng. Câu 58 00:01:13,320 --> 00:01:14,060 ấy như chiếc gậy gõ 59 00:01:14,060 --> 00:01:15,380 vào lòng Lễ. Ông hiểu 60 00:01:15,380 --> 00:01:16,480 kho lương mất thóc không 61 00:01:16,480 --> 00:01:17,700 chỉ vì mưa, mà vì 62 00:01:17,700 --> 00:01:18,560 lòng người đã đóng lại 63 00:01:18,560 --> 00:01:19,480 trước sự kiêu ngạo của 64 00:01:19,480 --> 00:01:21,040 mình. Một lời kính nhỏ 65 00:01:21,040 --> 00:01:22,020 có thể giữ việc lớn 66 00:01:22,020 --> 00:01:23,980 khỏi nghiêng. Từ đó, Lễ 67 00:01:23,980 --> 00:01:25,560 đổi cách làm việc. Ông 68 00:01:25,560 --> 00:01:26,560 gọi từng người bằng tên, 69 00:01:26,740 --> 00:01:27,760 hỏi ai biết lối khô, 70 00:01:27,900 --> 00:01:28,960 ai quen bờ đất chắc. 71 00:01:29,120 --> 00:01:29,980 Khi phu khuân vác góp 72 00:01:29,980 --> 00:01:31,260 ý, ông ghi vào sổ 73 00:01:31,260 --> 00:01:32,140 như ghi lời của người 74 00:01:32,140 --> 00:01:33,580 giữ kho thật sự. Một 75 00:01:33,580 --> 00:01:34,560 lời kính nhỏ có thể 76 00:01:34,560 --> 00:01:35,500 giữ việc lớn khỏi nghiêng. 77 00:01:36,260 --> 00:01:37,380 Kỳ mưa sau, cả kho 78 00:01:37,380 --> 00:01:38,840 được chuyển an toàn. Người 79 00:01:38,840 --> 00:01:39,560 dưới không còn im lặng 80 00:01:39,560 --> 00:01:40,820 vì sợ, mà chủ động 81 00:01:40,820 --> 00:01:42,140 nhắc chỗ yếu, đỡ bao 82 00:01:42,140 --> 00:01:43,380 nặng cho nhau, giữ từng 83 00:01:43,380 --> 00:01:44,300 hạt lương như giữ phần 84 00:01:44,300 --> 00:01:45,940 cơm của dân. Một lời 85 00:01:45,940 --> 00:01:46,760 kính nhỏ có thể giữ 86 00:01:46,760 --> 00:01:48,440 việc lớn khỏi nghiêng. Quan 87 00:01:48,440 --> 00:01:49,260 trên khen Lễ biết trị 88 00:01:49,260 --> 00:01:51,520 kho. Ông chỉ đáp, con 89 00:01:51,520 --> 00:01:52,380 chỉ học được cách nghe 90 00:01:52,380 --> 00:01:53,840 người đội thóc. Chìa khóa 91 00:01:53,840 --> 00:01:54,820 trong tay con mở cửa 92 00:01:54,820 --> 00:01:56,220 kho, nhưng lòng kính trọng 93 00:01:56,220 --> 00:01:57,160 mới mở được lòng người. 94 00:01:57,620 --> 00:01:58,480 Một lời kính nhỏ có 95 00:01:58,480 --> 00:01:59,300 thể giữ việc lớn khỏi 96 00:01:59,300 --> 00:02:00,860 nghiêng. Cổ nhân ví quyền 97 00:02:00,860 --> 00:02:01,800 thế như ngọn đèn treo 98 00:02:01,800 --> 00:02:03,400 cao. Nếu chỉ soi lên 99 00:02:03,400 --> 00:02:04,720 mái nhà, dưới chân vẫn 100 00:02:04,720 --> 00:02:05,920 tối; nếu biết cúi ánh 101 00:02:05,920 --> 00:02:07,120 sáng xuống, người đi dưới 102 00:02:07,120 --> 00:02:08,140 mới thấy đường và cùng 103 00:02:08,140 --> 00:02:09,720 giữ nhà khỏi cháy. Một 104 00:02:09,720 --> 00:02:10,740 lời kính nhỏ có thể 105 00:02:10,740 --> 00:02:11,760 giữ việc lớn khỏi nghiêng. 106 00:02:12,480 --> 00:02:13,260 Kính người dưới không làm 107 00:02:13,260 --> 00:02:14,720 mình thấp đi. Trái lại, 108 00:02:14,980 --> 00:02:15,880 nó khiến việc lớn có 109 00:02:15,880 --> 00:02:17,200 thêm tay, lời thật có 110 00:02:17,200 --> 00:02:18,400 chỗ để đến, và phúc 111 00:02:18,400 --> 00:02:19,580 đức không bị hao mòn 112 00:02:19,580 --> 00:02:20,540 bởi một thói quen khinh 113 00:02:20,540 --> 00:02:22,360 người. Một lời kính nhỏ 114 00:02:22,360 --> 00:02:23,260 có thể giữ việc lớn 115 00:02:23,260 --> 00:02:25,140 khỏi nghiêng. Vì vậy, khi 116 00:02:25,140 --> 00:02:25,940 đứng trên người khác một 117 00:02:25,940 --> 00:02:27,460 chức, một tuổi, một đồng 118 00:02:27,460 --> 00:02:28,940 tiền, hãy nhớ cúi xuống 119 00:02:28,940 --> 00:02:30,400 cho đúng lễ. Biết kính 120 00:02:30,400 --> 00:02:31,640 người dưới, phúc mới ở 121 00:02:31,640 --> 00:02:32,880 lại trên cao; khinh người 122 00:02:32,880 --> 00:02:33,980 dưới, cao mấy cũng dễ 123 00:02:33,980 --> 00:02:35,620 đổ. Một lời kính nhỏ 124 00:02:35,620 --> 00:02:36,500 có thể giữ việc lớn 125 00:02:36,500 --> 00:02:37,000 khỏi nghiêng.