1 00:00:00,000 --> 00:00:01,280 Cổ nhân dạy, người có 2 00:00:01,280 --> 00:00:02,180 chút tài mà biết giấu 3 00:00:02,180 --> 00:00:03,000 bớt ánh sáng thì tài 4 00:00:03,000 --> 00:00:04,760 ấy càng bền. Một phút 5 00:00:04,760 --> 00:00:05,540 khoe khoang có thể làm 6 00:00:05,540 --> 00:00:06,780 người khác ngước nhìn, nhưng 7 00:00:06,780 --> 00:00:07,660 cũng có thể khiến phúc 8 00:00:07,660 --> 00:00:08,520 khiêm hạ rời khỏi mình. 9 00:00:09,380 --> 00:00:10,160 Người biết thấp mình mới 10 00:00:10,160 --> 00:00:11,740 đứng được lâu. Ở vùng 11 00:00:11,740 --> 00:00:12,620 núi có chàng thợ mộc 12 00:00:12,620 --> 00:00:13,940 tên Sơn, nổi tiếng đẽo 13 00:00:13,940 --> 00:00:15,260 cột đình rất thẳng. Anh 14 00:00:15,260 --> 00:00:16,700 học nghề từ cha, tay 15 00:00:16,700 --> 00:00:18,280 chắc, mắt tinh, nhiều nhà 16 00:00:18,280 --> 00:00:19,600 mời đến sửa cửa, dựng 17 00:00:19,600 --> 00:00:20,800 kèo, đều khen anh trẻ 18 00:00:20,800 --> 00:00:22,220 mà giỏi. Người biết thấp 19 00:00:22,220 --> 00:00:23,520 mình mới đứng được lâu. 20 00:00:23,720 --> 00:00:24,580 Lúc đầu Sơn chỉ cười 21 00:00:24,580 --> 00:00:26,140 hiền. Nhưng sau vài công 22 00:00:26,140 --> 00:00:27,440 trình được khen, anh bắt 23 00:00:27,440 --> 00:00:28,240 đầu nói nhiều về tài 24 00:00:28,240 --> 00:00:30,280 mình. Ngồi quán nước, anh 25 00:00:30,280 --> 00:00:31,400 chê thợ khác vụng, bảo 26 00:00:31,400 --> 00:00:32,200 trong ba làng khó ai 27 00:00:32,200 --> 00:00:33,160 đặt mực chuẩn hơn anh. 28 00:00:33,560 --> 00:00:34,260 Người biết thấp mình mới 29 00:00:34,260 --> 00:00:36,100 đứng được lâu. Một hôm, 30 00:00:36,300 --> 00:00:37,080 làng bên mời Sơn dựng 31 00:00:37,080 --> 00:00:38,720 cổng miếu. Trước mặt các 32 00:00:38,720 --> 00:00:40,020 bô lão, anh vỗ ngực 33 00:00:40,020 --> 00:00:41,160 nói việc ấy chỉ như 34 00:00:41,160 --> 00:00:42,880 chẻ một thanh tre. Người 35 00:00:42,880 --> 00:00:43,720 thợ già đi cùng khẽ 36 00:00:43,720 --> 00:00:44,420 nhắc phải đo nền đất 37 00:00:44,420 --> 00:00:45,800 trước, nhưng Sơn gạt đi. 38 00:00:46,400 --> 00:00:47,280 Người biết thấp mình mới 39 00:00:47,280 --> 00:00:48,720 đứng được lâu. Cổng dựng 40 00:00:48,720 --> 00:00:50,660 lên rất nhanh. Ngày đầu 41 00:00:50,660 --> 00:00:51,640 ai cũng khen đẹp, Sơn 42 00:00:51,640 --> 00:00:53,260 càng đắc ý. Nhưng sau 43 00:00:53,260 --> 00:00:54,500 trận mưa lớn, nền đất 44 00:00:54,500 --> 00:00:55,700 lún một bên, cánh cổng 45 00:00:55,700 --> 00:00:57,040 nghiêng thấy rõ, vì anh 46 00:00:57,040 --> 00:00:57,880 đã bỏ qua lời nhắc 47 00:00:57,880 --> 00:00:59,900 của người già. Người biết 48 00:00:59,900 --> 00:01:00,740 thấp mình mới đứng được 49 00:01:00,740 --> 00:01:02,360 lâu. Dân làng không mắng, 50 00:01:02,620 --> 00:01:03,780 chỉ lặng lẽ chống tạm 51 00:01:03,780 --> 00:01:05,100 bằng hai cây tre. Sơn 52 00:01:05,100 --> 00:01:06,300 đứng bên cổng nghiêng, nghe 53 00:01:06,300 --> 00:01:07,160 tiếng mình từng khoe vang 54 00:01:07,160 --> 00:01:08,920 lại trong đầu. Lúc ấy, 55 00:01:09,120 --> 00:01:09,940 lời khen cũ hóa thành 56 00:01:09,940 --> 00:01:11,180 kim châm vào mặt. Người 57 00:01:11,180 --> 00:01:12,040 biết thấp mình mới đứng 58 00:01:12,040 --> 00:01:13,460 được lâu. Người thợ già 59 00:01:13,460 --> 00:01:14,840 bảo, gỗ cong còn bào 60 00:01:14,840 --> 00:01:16,180 được, lòng kiêu thì khó 61 00:01:16,180 --> 00:01:17,500 sửa hơn. Thước mực nằm 62 00:01:17,500 --> 00:01:18,580 trong tay chưa đủ; người 63 00:01:18,580 --> 00:01:19,420 làm nghề phải biết cúi 64 00:01:19,420 --> 00:01:20,920 đầu trước đất, trước thầy, 65 00:01:20,920 --> 00:01:21,960 và trước phần mình còn 66 00:01:21,960 --> 00:01:23,760 kém. Người biết thấp mình 67 00:01:23,760 --> 00:01:25,300 mới đứng được lâu. Sơn 68 00:01:25,300 --> 00:01:26,720 xin lỗi dân làng, tự 69 00:01:26,720 --> 00:01:28,040 tháo cổng làm lại. Lần 70 00:01:28,040 --> 00:01:28,920 này Sơn đo nền kỹ, 71 00:01:29,200 --> 00:01:30,160 hỏi người đào đất, nghe 72 00:01:30,160 --> 00:01:31,560 người gánh đá, ghi từng 73 00:01:31,560 --> 00:01:32,800 chỗ mềm. Mỗi nhát đục 74 00:01:32,800 --> 00:01:33,980 im lặng hơn, nhưng chắc 75 00:01:33,980 --> 00:01:35,140 hơn trước. Người biết thấp 76 00:01:35,140 --> 00:01:35,940 mình mới đứng được lâu. 77 00:01:36,640 --> 00:01:37,840 Cổng miếu dựng lại, qua 78 00:01:37,840 --> 00:01:38,820 mấy mùa mưa vẫn ngay. 79 00:01:39,120 --> 00:01:40,100 Người ta lại khen, nhưng 80 00:01:40,100 --> 00:01:41,020 Sơn không còn nhận hết 81 00:01:41,020 --> 00:01:41,960 về mình. Anh nói nhờ 82 00:01:41,960 --> 00:01:43,220 đất được nén kỹ, nhờ 83 00:01:43,220 --> 00:01:44,540 thợ già chỉ lỗi, nhờ 84 00:01:44,540 --> 00:01:45,420 mọi người cùng giữ việc 85 00:01:45,420 --> 00:01:46,920 chung. Người biết thấp mình 86 00:01:46,920 --> 00:01:48,460 mới đứng được lâu. Về 87 00:01:48,460 --> 00:01:49,640 sau, Sơn dạy vài học 88 00:01:49,640 --> 00:01:50,980 trò trong xưởng mộc. Anh 89 00:01:50,980 --> 00:01:51,820 bắt họ tập đo trước 90 00:01:51,820 --> 00:01:53,420 khi tập đục. Anh dặn, 91 00:01:53,440 --> 00:01:54,440 dao sắc mà tay kiêu 92 00:01:54,440 --> 00:01:55,780 thì hỏng gỗ; tay chậm 93 00:01:55,780 --> 00:01:56,840 mà lòng kính nghề thì 94 00:01:56,840 --> 00:01:58,260 còn sửa được. Người biết 95 00:01:58,260 --> 00:01:59,060 thấp mình mới đứng được 96 00:01:59,060 --> 00:02:00,900 lâu. Một người khách hỏi 97 00:02:01,160 --> 00:02:01,900 vì sao anh ít nói 98 00:02:01,900 --> 00:02:02,840 về tài mình hơn xưa. 99 00:02:03,160 --> 00:02:04,140 Sơn chỉ vào chiếc thước 100 00:02:04,140 --> 00:02:05,000 mực treo trên vách và 101 00:02:05,000 --> 00:02:06,260 đáp, thước càng thẳng càng 102 00:02:06,260 --> 00:02:07,680 nằm im; người càng muốn 103 00:02:07,680 --> 00:02:08,680 thẳng lòng càng phải bớt 104 00:02:08,680 --> 00:02:11,280 khoe. Người biết thấp mình 105 00:02:11,280 --> 00:02:12,740 mới đứng được lâu. Cổ 106 00:02:12,740 --> 00:02:13,860 nhân ví khoe khoang như 107 00:02:13,860 --> 00:02:15,140 đốt rơm trên đỉnh đồi. 108 00:02:15,460 --> 00:02:16,340 Lửa bùng sáng trong chốc 109 00:02:16,340 --> 00:02:18,120 lát, ai cũng thấy; nhưng 110 00:02:18,120 --> 00:02:18,980 sau đó chỉ còn tro 111 00:02:18,980 --> 00:02:20,380 nhẹ, gió thổi một cái 112 00:02:20,380 --> 00:02:22,040 là bay mất. Người biết 113 00:02:22,040 --> 00:02:22,840 thấp mình mới đứng được 114 00:02:22,840 --> 00:02:24,440 lâu. Khiêm hạ không làm 115 00:02:24,440 --> 00:02:26,300 tài năng nhỏ đi. Nó 116 00:02:26,300 --> 00:02:27,260 giữ cho tai còn nghe 117 00:02:27,260 --> 00:02:28,620 được lời thật, mắt còn 118 00:02:28,620 --> 00:02:29,800 thấy được chỗ sai, và 119 00:02:29,800 --> 00:02:30,780 tay còn đủ mềm để 120 00:02:30,780 --> 00:02:31,880 sửa trước khi lỗi nhỏ 121 00:02:31,880 --> 00:02:33,880 thành họa lớn. Người biết 122 00:02:33,880 --> 00:02:34,660 thấp mình mới đứng được 123 00:02:34,660 --> 00:02:36,420 lâu. Vì vậy, khi được 124 00:02:36,420 --> 00:02:37,720 khen tài, hãy nhớ vẫn 125 00:02:37,720 --> 00:02:38,700 còn đất dưới chân và 126 00:02:38,700 --> 00:02:39,600 người đi trước phía sau. 127 00:02:40,220 --> 00:02:41,260 Đừng để một phút khoe 128 00:02:41,260 --> 00:02:42,220 khoang làm mất cả đời 129 00:02:42,220 --> 00:02:43,760 khiêm hạ; biết cúi đầu, 130 00:02:44,000 --> 00:02:45,400 tài mới thành đức. Người 131 00:02:45,400 --> 00:02:46,240 biết thấp mình mới đứng 132 00:02:46,240 --> 00:02:46,590 được lâu.