{
  "items": [
    {
      "id": "scene_001",
      "scene_id": "scene_001",
      "text": "Cổ nhân dạy, người trong nhà hơn nhau không phải ở tiếng nói lớn, mà ở ai biết nhận phần sai trước. Một lần cúi đầu đúng lúc có thể giữ lại tình thân mà trăm lời hơn thua suýt làm rơi mất.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/173-Mot-Lan-Biet-Nhan-Phan-Sai-Giu-Duoc-Tron-Tinh-Than/audio/voice_segments/scene_001/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_002",
      "scene_id": "scene_002",
      "text": "Ở ven làng có hai anh em tên Khải và Bình cùng trông coi mảnh vườn cha để lại. Khải chăm cây cau, Bình chăm giàn bí, ngày thường chia nước, chia phân, chưa từng tính toán thiệt hơn. Tình ruột thịt nhờ vậy có chỗ nương.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/173-Mot-Lan-Biet-Nhan-Phan-Sai-Giu-Duoc-Tron-Tinh-Than/audio/voice_segments/scene_002/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_003",
      "scene_id": "scene_003",
      "text": "Một mùa hạn, nước giếng cạn dần. Khải lén tưới thêm cho hàng cau non, khiến giàn bí của Bình héo mất một luống. Khi Bình hỏi, Khải sợ mất mặt nên nói do trời nắng gắt, không nhận mình đã lấy nước.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/173-Mot-Lan-Biet-Nhan-Phan-Sai-Giu-Duoc-Tron-Tinh-Than/audio/voice_segments/scene_003/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_004",
      "scene_id": "scene_004",
      "text": "Lời nói ấy làm Bình lạnh lòng. Anh không cãi lớn, chỉ dựng riêng hàng rào tre giữa vườn. Mảnh đất cha để lại bỗng chia thành hai nửa, chim sẻ cũng bay qua mà thấy lạ.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/173-Mot-Lan-Biet-Nhan-Phan-Sai-Giu-Duoc-Tron-Tinh-Than/audio/voice_segments/scene_004/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_005",
      "scene_id": "scene_005",
      "text": "Mẹ già nhìn hàng rào, đêm đến thở dài. Bà không trách ai, chỉ đặt bầu nước cạn trước hiên và nói, nước giếng còn có ngày đầy lại, tình anh em cạn rồi thì đào sâu mấy cũng khó tìm.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/173-Mot-Lan-Biet-Nhan-Phan-Sai-Giu-Duoc-Tron-Tinh-Than/audio/voice_segments/scene_005/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_006",
      "scene_id": "scene_006",
      "text": "Câu ấy khiến Khải thao thức. Anh nhớ cha từng dặn, cây trong vườn cùng uống một mạch nước, người trong nhà cùng mang một dòng máu. Chỉ vì sợ mất mặt, anh đã để em mình chịu thiệt.  Biết sai mà sửa, lòng người sẽ mở lại.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/173-Mot-Lan-Biet-Nhan-Phan-Sai-Giu-Duoc-Tron-Tinh-Than/audio/voice_segments/scene_006/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_007",
      "scene_id": "scene_007",
      "text": "Sáng hôm sau, Khải tự tay tháo hàng rào tre. Anh đem thùng nước cuối cùng tưới cho giàn bí của Bình, rồi đứng trước em mà nhận, lỗi do anh tham cứu hàng cau nên giấu phần nước chung.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/173-Mot-Lan-Biet-Nhan-Phan-Sai-Giu-Duoc-Tron-Tinh-Than/audio/voice_segments/scene_007/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_008",
      "scene_id": "scene_008",
      "text": "Bình nghe xong im lặng rất lâu. Cơn giận trong lòng chưa tan hết, nhưng lời nhận lỗi thật khiến nó bớt sắc. Anh nói, em buồn vì cây héo một phần, nhưng đau hơn vì anh không nói thật.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/173-Mot-Lan-Biet-Nhan-Phan-Sai-Giu-Duoc-Tron-Tinh-Than/audio/voice_segments/scene_008/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_009",
      "scene_id": "scene_009",
      "text": "Khải cúi đầu, xin cùng trồng lại luống bí. Hai anh em đào đất, gánh nước từ ao xa, cắm lại giàn mới. Mồ hôi rơi xuống đất như thay cho những lời xin lỗi vụng về. Việc chung nhờ đó dần liền lại như đất sau mưa.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/173-Mot-Lan-Biet-Nhan-Phan-Sai-Giu-Duoc-Tron-Tinh-Than/audio/voice_segments/scene_009/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_010",
      "scene_id": "scene_010",
      "text": "Vài tuần sau, mưa về. Cau non sống, bí cũng ra hoa lại. Mẹ già ngồi trước hiên nhìn hai con chia nhau gánh nước, khuôn mặt nhăn nheo giãn ra như đất khô gặp trận mưa đầu mùa.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/173-Mot-Lan-Biet-Nhan-Phan-Sai-Giu-Duoc-Tron-Tinh-Than/audio/voice_segments/scene_010/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_011",
      "scene_id": "scene_011",
      "text": "Từ đó, trong nhà có việc gì sai, Khải thường nhận phần mình trước. Bình cũng học được cách nói thẳng mà không làm đau người. Mảnh vườn nhỏ nhờ vậy ít tiếng cãi, nhiều tiếng gọi nhau hơn. Biết nói thật nhẹ nhàng, người thân sẽ dễ gần nhau hơn.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/173-Mot-Lan-Biet-Nhan-Phan-Sai-Giu-Duoc-Tron-Tinh-Than/audio/voice_segments/scene_011/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_012",
      "scene_id": "scene_012",
      "text": "Cổ nhân ví lỗi sai như cái gai vướng vào áo. Càng che càng đau, càng kéo mạnh càng rách. Lấy gai ra sớm thì đau một chút, nhưng áo còn lành, người còn đi được cùng nhau. Gai nhỏ lấy sớm thì áo ít rách, lòng ít đau.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/173-Mot-Lan-Biet-Nhan-Phan-Sai-Giu-Duoc-Tron-Tinh-Than/audio/voice_segments/scene_012/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_013",
      "scene_id": "scene_013",
      "text": "Nhận sai không làm người ta thấp đi. Nó chỉ hạ cái tôi xuống để nghĩa tình đứng lên. Người biết nhận phần sai trước đã thắng được phần khó nhất trong mình, nên giữ được phần quý nhất ngoài mình. Cúi đầu đúng lúc là giữ lại điều quý.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/173-Mot-Lan-Biet-Nhan-Phan-Sai-Giu-Duoc-Tron-Tinh-Than/audio/voice_segments/scene_013/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_014",
      "scene_id": "scene_014",
      "text": "Vì vậy, khi tình thân chạm vào hơn thua, đừng vội dựng hàng rào bằng lời giận. Một lần biết nhận phần sai, giữ được trọn tình thân; một lần cố chấp, có thể mất cả lối về trong nhà. Nhà còn lối về khi lòng còn biết nhận sai.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/173-Mot-Lan-Biet-Nhan-Phan-Sai-Giu-Duoc-Tron-Tinh-Than/audio/voice_segments/scene_014/seg_001.wav"
    }
  ]
}