1 00:00:00,430 --> 00:00:02,130 Cổ nhân dạy, trong một 2 00:00:02,130 --> 00:00:03,470 mái nhà, điều làm con 3 00:00:03,470 --> 00:00:04,450 cháu xa nhau không chỉ 4 00:00:04,450 --> 00:00:05,690 là nghèo khó, mà là 5 00:00:05,690 --> 00:00:06,570 cảm giác bị đối xử 6 00:00:06,570 --> 00:00:08,030 lệch lòng. Giữ được công 7 00:00:08,030 --> 00:00:09,090 bằng trong nhà, hòa khí 8 00:00:09,090 --> 00:00:09,910 mới có chỗ nương lâu 9 00:00:09,910 --> 00:00:11,690 dài. Lòng công bằng nhỏ 10 00:00:11,690 --> 00:00:12,990 mà giữ được nghĩa lớn. 11 00:00:13,190 --> 00:00:14,550 Ở làng dưới chân núi, 12 00:00:14,630 --> 00:00:15,470 ông Phúc có hai con 13 00:00:15,470 --> 00:00:17,290 trai. Người anh chăm ruộng, 14 00:00:17,310 --> 00:00:18,410 người em khéo buôn bán. 15 00:00:18,610 --> 00:00:19,610 Tính mỗi người khác nhau, 16 00:00:19,750 --> 00:00:20,830 nhưng đều hiếu thảo, đều 17 00:00:20,830 --> 00:00:21,970 muốn làm cha vui lòng. 18 00:00:22,230 --> 00:00:22,990 Lòng công bằng nhỏ mà 19 00:00:22,990 --> 00:00:24,570 giữ được nghĩa lớn. Khi 20 00:00:24,570 --> 00:00:26,110 tuổi già đến, ông Phúc 21 00:00:26,110 --> 00:00:27,330 thường khen người em vì 22 00:00:27,330 --> 00:00:28,530 mang tiền về nhiều hơn. 23 00:00:28,750 --> 00:00:30,010 Trước mặt họ hàng, ông 24 00:00:30,010 --> 00:00:31,150 hay nói em lanh lợi, 25 00:00:31,250 --> 00:00:31,990 còn người anh chỉ biết 26 00:00:31,990 --> 00:00:34,050 cúi mặt ngoài ruộng. Lời 27 00:00:34,050 --> 00:00:34,910 vô tâm ấy rơi xuống 28 00:00:34,910 --> 00:00:36,170 như sỏi lạnh. Lòng công 29 00:00:36,170 --> 00:00:36,990 bằng nhỏ mà giữ được 30 00:00:36,990 --> 00:00:38,410 nghĩa lớn. Người anh không 31 00:00:38,410 --> 00:00:39,770 cãi, nhưng lòng dần khép 32 00:00:39,770 --> 00:00:41,450 lại. Những bữa cơm chung 33 00:00:41,450 --> 00:00:42,770 ít tiếng hỏi han, việc 34 00:00:42,770 --> 00:00:43,710 đồng áng cũng không còn 35 00:00:43,710 --> 00:00:44,990 nhờ em giúp. Trong nhà 36 00:00:44,990 --> 00:00:46,270 vẫn đủ người, mà khoảng 37 00:00:46,270 --> 00:00:47,070 cách đã mọc như cỏ 38 00:00:47,070 --> 00:00:48,530 dại. Lòng công bằng nhỏ 39 00:00:48,530 --> 00:00:49,390 mà giữ được nghĩa lớn. 40 00:00:49,890 --> 00:00:51,270 Một hôm, mùa mưa làm 41 00:00:51,270 --> 00:00:53,030 bờ ruộng vỡ. Người anh 42 00:00:53,030 --> 00:00:53,770 gắng chống nước một mình 43 00:00:53,770 --> 00:00:55,050 đến kiệt sức. Người em 44 00:00:55,050 --> 00:00:56,290 biết muộn, trách anh sao 45 00:00:56,290 --> 00:00:58,270 không gọi. Anh chỉ đáp, 46 00:00:58,410 --> 00:00:59,250 người vụng về ngoài ruộng 47 00:00:59,250 --> 00:01:00,170 đâu dám phiền người giỏi 48 00:01:00,170 --> 00:01:01,750 giang trong nhà. Lòng công 49 00:01:01,750 --> 00:01:02,770 bằng nhỏ mà giữ được 50 00:01:02,770 --> 00:01:04,270 nghĩa lớn. Câu nói ấy 51 00:01:04,630 --> 00:01:05,650 khiến ông Phúc sững lại. 52 00:01:05,990 --> 00:01:06,630 Ông hiểu lời thiên lệch 53 00:01:06,630 --> 00:01:07,710 của mình đã làm một 54 00:01:07,710 --> 00:01:08,550 đứa con thấy thấp đi, 55 00:01:08,550 --> 00:01:09,690 và làm đứa kia đứng 56 00:01:09,690 --> 00:01:11,410 cao mà cô độc. Lòng 57 00:01:11,410 --> 00:01:12,350 công bằng nhỏ mà giữ 58 00:01:12,350 --> 00:01:14,310 được nghĩa lớn. Tối đó, 59 00:01:14,350 --> 00:01:15,210 ông gọi cả nhà ngồi 60 00:01:15,210 --> 00:01:16,490 trước bàn thờ. Ông không 61 00:01:16,490 --> 00:01:17,470 trách hai con, chỉ tự 62 00:01:17,470 --> 00:01:18,370 nhận mình đã nhìn công 63 00:01:18,370 --> 00:01:19,270 lao bằng đồng tiền trước 64 00:01:19,270 --> 00:01:20,730 mắt, quên mồ hôi lặng 65 00:01:20,730 --> 00:01:21,710 thầm giữ ruộng sau nhà. 66 00:01:22,350 --> 00:01:23,290 Lòng công bằng nhỏ mà 67 00:01:23,290 --> 00:01:24,910 giữ được nghĩa lớn. Ông 68 00:01:24,910 --> 00:01:25,690 chia lại việc trong nhà 69 00:01:25,690 --> 00:01:27,350 cho rõ. Tiền buôn của 70 00:01:27,350 --> 00:01:28,510 em được ghi nhận, thóc 71 00:01:28,510 --> 00:01:29,350 lúa của anh cũng được 72 00:01:29,350 --> 00:01:30,950 coi trọng. Việc lớn nhỏ 73 00:01:30,950 --> 00:01:32,210 đều đem ra bàn, không 74 00:01:32,210 --> 00:01:33,490 ai bị khen quá, không 75 00:01:33,490 --> 00:01:34,990 ai bị quên tên. Lòng 76 00:01:34,990 --> 00:01:36,090 công bằng nhỏ mà giữ 77 00:01:36,090 --> 00:01:37,470 được nghĩa lớn. Người em 78 00:01:37,470 --> 00:01:38,470 nghe cha nói liền cúi 79 00:01:38,470 --> 00:01:39,510 đầu xin anh tha lỗi 80 00:01:39,510 --> 00:01:40,550 vì trước nay quen nhận 81 00:01:40,550 --> 00:01:41,670 lời khen mà ít nhìn 82 00:01:41,670 --> 00:01:43,250 phần cực của anh. Người 83 00:01:43,250 --> 00:01:44,590 anh cũng mềm lòng, nói 84 00:01:44,590 --> 00:01:45,470 mình đã im lặng quá 85 00:01:45,470 --> 00:01:46,710 lâu khiến tình thân thêm 86 00:01:46,710 --> 00:01:48,430 lạnh. Lòng công bằng nhỏ 87 00:01:48,430 --> 00:01:49,990 mà giữ được nghĩa lớn. 88 00:01:50,070 --> 00:01:51,210 Từ đó, bữa cơm nhà 89 00:01:51,210 --> 00:01:52,690 ông Phúc ấm dần. Người 90 00:01:52,690 --> 00:01:53,510 anh dạy em xem nước 91 00:01:53,510 --> 00:01:54,550 ruộng, người em dạy anh 92 00:01:54,550 --> 00:01:55,410 tính giá thóc ngoài chợ. 93 00:01:55,970 --> 00:01:57,350 Hai việc khác nhau, nhưng 94 00:01:57,350 --> 00:01:58,330 cùng nuôi một mái nhà. 95 00:01:58,950 --> 00:01:59,990 Lòng công bằng nhỏ mà 96 00:01:59,990 --> 00:02:01,650 giữ được nghĩa lớn. Mùa 97 00:02:01,650 --> 00:02:03,310 sau, nhà được mùa lớn. 98 00:02:03,370 --> 00:02:04,210 Ông Phúc không khen riêng 99 00:02:04,210 --> 00:02:05,470 ai, chỉ đặt hai bát 100 00:02:05,470 --> 00:02:06,490 cơm đầy trước mặt hai 101 00:02:06,490 --> 00:02:07,850 con và nói, một bát 102 00:02:07,850 --> 00:02:09,010 nhờ ruộng, một bát nhờ 103 00:02:09,010 --> 00:02:10,330 chợ, thiếu bát nào nhà 104 00:02:10,330 --> 00:02:12,270 cũng không no. Lòng công 105 00:02:12,270 --> 00:02:13,290 bằng nhỏ mà giữ được 106 00:02:13,290 --> 00:02:14,870 nghĩa lớn. Cổ nhân ví 107 00:02:14,870 --> 00:02:15,710 công bằng như đòn gánh. 108 00:02:15,710 --> 00:02:17,370 Lệch một bên thì vai 109 00:02:17,370 --> 00:02:18,670 đau, đường xa khó đi. 110 00:02:18,670 --> 00:02:20,010 Giữ cho hai đầu cân 111 00:02:20,010 --> 00:02:21,250 nhau, người gánh tuy nặng 112 00:02:21,250 --> 00:02:22,190 mà lòng không oán. Cha 113 00:02:22,870 --> 00:02:24,030 mẹ, trưởng bối hay người 114 00:02:24,030 --> 00:02:25,170 đứng giữa gia đình, nếu 115 00:02:25,370 --> 00:02:26,470 lời nói thiên lệch, phúc 116 00:02:26,610 --> 00:02:27,450 khí sẽ mỏng đi từng 117 00:02:27,450 --> 00:02:28,970 ngày. Một câu công bằng 118 00:02:28,970 --> 00:02:29,710 có thể hàn lại điều 119 00:02:29,710 --> 00:02:30,730 mà nhiều năm im lặng 120 00:02:30,730 --> 00:02:32,450 làm nứt. Vì vậy, trong 121 00:02:32,690 --> 00:02:33,670 nhà đừng chỉ nhìn phần 122 00:02:33,670 --> 00:02:34,550 sáng mà quên phần âm 123 00:02:34,550 --> 00:02:35,990 thầm. Giữ lòng công bằng 124 00:02:35,990 --> 00:02:37,170 trong nhà, con cháu mới 125 00:02:37,170 --> 00:02:38,430 thuận hòa; để lòng thiên 126 00:02:38,430 --> 00:02:39,690 lệch, nhà rộng mấy cũng 127 00:02:39,690 --> 00:02:40,110 hóa chật.