1 00:00:00,000 --> 00:00:01,400 Cổ nhân dạy, giữ một 2 00:00:01,400 --> 00:00:02,420 bát nước trong lúc khát, 3 00:00:02,580 --> 00:00:03,420 hơn trăm lời hứa lúc 4 00:00:03,420 --> 00:00:04,820 no. Lòng người không được 5 00:00:04,820 --> 00:00:05,560 đo ở bàn tiệc dư 6 00:00:05,560 --> 00:00:06,820 đầy, mà ở khoảnh khắc 7 00:00:06,820 --> 00:00:08,140 bụi đường bám môi, cổ 8 00:00:08,140 --> 00:00:09,440 họng khô rát, vẫn có 9 00:00:09,440 --> 00:00:10,380 ai lặng lẽ đưa tay 10 00:00:10,380 --> 00:00:11,940 nâng một bát nước. Ngày 11 00:00:11,940 --> 00:00:13,260 xưa, bên con đường qua 12 00:00:13,260 --> 00:00:14,120 núi có một quán nước 13 00:00:14,120 --> 00:00:15,560 nhỏ. Chủ quán là bà 14 00:00:15,560 --> 00:00:16,940 Lâm, góa chồng, sống cùng 15 00:00:16,940 --> 00:00:19,640 đứa cháu trai. Quán nghèo, 16 00:00:19,800 --> 00:00:20,660 chỉ có chum nước mưa, 17 00:00:20,840 --> 00:00:22,060 mấy chiếc ghế tre, và 18 00:00:22,060 --> 00:00:22,960 một bếp tro lúc nào 19 00:00:22,960 --> 00:00:24,520 cũng âm ấm. Khách qua 20 00:00:24,520 --> 00:00:25,820 đường phần nhiều là phu 21 00:00:25,820 --> 00:00:27,580 gánh hàng, người bán củi, 22 00:00:27,740 --> 00:00:28,900 kẻ đi thi xa. Ai 23 00:00:28,900 --> 00:00:29,800 có tiền thì đặt vài 24 00:00:29,800 --> 00:00:30,960 đồng, ai không có thì 25 00:00:30,960 --> 00:00:32,120 bà Lâm cũng rót nước. 26 00:00:32,440 --> 00:00:33,800 Bà nói, nước trong chum 27 00:00:33,800 --> 00:00:35,040 là của trời, người khát 28 00:00:35,040 --> 00:00:35,940 đến cửa mình là duyên 29 00:00:35,940 --> 00:00:36,860 của đất. Có khi bà 30 00:00:36,860 --> 00:00:37,780 còn đặt thêm nắm lá 31 00:00:37,780 --> 00:00:39,220 thơm vào gáo, để người 32 00:00:39,220 --> 00:00:40,300 mệt uống xong thấy lòng 33 00:00:40,300 --> 00:00:42,180 dịu lại. Một trưa hè, 34 00:00:42,300 --> 00:00:43,180 có người buôn lụa tên 35 00:00:43,180 --> 00:00:45,000 Khang ghé quán. Áo ông 36 00:00:45,000 --> 00:00:46,420 sạch, túi bạc nặng, nhưng 37 00:00:46,420 --> 00:00:47,800 nét mặt vội vàng. Ông 38 00:00:47,800 --> 00:00:49,180 uống liền ba bát, rồi 39 00:00:49,180 --> 00:00:50,120 hứa lớn tiếng rằng ngày 40 00:00:50,120 --> 00:00:51,020 phát tài sẽ xây cho 41 00:00:51,020 --> 00:00:51,900 bà Lâm một quán mới 42 00:00:51,900 --> 00:00:53,320 thật rộng. Bà Lâm chỉ 43 00:00:53,320 --> 00:00:54,640 cười, không ghi lời hứa 44 00:00:54,640 --> 00:00:56,240 ấy vào lòng. Bà lấy 45 00:00:56,240 --> 00:00:57,360 khăn lau chiếc bát, bảo 46 00:00:57,360 --> 00:00:58,320 cháu rằng lời lúc no 47 00:00:58,320 --> 00:00:59,600 giống mây chiều, đẹp nhưng 48 00:00:59,600 --> 00:01:00,940 dễ tan. Muốn biết lòng 49 00:01:00,940 --> 00:01:02,080 người, hãy nhìn khi họ 50 00:01:02,080 --> 00:01:03,620 đang thiếu, đang mệt, mà 51 00:01:03,620 --> 00:01:04,400 vẫn biết nghĩ cho người 52 00:01:04,400 --> 00:01:06,400 khác. Mấy tháng sau, hạn 53 00:01:06,400 --> 00:01:07,780 hán kéo dài. Chum nước 54 00:01:07,780 --> 00:01:09,180 trong quán cạn dần, giếng 55 00:01:09,180 --> 00:01:09,980 làng chỉ còn lấm tấm 56 00:01:09,980 --> 00:01:11,360 bùn. Người qua đường ít 57 00:01:11,360 --> 00:01:12,480 lại, ai cũng giữ phần 58 00:01:12,480 --> 00:01:14,340 mình. Bà Lâm vẫn để 59 00:01:14,340 --> 00:01:15,240 trước cửa một vò nước 60 00:01:15,240 --> 00:01:16,240 nhỏ cho người lỡ bước. 61 00:01:16,500 --> 00:01:17,380 Bà dặn cháu chỉ rót 62 00:01:17,380 --> 00:01:19,080 từng bát, đừng phung phí, 63 00:01:19,080 --> 00:01:20,200 nhưng cũng đừng đóng cửa 64 00:01:20,200 --> 00:01:21,400 trước tiếng gọi khàn của 65 00:01:21,400 --> 00:01:23,320 người xa lạ. Một chiều, 66 00:01:23,480 --> 00:01:24,200 bà Lâm đi lấy nước 67 00:01:24,200 --> 00:01:25,280 ở khe xa thì ngã 68 00:01:25,280 --> 00:01:26,560 bệnh giữa đường. Cháu trai 69 00:01:26,560 --> 00:01:27,700 chạy đi tìm người giúp. 70 00:01:27,880 --> 00:01:28,820 Nó gặp nhiều khách quen, 71 00:01:29,020 --> 00:01:29,640 có người từng uống nước 72 00:01:29,640 --> 00:01:31,060 không trả tiền, có người 73 00:01:31,060 --> 00:01:32,180 từng hứa sẽ nhớ ơn, 74 00:01:32,180 --> 00:01:33,080 nhưng ai cũng nói đang 75 00:01:33,080 --> 00:01:34,660 bận việc nhà. Khi mặt 76 00:01:34,660 --> 00:01:35,920 trời gần tắt, một người 77 00:01:35,920 --> 00:01:37,240 gánh than nghèo dừng lại. 78 00:01:37,700 --> 00:01:38,620 Trên vai ông chỉ còn 79 00:01:38,620 --> 00:01:39,500 nửa bầu nước dành cho 80 00:01:39,500 --> 00:01:41,240 đoạn đường về. Nghe chuyện, 81 00:01:41,280 --> 00:01:42,040 ông không hỏi bà Lâm 82 00:01:42,040 --> 00:01:43,220 từng cho mình bao nhiêu, 83 00:01:43,380 --> 00:01:44,160 chỉ trao bầu nước cho 84 00:01:44,160 --> 00:01:45,340 đứa bé và cùng nó 85 00:01:45,340 --> 00:01:46,880 chạy lên núi. Ông bảo, 86 00:01:47,080 --> 00:01:47,880 đường về có thể chậm 87 00:01:47,880 --> 00:01:49,080 thêm một đoạn, nhưng người 88 00:01:49,080 --> 00:01:49,980 nằm dưới nắng không thể 89 00:01:49,980 --> 00:01:51,480 đợi đến ngày mai. Bà 90 00:01:51,480 --> 00:01:52,360 Lâm tỉnh lại nhờ mấy 91 00:01:52,360 --> 00:01:53,940 ngụm nước ấy. Người gánh 92 00:01:53,940 --> 00:01:55,000 than cõng bà về quán, 93 00:01:55,280 --> 00:01:56,040 mồ hôi ướt cả lưng 94 00:01:56,040 --> 00:01:58,000 áo. Ông cười nói, ngày 95 00:01:58,000 --> 00:01:58,820 trước bà cho tôi uống 96 00:01:58,820 --> 00:02:00,040 khi túi rỗng, hôm nay 97 00:02:00,040 --> 00:02:00,940 tôi chỉ trả lại một 98 00:02:00,940 --> 00:02:02,000 ngụm khi lòng còn nhớ. 99 00:02:02,660 --> 00:02:03,940 Ít lâu sau, người buôn 100 00:02:03,940 --> 00:02:04,760 lụa Khang lại đi qua. 101 00:02:05,420 --> 00:02:06,760 Ông vẫn giàu, vẫn nói 102 00:02:06,760 --> 00:02:08,040 chuyện xây quán, nhưng chưa 103 00:02:08,040 --> 00:02:08,820 từng quay lại đúng lúc 104 00:02:08,820 --> 00:02:10,320 bà cần. Nhìn người gánh 105 00:02:10,320 --> 00:02:11,420 than đang sửa mái tranh, 106 00:02:11,560 --> 00:02:12,980 ông cúi đầu, thấy túi 107 00:02:12,980 --> 00:02:13,900 bạc của mình bỗng nhẹ 108 00:02:13,900 --> 00:02:15,380 hơn một bát nước. Từ 109 00:02:15,380 --> 00:02:16,480 đó, cháu bà Lâm hiểu 110 00:02:16,480 --> 00:02:17,880 rằng ơn nghĩa không cần 111 00:02:17,880 --> 00:02:19,560 tiếng lớn. Một bát nước 112 00:02:19,560 --> 00:02:20,380 trao đúng lúc có thể 113 00:02:20,380 --> 00:02:21,680 cứu người khỏi ngã, còn 114 00:02:21,680 --> 00:02:22,560 trăm lời hứa để sau 115 00:02:22,560 --> 00:02:23,860 chỉ làm lòng thêm khô. 116 00:02:24,100 --> 00:02:24,920 Phúc đức thường bắt đầu 117 00:02:24,920 --> 00:02:25,860 từ việc nhỏ mà đúng 118 00:02:25,860 --> 00:02:27,040 lúc. Đứa bé nhìn chiếc 119 00:02:27,040 --> 00:02:28,180 bầu nước rỗng mà nhớ 120 00:02:28,180 --> 00:02:28,980 lâu hơn mọi lời hứa 121 00:02:28,980 --> 00:02:30,360 bóng bẩy từng nghe trong 122 00:02:30,360 --> 00:02:31,980 quán. Về sau quán nước 123 00:02:31,980 --> 00:02:33,420 vẫn nghèo, nhưng ai đi 124 00:02:33,420 --> 00:02:34,300 qua cũng biết cúi đầu 125 00:02:34,300 --> 00:02:36,180 uống chậm. Bà Lâm dạy 126 00:02:36,180 --> 00:02:37,480 cháu, khi con còn một 127 00:02:37,480 --> 00:02:38,760 phần, hãy nhớ người không 128 00:02:38,760 --> 00:02:40,260 có phần nào. Nước cho 129 00:02:40,260 --> 00:02:40,960 đi có thể cạn trong 130 00:02:40,960 --> 00:02:42,160 bát, nhưng phúc giữ lại 131 00:02:42,160 --> 00:02:42,740 sẽ đầy trong lòng.