1 00:00:00,000 --> 00:00:01,480 Cổ nhân dạy, đừng mượn 2 00:00:01,480 --> 00:00:02,760 bóng người khác mà quên 3 00:00:02,760 --> 00:00:04,540 thắp đèn mình. Ánh sáng 4 00:00:04,540 --> 00:00:05,320 đi nhờ có thể giúp 5 00:00:05,320 --> 00:00:06,220 ta qua một khúc đường 6 00:00:06,220 --> 00:00:07,820 tối, nhưng nếu cả đời 7 00:00:07,820 --> 00:00:08,580 chỉ đứng sau lưng người 8 00:00:08,580 --> 00:00:10,040 khác, bàn tay sẽ quên 9 00:00:10,040 --> 00:00:10,960 cách giữ lửa cho chính 10 00:00:10,960 --> 00:00:12,620 mình. Ở một làng làm 11 00:00:12,620 --> 00:00:13,580 đèn giấy có chàng trai 12 00:00:13,580 --> 00:00:15,300 tên Mẫn. Cha mất sớm, 13 00:00:15,300 --> 00:00:16,460 Mẫn khéo tay nhưng hay 14 00:00:16,460 --> 00:00:17,880 tự ti. Anh thường đem 15 00:00:17,880 --> 00:00:18,780 mẫu đèn của người thợ 16 00:00:18,780 --> 00:00:19,580 nổi tiếng trong vùng ra 17 00:00:19,580 --> 00:00:21,040 bắt chước, rồi tự an 18 00:00:21,040 --> 00:00:22,120 ủi rằng đi theo bóng 19 00:00:22,120 --> 00:00:23,380 lớn thì ít sai hơn. 20 00:00:23,380 --> 00:00:24,300 Mỗi lần có ý mới 21 00:00:24,300 --> 00:00:25,920 lóe lên, anh lại dập 22 00:00:25,920 --> 00:00:26,900 tắt vì sợ người khác 23 00:00:26,900 --> 00:00:28,420 chê non nớt. Người thợ 24 00:00:28,420 --> 00:00:30,140 ấy là ông Lư, nổi 25 00:00:30,280 --> 00:00:31,080 danh vì đèn hoa sen 26 00:00:31,080 --> 00:00:32,480 sáng mềm như trăng. Mỗi 27 00:00:32,480 --> 00:00:33,520 mùa hội, khách đều tìm 28 00:00:33,520 --> 00:00:34,780 đèn của ông trước. Mẫn 29 00:00:34,780 --> 00:00:36,020 xin làm phụ, ngày ngày 30 00:00:36,240 --> 00:00:37,300 cắt giấy, vót nan, học 31 00:00:37,300 --> 00:00:38,340 từng đường hồ dán mà 32 00:00:38,340 --> 00:00:39,020 không dám nghĩ mình có 33 00:00:39,020 --> 00:00:40,480 một ngọn đèn riêng. Ông 34 00:00:40,480 --> 00:00:41,720 Lư thấy vậy liền bảo, 35 00:00:41,720 --> 00:00:43,060 học người giỏi là đúng, 36 00:00:43,060 --> 00:00:44,360 nhưng chỉ học để mở 37 00:00:44,360 --> 00:00:45,620 mắt, không phải để khóa 38 00:00:45,620 --> 00:00:46,680 tay. Nếu con chỉ chép 39 00:00:46,920 --> 00:00:47,920 hình ta, thì dù bán 40 00:00:48,080 --> 00:00:49,000 được đèn, tên con vẫn 41 00:00:49,000 --> 00:00:50,140 ở trong bóng người khác. 42 00:00:50,140 --> 00:00:51,760 Ông còn nói, bóng cây 43 00:00:51,760 --> 00:00:53,140 lớn che mát buổi trưa, 44 00:00:53,140 --> 00:00:54,140 nhưng hạt giống nằm mãi 45 00:00:54,140 --> 00:00:55,060 dưới bóng ấy thì khó 46 00:00:55,060 --> 00:00:56,620 thành thân cây. Mẫn nghe 47 00:00:56,620 --> 00:00:58,040 mà chưa tin. Anh nghĩ 48 00:00:58,040 --> 00:00:59,280 khách cần đẹp, đâu cần 49 00:00:59,280 --> 00:01:00,820 biết ai nghĩ ra. Đêm 50 00:01:00,820 --> 00:01:01,880 trước hội lớn, anh làm 51 00:01:01,880 --> 00:01:02,800 mấy chục chiếc đèn giống 52 00:01:02,800 --> 00:01:03,880 hệt đèn của ông Lư, 53 00:01:03,880 --> 00:01:05,700 chỉ đổi màu giấy. Nhìn 54 00:01:05,700 --> 00:01:06,960 chúng treo đầy sân, anh 55 00:01:06,960 --> 00:01:07,680 mừng vì tưởng mình đã 56 00:01:07,680 --> 00:01:09,300 nắm được con đường ngắn. 57 00:01:09,300 --> 00:01:10,160 Ngày hội đến, khách đi 58 00:01:10,160 --> 00:01:10,960 qua khen đèn giống đèn 59 00:01:10,960 --> 00:01:12,320 ông Lư, rồi lại quay 60 00:01:12,320 --> 00:01:13,020 sang mua đèn thật của 61 00:01:13,020 --> 00:01:14,700 ông Lư. Có người cười 62 00:01:15,040 --> 00:01:15,980 nhẹ, nói bản sao dù 63 00:01:15,980 --> 00:01:16,820 khéo cũng chỉ nhắc người 64 00:01:16,820 --> 00:01:18,220 ta nhớ bản chính. Mẫn 65 00:01:18,220 --> 00:01:19,480 đứng giữa chợ, mặt nóng 66 00:01:19,480 --> 00:01:21,780 như cầm than. Chiều xuống, 67 00:01:21,780 --> 00:01:22,740 mưa bất ngờ làm nhiều 68 00:01:22,740 --> 00:01:24,220 đèn ngoài chợ rách giấy. 69 00:01:24,220 --> 00:01:25,040 Mẫn ôm số đèn ế 70 00:01:25,040 --> 00:01:26,900 về nhà, lòng đầy oán. 71 00:01:26,900 --> 00:01:28,180 Anh trách mình nghèo, trách 72 00:01:28,180 --> 00:01:29,460 khách không công bằng, trách 73 00:01:29,460 --> 00:01:30,080 cả lời dạy của ông 74 00:01:30,080 --> 00:01:32,020 Lư quá xa xôi. Đêm 75 00:01:32,260 --> 00:01:32,920 ấy, em gái Mẫn bị 76 00:01:32,920 --> 00:01:34,740 sốt. Trong nhà chỉ còn 77 00:01:34,740 --> 00:01:35,700 chiếc đèn rách và một 78 00:01:35,700 --> 00:01:37,200 ít giấy vụn. Mẫn muốn 79 00:01:37,200 --> 00:01:38,540 đốt đèn soi thuốc, nhưng 80 00:01:38,540 --> 00:01:39,360 những chiếc đèn bắt chước 81 00:01:39,360 --> 00:01:40,380 kia gãy khung vì không 82 00:01:40,380 --> 00:01:41,260 hợp với loại giấy mỏng 83 00:01:41,260 --> 00:01:42,720 anh dùng. Lúc cần nhất, 84 00:01:42,980 --> 00:01:43,820 cái bóng đi mượn không 85 00:01:43,820 --> 00:01:45,260 che được nhà mình. Đêm 86 00:01:45,260 --> 00:01:46,360 đó, Mẫn thức tới gần 87 00:01:46,360 --> 00:01:47,600 sáng. Anh không còn chép 88 00:01:47,600 --> 00:01:48,360 theo đèn của ông Lư, 89 00:01:48,640 --> 00:01:49,240 mà nhìn căn nhà nhỏ, 90 00:01:49,240 --> 00:01:50,540 nhìn em gái sợ tối, 91 00:01:50,540 --> 00:01:51,840 nhìn gió lùa qua vách 92 00:01:51,840 --> 00:01:53,360 tre. Anh làm một chiếc 93 00:01:53,360 --> 00:01:55,280 đèn thấp, khung chắc, ánh 94 00:01:55,280 --> 00:01:56,100 sáng tụ lại gần bàn 95 00:01:56,100 --> 00:01:57,760 thuốc. Chiếc đèn không lộng 96 00:01:57,760 --> 00:01:59,000 lẫy, nhưng soi rõ từng 97 00:01:59,000 --> 00:02:00,380 thang thuốc. Em gái ngủ 98 00:02:00,380 --> 00:02:02,280 yên. Mẫn bỗng hiểu, đèn 99 00:02:02,280 --> 00:02:03,380 của mình không cần thắng 100 00:02:03,380 --> 00:02:04,660 đèn người khác; nó cần 101 00:02:04,660 --> 00:02:05,500 giải quyết bóng tối thật 102 00:02:05,500 --> 00:02:06,920 trong đời mình. Khi lòng 103 00:02:06,920 --> 00:02:08,280 biết vì sao phải sáng, 104 00:02:08,280 --> 00:02:09,380 bàn tay sẽ tìm được 105 00:02:09,380 --> 00:02:10,880 cách giữ lửa riêng. Mùa 106 00:02:10,880 --> 00:02:12,140 hội sau, Mẫn đem loại 107 00:02:12,140 --> 00:02:12,980 đèn thấp ấy ra chợ. 108 00:02:14,160 --> 00:02:14,940 Ban đầu ít người chú 109 00:02:14,940 --> 00:02:16,080 ý, nhưng các bà mẹ, 110 00:02:16,080 --> 00:02:17,260 thầy thuốc, người đọc sách 111 00:02:17,260 --> 00:02:18,660 đêm đều dừng lại. Họ 112 00:02:18,660 --> 00:02:19,640 bảo chiếc đèn này không 113 00:02:19,640 --> 00:02:21,080 phô trương, nhưng dùng được 114 00:02:21,080 --> 00:02:21,900 khi gió lạnh và bàn 115 00:02:21,900 --> 00:02:23,580 nhỏ. Ông Lư đến xem, 116 00:02:23,840 --> 00:02:25,100 mỉm cười nói, hôm nay 117 00:02:25,100 --> 00:02:25,960 ta không còn thấy bóng 118 00:02:25,960 --> 00:02:26,880 ta trong đèn của con 119 00:02:26,880 --> 00:02:29,460 nữa. Mẫn cúi đầu, hiểu 120 00:02:29,460 --> 00:02:30,800 rằng kính người giỏi không 121 00:02:30,800 --> 00:02:31,480 phải là biến mình thành 122 00:02:31,480 --> 00:02:32,860 chiếc bóng. Người biết thắp 123 00:02:32,860 --> 00:02:34,100 đèn mình, dù ánh sáng 124 00:02:34,100 --> 00:02:35,420 nhỏ, cũng có đường riêng 125 00:02:35,420 --> 00:02:35,770 để đi.