{
  "items": [
    {
      "id": "scene_001",
      "scene_id": "scene_001",
      "text": "Cổ nhân dạy, giữ một đường ranh nhỏ, tránh được một đời phiền lụy. Nước lũ không phá đê chỉ trong một khắc; nó bắt đầu từ khe nứt rất mảnh, từ nơi người giữ đê tự nhủ rằng chút này không đáng bận lòng.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/182-Giu-Mot-Duong-Ranh-Nho-Tranh-Duoc-Mot-Doi-Phien-Luy/audio/voice_segments/scene_001/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_002",
      "scene_id": "scene_002",
      "text": "Ở ven sông có người coi kho tên Đàm. Ông giữ thóc công cho cả làng, tính hiền, chữ nghĩa không nhiều nhưng nổi tiếng cẩn thận. Trên cửa kho, ông tự kẻ một vạch than, nhắc mình rằng của chung dừng ở đây, tay riêng dừng ở đây. Ông tin người canh kho trước hết phải canh lòng mình, vì ổ khóa bên ngoài không khóa được ý nghĩ bên trong.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/182-Giu-Mot-Duong-Ranh-Nho-Tranh-Duoc-Mot-Doi-Phien-Luy/audio/voice_segments/scene_002/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_003",
      "scene_id": "scene_003",
      "text": "Mùa đầu, con trai ông cưới vợ, nhà thiếu mấy đấu gạo đãi khách. Người thân khuyên ông mượn tạm kho làng, mai trả. Đàm nhìn chìa khóa trong tay, lòng dao động, vì chỉ một lần nhỏ mà giữ được thể diện cho nhà.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/182-Giu-Mot-Duong-Ranh-Nho-Tranh-Duoc-Mot-Doi-Phien-Luy/audio/voice_segments/scene_003/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_004",
      "scene_id": "scene_004",
      "text": "Đêm ấy, ông mở cửa kho rồi lại khép vào. Ông hiểu, cái đáng sợ không phải mấy đấu gạo, mà là lần đầu tự cho mình quyền bước qua vạch đã kẻ. Một bước qua rồi, lần sau chân sẽ nhẹ hơn. Ông đứng rất lâu trước mùi thóc mới, nghe tiếng con trẻ ngoài sân, rồi tự nhắc nghèo sạch vẫn dễ ngủ hơn no mà mắc nợ lòng.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/182-Giu-Mot-Duong-Ranh-Nho-Tranh-Duoc-Mot-Doi-Phien-Luy/audio/voice_segments/scene_004/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_005",
      "scene_id": "scene_005",
      "text": "Sáng hôm sau, ông bán chiếc áo lụa cũ của vợ để mua gạo. Có người chê ông cứng nhắc, giữ kho mà để nhà mình thiếu. Đàm chỉ đáp, người giữ của chung nếu thương nhà bằng cách lấn một chút, sau này sẽ hại cả nhà bằng tiếng xấu.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/182-Giu-Mot-Duong-Ranh-Nho-Tranh-Duoc-Mot-Doi-Phien-Luy/audio/voice_segments/scene_005/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_006",
      "scene_id": "scene_006",
      "text": "Vài năm sau, quan huyện đổi người thu thuế. Viên lại mới thấy Đàm nghèo liền ngỏ ý, nếu ông ghi bớt vài bao thóc hỏng, phần dư chia nhau. Lời ấy mềm như mật, lại được nói trong lúc nhà Đàm đang cần tiền chữa bệnh cho mẹ.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/182-Giu-Mot-Duong-Ranh-Nho-Tranh-Duoc-Mot-Doi-Phien-Luy/audio/voice_segments/scene_006/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_007",
      "scene_id": "scene_007",
      "text": "Đàm đặt sổ xuống, chỉ vào vạch than trên cửa. Ông nói, vạch này không phải để người ngoài nhìn, mà để lòng tôi biết chỗ dừng. Nếu hôm nay vì bệnh mẹ mà lấn của làng, ngày mai con tôi sẽ học cách lấy danh hiếu để che lòng tham.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/182-Giu-Mot-Duong-Ranh-Nho-Tranh-Duoc-Mot-Doi-Phien-Luy/audio/voice_segments/scene_007/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_008",
      "scene_id": "scene_008",
      "text": "Viên lại tức giận, tìm cách bắt lỗi ông. Hắn cân từng bao, soi từng mái kho, mong thấy một hạt thóc thiếu. Nhưng sổ sách của Đàm sạch như sân vừa quét, vì ông đã giữ từ những việc nhỏ nhất, không đợi đến khi bão nổi mới vá mái. Người trong làng lúc ấy mới hiểu sự kỹ tính hằng ngày không phải tật nhỏ, mà là hàng rào âm thầm chặn họa lớn.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/182-Giu-Mot-Duong-Ranh-Nho-Tranh-Duoc-Mot-Doi-Phien-Luy/audio/voice_segments/scene_008/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_009",
      "scene_id": "scene_009",
      "text": "Mùa lũ năm ấy, kho làng trở thành nơi cứu đói. Dân mở cửa kho, thấy thóc còn đủ, bao nào cũng khô. Những nhà từng cười Đàm cứng nhắc nay cúi đầu nhận gạo, hiểu rằng một đường ranh nhỏ đã giữ lại đường sống lớn.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/182-Giu-Mot-Duong-Ranh-Nho-Tranh-Duoc-Mot-Doi-Phien-Luy/audio/voice_segments/scene_009/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_010",
      "scene_id": "scene_010",
      "text": "Con trai Đàm nhìn cha, xấu hổ vì ngày cưới từng muốn mượn tạm. Đàm bảo, nghèo một bữa có thể qua, nhưng quen lấn ranh thì giàu cũng không yên. Người biết dừng trước điều nhỏ, mới có thể đứng vững trước điều lớn.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/182-Giu-Mot-Duong-Ranh-Nho-Tranh-Duoc-Mot-Doi-Phien-Luy/audio/voice_segments/scene_010/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_011",
      "scene_id": "scene_011",
      "text": "Về sau, vạch than trên cửa kho phai dần, nhưng dân làng vẫn nhắc câu chuyện ấy cho con cháu. Họ nói, phép nước cần quan giữ, phép nhà cần người tự giữ. Không ai theo ta cả đời, chỉ có lằn ranh trong lòng theo ta đến cuối đường.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/182-Giu-Mot-Duong-Ranh-Nho-Tranh-Duoc-Mot-Doi-Phien-Luy/audio/voice_segments/scene_011/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_012",
      "scene_id": "scene_012",
      "text": "Đời người cũng vậy. Một lời nói quá, một đồng tiền lẫn, một lần mở cửa sai lúc, đều có thể thành khe nứt. Giữ được ranh nhỏ không làm ta thiệt; nó giữ danh, giữ phúc, và giữ cho lòng không bị nước đục cuốn đi.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/182-Giu-Mot-Duong-Ranh-Nho-Tranh-Duoc-Mot-Doi-Phien-Luy/audio/voice_segments/scene_012/seg_001.wav"
    }
  ]
}