{
  "items": [
    {
      "id": "scene_001",
      "scene_id": "scene_001",
      "text": "Cổ nhân dạy, đừng để một chiếc ghế cao làm lưng còng xuống. Chỗ ngồi có thể nâng thân người lên, nhưng nếu lòng vì đó mà cúi trước danh lợi, thì càng ngồi cao càng khó đứng thẳng trước trời đất.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/186-Dung-De-Mot-Chiec-Ghe-Cao-Lam-Lung-Cong-Xuong/audio/voice_segments/scene_001/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_002",
      "scene_id": "scene_002",
      "text": "Ngày xưa có nho sinh tên Viễn, học rộng, chữ đẹp, sống nghèo bên mẹ già. Nhiều năm ông dạy trẻ trong làng, nhận thóc ít mà vẫn vui. Ông thường nói, người học đạo trước hết phải giữ lưng thẳng, rồi mới giữ được nét chữ ngay.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/186-Dung-De-Mot-Chiec-Ghe-Cao-Lam-Lung-Cong-Xuong/audio/voice_segments/scene_002/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_003",
      "scene_id": "scene_003",
      "text": "Một năm, huyện thiếu thư lại, quan trên mời Viễn ra làm việc. Cả làng mừng, mẹ ông cũng vui vì từ nay nhà có gạo đều. Chiếc ghế trong công đường không lớn lắm, nhưng với người nghèo, nó sáng như một bậc thềm đổi đời.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/186-Dung-De-Mot-Chiec-Ghe-Cao-Lam-Lung-Cong-Xuong/audio/voice_segments/scene_003/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_004",
      "scene_id": "scene_004",
      "text": "Ngày đầu nhận chức, Viễn ngồi rất ngay. Dân đến trình đơn, ông đọc kỹ từng chữ. Nhưng vài tháng sau, người giàu bắt đầu đem quà đến trước, người quen gửi lời nhờ vả. Ghế vẫn là ghế cũ, chỉ có lòng người quanh nó bắt đầu nghiêng. Viễn ban đầu còn từ chối khéo, nhưng tiếng khen của người đời đôi khi cũng giống lớp bụi mỏng phủ lên gương.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/186-Dung-De-Mot-Chiec-Ghe-Cao-Lam-Lung-Cong-Xuong/audio/voice_segments/scene_004/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_005",
      "scene_id": "scene_005",
      "text": "Một phú hộ xin sửa lại sổ ruộng, lấn mất bờ của nhà góa phụ. Hắn đặt hộp trà quý lên bàn, nói chỉ nhờ ông thêm vài nét mực. Viễn nhìn hộp trà, nghĩ đến mẹ già ho lâu chưa có thuốc tốt.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/186-Dung-De-Mot-Chiec-Ghe-Cao-Lam-Lung-Cong-Xuong/audio/voice_segments/scene_005/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_006",
      "scene_id": "scene_006",
      "text": "Bàn tay ông cầm bút run nhẹ. Nếu viết theo lời phú hộ, chẳng ai biết ngay. Một nét mực nhỏ đổi lấy thuốc cho mẹ, nghe cũng có tình. Nhưng ông chợt thấy bóng mình cúi xuống trên trang giấy, thấp hơn cả người dân đang đứng ngoài sân. Ông biết một khi lưng đã quen cúi vì lợi, mai sau muốn thẳng lại sẽ đau hơn nhiều.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/186-Dung-De-Mot-Chiec-Ghe-Cao-Lam-Lung-Cong-Xuong/audio/voice_segments/scene_006/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_007",
      "scene_id": "scene_007",
      "text": "Viễn đặt bút xuống, đẩy hộp trà trả lại. Ông nói, ghế này cho tôi chỗ ngồi để xét việc, không cho tôi quyền bẻ cong bờ ruộng của người yếu. Nếu mẹ tôi uống thuốc từ nét mực sai, bệnh trong lòng tôi sẽ nặng hơn bệnh trong thân bà.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/186-Dung-De-Mot-Chiec-Ghe-Cao-Lam-Lung-Cong-Xuong/audio/voice_segments/scene_007/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_008",
      "scene_id": "scene_008",
      "text": "Phú hộ giận, tìm cách nói xấu ông. Có người bảo Viễn không biết thời thế, có ghế mà không biết dùng. Ông chỉ cười buồn, về nhà vẫn ăn cháo loãng với mẹ, nhưng đêm ấy ngủ yên vì lưng không phải cúi trước chính mình. Bát cháo ấy nhạt, nhưng mẹ ông nhìn con rồi nói, nghèo mà ngủ yên vẫn hơn đủ đầy mà chập chờn.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/186-Dung-De-Mot-Chiec-Ghe-Cao-Lam-Lung-Cong-Xuong/audio/voice_segments/scene_008/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_009",
      "scene_id": "scene_009",
      "text": "Vài tháng sau, mưa lớn làm vỡ bờ ruộng cũ. Nếu sổ bị sửa, nhà góa phụ đã mất đường dẫn nước. Nhờ giấy tờ còn đúng, làng kịp chia lại dòng mương, cứu được cả một vụ lúa. Dân làng lúc ấy mới hiểu nét mực ngay đã giữ bao nhiêu bát cơm.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/186-Dung-De-Mot-Chiec-Ghe-Cao-Lam-Lung-Cong-Xuong/audio/voice_segments/scene_009/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_010",
      "scene_id": "scene_010",
      "text": "Quan huyện nghe chuyện, khen Viễn thanh liêm. Nhưng Viễn không tự mãn. Ông biết chiếc ghế cao nhất cũng chỉ là vật mượn tạm, hôm nay còn, mai có thể mất. Cái theo người về nhà mỗi tối là dáng lưng có còn thẳng hay không.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/186-Dung-De-Mot-Chiec-Ghe-Cao-Lam-Lung-Cong-Xuong/audio/voice_segments/scene_010/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_011",
      "scene_id": "scene_011",
      "text": "Về sau, học trò hỏi ông làm quan khó nhất ở điều gì. Viễn đáp, khó nhất không phải xử án lớn, mà là giữ mình trước món quà nhỏ. Vì lòng người thường không gãy bởi tảng đá, mà cong dần vì những hạt cát mềm.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/186-Dung-De-Mot-Chiec-Ghe-Cao-Lam-Lung-Cong-Xuong/audio/voice_segments/scene_011/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_012",
      "scene_id": "scene_012",
      "text": "Đời người ai cũng có lúc được ngồi lên một chiếc ghế cao hơn hôm qua. Hãy nhớ, ghế chỉ đáng quý khi giúp ta phụng sự việc đúng. Đừng để nó khiến lưng còng xuống, bởi mất chức còn đứng lại được, mất khí tiết thì khó ngẩng đầu.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/186-Dung-De-Mot-Chiec-Ghe-Cao-Lam-Lung-Cong-Xuong/audio/voice_segments/scene_012/seg_001.wav"
    }
  ]
}