1 00:00:00,000 --> 00:00:01,260 Cổ nhân dạy, đừng để 2 00:00:01,260 --> 00:00:02,140 một chiếc ghế cao làm 3 00:00:02,140 --> 00:00:03,820 lưng còng xuống. Chỗ ngồi 4 00:00:03,820 --> 00:00:04,660 có thể nâng thân người 5 00:00:04,660 --> 00:00:06,000 lên, nhưng nếu lòng vì 6 00:00:06,000 --> 00:00:06,880 đó mà cúi trước danh 7 00:00:06,880 --> 00:00:08,200 lợi, thì càng ngồi cao 8 00:00:08,200 --> 00:00:09,240 càng khó đứng thẳng trước 9 00:00:09,240 --> 00:00:11,100 trời đất. Ngày xưa có 10 00:00:11,100 --> 00:00:12,360 nho sinh tên Viễn, học 11 00:00:12,360 --> 00:00:13,820 rộng, chữ đẹp, sống nghèo 12 00:00:13,820 --> 00:00:15,540 bên mẹ già. Nhiều năm 13 00:00:15,540 --> 00:00:16,440 ông dạy trẻ trong làng, 14 00:00:16,940 --> 00:00:17,800 nhận thóc ít mà vẫn 15 00:00:17,800 --> 00:00:20,000 vui. Ông thường nói, người 16 00:00:20,000 --> 00:00:20,940 học đạo trước hết phải 17 00:00:20,940 --> 00:00:22,240 giữ lưng thẳng, rồi mới 18 00:00:22,240 --> 00:00:23,080 giữ được nét chữ ngay. 19 00:00:23,740 --> 00:00:25,140 Một năm, huyện thiếu thư 20 00:00:25,140 --> 00:00:26,620 lại, quan trên mời Viễn 21 00:00:26,620 --> 00:00:28,140 ra làm việc. Cả làng 22 00:00:28,140 --> 00:00:29,280 mừng, mẹ ông cũng vui 23 00:00:29,440 --> 00:00:30,300 vì từ nay nhà có 24 00:00:30,300 --> 00:00:31,720 gạo đều. Chiếc ghế trong 25 00:00:31,720 --> 00:00:32,780 công đường không lớn lắm, 26 00:00:32,960 --> 00:00:34,280 nhưng với người nghèo, nó 27 00:00:34,280 --> 00:00:35,240 sáng như một bậc thềm 28 00:00:35,240 --> 00:00:36,740 đổi đời. Ngày đầu nhận 29 00:00:36,740 --> 00:00:38,580 chức, Viễn ngồi rất ngay. 30 00:00:38,980 --> 00:00:40,080 Dân đến trình đơn, ông 31 00:00:40,080 --> 00:00:41,760 đọc kỹ từng chữ. Nhưng 32 00:00:41,760 --> 00:00:43,080 vài tháng sau, người giàu 33 00:00:43,080 --> 00:00:43,960 bắt đầu đem quà đến 34 00:00:43,960 --> 00:00:44,980 trước, người quen gửi lời 35 00:00:44,980 --> 00:00:46,580 nhờ vả. Ghế vẫn là 36 00:00:46,580 --> 00:00:47,720 ghế cũ, chỉ có lòng 37 00:00:47,720 --> 00:00:48,680 người quanh nó bắt đầu 38 00:00:48,680 --> 00:00:50,020 nghiêng. Viễn ban đầu còn 39 00:00:50,020 --> 00:00:51,580 từ chối khéo, nhưng tiếng 40 00:00:51,580 --> 00:00:52,800 khen của người đời đôi 41 00:00:52,800 --> 00:00:53,740 khi cũng giống lớp bụi 42 00:00:53,740 --> 00:00:55,380 mỏng phủ lên gương. Một 43 00:00:55,380 --> 00:00:56,360 phú hộ xin sửa lại 44 00:00:56,360 --> 00:00:57,880 sổ ruộng, lấn mất bờ 45 00:00:57,880 --> 00:00:59,360 của nhà góa phụ. Hắn 46 00:00:59,360 --> 00:01:00,140 đặt hộp trà quý lên 47 00:01:00,140 --> 00:01:01,560 bàn, nói chỉ nhờ ông 48 00:01:01,560 --> 00:01:02,940 thêm vài nét mực. Viễn 49 00:01:02,940 --> 00:01:04,120 nhìn hộp trà, nghĩ đến 50 00:01:04,120 --> 00:01:05,080 mẹ già ho lâu chưa 51 00:01:05,080 --> 00:01:06,700 có thuốc tốt. Bàn tay 52 00:01:06,700 --> 00:01:07,780 ông cầm bút run nhẹ. 53 00:01:08,420 --> 00:01:09,420 Nếu viết theo lời phú 54 00:01:09,420 --> 00:01:10,700 hộ, chẳng ai biết ngay. 55 00:01:11,240 --> 00:01:12,880 Một nét mực nhỏ đổi 56 00:01:12,880 --> 00:01:14,080 lấy thuốc cho mẹ, nghe 57 00:01:14,080 --> 00:01:15,620 cũng có tình. Nhưng ông 58 00:01:15,620 --> 00:01:16,560 chợt thấy bóng mình cúi 59 00:01:16,560 --> 00:01:17,920 xuống trên trang giấy, thấp 60 00:01:17,920 --> 00:01:18,800 hơn cả người dân đang 61 00:01:18,800 --> 00:01:20,020 đứng ngoài sân. Ông biết 62 00:01:20,360 --> 00:01:21,320 một khi lưng đã quen 63 00:01:21,320 --> 00:01:22,900 cúi vì lợi, mai sau 64 00:01:22,900 --> 00:01:23,800 muốn thẳng lại sẽ đau 65 00:01:23,800 --> 00:01:25,460 hơn nhiều. Viễn đặt bút 66 00:01:25,460 --> 00:01:27,020 xuống, đẩy hộp trà trả 67 00:01:27,020 --> 00:01:29,540 lại. Ông nói, ghế này 68 00:01:29,540 --> 00:01:30,460 cho tôi chỗ ngồi để 69 00:01:30,460 --> 00:01:31,800 xét việc, không cho tôi 70 00:01:31,800 --> 00:01:32,840 quyền bẻ cong bờ ruộng 71 00:01:32,840 --> 00:01:34,160 của người yếu. Nếu mẹ 72 00:01:34,160 --> 00:01:35,100 tôi uống thuốc từ nét 73 00:01:35,100 --> 00:01:36,260 mực sai, bệnh trong lòng 74 00:01:36,260 --> 00:01:37,340 tôi sẽ nặng hơn bệnh 75 00:01:37,340 --> 00:01:38,800 trong thân bà. Phú hộ 76 00:01:38,800 --> 00:01:40,320 giận, tìm cách nói xấu 77 00:01:40,320 --> 00:01:41,820 ông. Có người bảo Viễn 78 00:01:41,820 --> 00:01:43,100 không biết thời thế, có 79 00:01:43,100 --> 00:01:44,020 ghế mà không biết dùng. 80 00:01:44,440 --> 00:01:46,020 Ông chỉ cười buồn, về 81 00:01:46,020 --> 00:01:46,840 nhà vẫn ăn cháo loãng 82 00:01:46,840 --> 00:01:48,040 với mẹ, nhưng đêm ấy 83 00:01:48,040 --> 00:01:49,700 ngủ yên vì lưng không 84 00:01:49,700 --> 00:01:50,760 phải cúi trước chính mình. 85 00:01:50,900 --> 00:01:52,120 Bát cháo ấy nhạt, nhưng 86 00:01:52,120 --> 00:01:52,940 mẹ ông nhìn con rồi 87 00:01:52,940 --> 00:01:54,940 nói, nghèo mà ngủ yên 88 00:01:54,940 --> 00:01:55,920 vẫn hơn đủ đầy mà 89 00:01:55,920 --> 00:01:57,680 chập chờn. Vài tháng sau, 90 00:01:57,980 --> 00:01:58,940 mưa lớn làm vỡ bờ 91 00:01:58,940 --> 00:02:00,440 ruộng cũ. Nếu sổ bị 92 00:02:00,440 --> 00:02:01,780 sửa, nhà góa phụ đã 93 00:02:01,780 --> 00:02:03,420 mất đường dẫn nước. Nhờ 94 00:02:03,420 --> 00:02:04,620 giấy tờ còn đúng, làng 95 00:02:04,620 --> 00:02:05,740 kịp chia lại dòng mương, 96 00:02:06,040 --> 00:02:06,840 cứu được cả một vụ 97 00:02:06,840 --> 00:02:08,780 lúa. Dân làng lúc ấy 98 00:02:08,780 --> 00:02:09,880 mới hiểu nét mực ngay 99 00:02:09,880 --> 00:02:10,740 đã giữ bao nhiêu bát 100 00:02:10,740 --> 00:02:12,460 cơm. Quan huyện nghe chuyện, 101 00:02:12,580 --> 00:02:14,320 khen Viễn thanh liêm. Nhưng 102 00:02:14,320 --> 00:02:15,820 Viễn không tự mãn. Ông 103 00:02:15,820 --> 00:02:17,080 biết chiếc ghế cao nhất 104 00:02:17,080 --> 00:02:18,100 cũng chỉ là vật mượn 105 00:02:18,100 --> 00:02:19,780 tạm, hôm nay còn, mai 106 00:02:19,780 --> 00:02:21,080 có thể mất. Cái theo 107 00:02:21,080 --> 00:02:22,220 người về nhà mỗi tối 108 00:02:22,220 --> 00:02:23,300 là dáng lưng có còn 109 00:02:23,300 --> 00:02:25,020 thẳng hay không. Về sau, 110 00:02:25,240 --> 00:02:26,200 học trò hỏi ông làm 111 00:02:26,200 --> 00:02:26,980 quan khó nhất ở điều 112 00:02:26,980 --> 00:02:29,320 gì. Viễn đáp, khó nhất 113 00:02:29,320 --> 00:02:30,660 không phải xử án lớn, 114 00:02:30,680 --> 00:02:31,500 mà là giữ mình trước 115 00:02:31,500 --> 00:02:33,040 món quà nhỏ. Vì lòng 116 00:02:33,040 --> 00:02:34,060 người thường không gãy bởi 117 00:02:34,060 --> 00:02:35,500 tảng đá, mà cong dần 118 00:02:35,500 --> 00:02:36,500 vì những hạt cát mềm. 119 00:02:37,160 --> 00:02:38,020 Đời người ai cũng có 120 00:02:38,020 --> 00:02:39,000 lúc được ngồi lên một 121 00:02:39,000 --> 00:02:39,920 chiếc ghế cao hơn hôm 122 00:02:39,920 --> 00:02:42,160 qua. Hãy nhớ, ghế chỉ 123 00:02:42,160 --> 00:02:43,220 đáng quý khi giúp ta 124 00:02:43,220 --> 00:02:44,900 phụng sự việc đúng. Đừng 125 00:02:44,900 --> 00:02:45,820 để nó khiến lưng còng 126 00:02:45,820 --> 00:02:47,200 xuống, bởi mất chức còn 127 00:02:47,200 --> 00:02:48,420 đứng lại được, mất khí 128 00:02:48,420 --> 00:02:49,580 tiết thì khó ngẩng đầu.