1 00:00:00,000 --> 00:00:01,580 Cổ nhân dạy, giữ một 2 00:00:01,580 --> 00:00:02,580 bước chậm trước cửa lợi, 3 00:00:02,640 --> 00:00:03,440 tránh được mười năm lạc 4 00:00:03,440 --> 00:00:05,500 đường. Lợi đến quá nhanh 5 00:00:05,640 --> 00:00:06,340 thường giống con đường tắt 6 00:00:06,340 --> 00:00:07,860 trong rừng, nhìn gần thì 7 00:00:07,860 --> 00:00:09,340 ít gai, đi sâu mới 8 00:00:09,340 --> 00:00:10,300 biết lối về đã bị 9 00:00:10,300 --> 00:00:11,920 sương che kín. Ở chân 10 00:00:11,920 --> 00:00:12,720 núi có người hái thuốc 11 00:00:12,720 --> 00:00:14,240 tên Lạc. Cha ông để 12 00:00:14,240 --> 00:00:15,160 lại một cuốn sổ dược 13 00:00:15,160 --> 00:00:16,980 thảo, dặn rằng thuốc quý 14 00:00:16,980 --> 00:00:18,100 không chỉ ở rễ cây, 15 00:00:18,360 --> 00:00:19,020 mà còn ở lòng người 16 00:00:19,020 --> 00:00:20,300 biết chờ đúng mùa. Lạc 17 00:00:20,500 --> 00:00:21,760 sống nhờ rừng, bán thuốc 18 00:00:21,760 --> 00:00:22,740 vừa đủ nuôi vợ con. 19 00:00:22,740 --> 00:00:23,900 Vì thế mỗi lần vào 20 00:00:23,900 --> 00:00:25,080 núi, ông đều xem mây, 21 00:00:25,080 --> 00:00:26,960 xem đất, rồi mới xem 22 00:00:26,960 --> 00:00:27,860 túi tiền của người đặt 23 00:00:27,860 --> 00:00:30,080 mua. Một năm, thương lái 24 00:00:30,080 --> 00:00:30,900 từ phương xa đến tìm 25 00:00:30,900 --> 00:00:31,900 cây huyết đằng non. Họ 26 00:00:32,600 --> 00:00:33,520 nói nếu Lạc hái được 27 00:00:33,520 --> 00:00:34,520 nhiều trong ba ngày, sẽ 28 00:00:34,760 --> 00:00:35,660 trả gấp năm lần giá 29 00:00:35,660 --> 00:00:37,620 thường. Số bạc ấy đủ 30 00:00:37,620 --> 00:00:38,920 sửa mái nhà, mua trâu, 31 00:00:38,920 --> 00:00:40,280 và cho con trai đi 32 00:00:40,280 --> 00:00:41,820 học xa. Lạc biết huyết 33 00:00:41,820 --> 00:00:42,980 đằng non chưa đủ tuổi 34 00:00:42,980 --> 00:00:44,760 làm thuốc. Hái sớm thì 35 00:00:44,760 --> 00:00:46,060 rễ yếu, rừng mất giống, 36 00:00:46,060 --> 00:00:47,340 người bệnh uống cũng kém 37 00:00:47,340 --> 00:00:48,880 hiệu. Nhưng nhìn mái nhà 38 00:00:48,880 --> 00:00:49,980 dột và áo con vá 39 00:00:49,980 --> 00:00:51,540 chằng, ông thấy bàn chân 40 00:00:51,540 --> 00:00:52,560 mình muốn bước nhanh hơn 41 00:00:52,560 --> 00:00:53,600 trí nhớ của cha. Cái 42 00:00:53,960 --> 00:00:55,400 nghèo trước mắt kéo áo 43 00:00:55,400 --> 00:00:56,960 ông rất mạnh, còn lời 44 00:00:56,960 --> 00:00:57,880 dặn của cha chỉ kéo 45 00:00:57,880 --> 00:00:59,560 khẽ trong lòng. Đêm ấy, 46 00:00:59,560 --> 00:01:00,760 ông lên núi xem cây. 47 00:01:00,760 --> 00:01:02,480 Trăng mỏng, lá non ướt 48 00:01:02,480 --> 00:01:03,880 sương. Ông đưa dao lên 49 00:01:03,880 --> 00:01:05,560 rồi dừng lại. Trong im 50 00:01:05,560 --> 00:01:06,720 lặng, ông như nghe lời 51 00:01:06,720 --> 00:01:08,060 cha, cây chưa chín mà 52 00:01:08,060 --> 00:01:08,960 hái là lấy của ngày 53 00:01:08,960 --> 00:01:09,900 mai để đốt cho bữa 54 00:01:09,900 --> 00:01:11,680 nay. Sáng hôm sau, thương 55 00:01:11,860 --> 00:01:13,180 lái thúc giục. Bạn nghề 56 00:01:13,180 --> 00:01:14,060 của Lạc đã nhận bạc, 57 00:01:14,060 --> 00:01:15,320 rủ ông cùng làm. Họ 58 00:01:15,700 --> 00:01:17,380 bảo, rừng rộng lắm, một 59 00:01:17,680 --> 00:01:18,560 mùa hái sớm có sao 60 00:01:18,560 --> 00:01:20,080 đâu. Lạc chỉ đáp, người 61 00:01:20,280 --> 00:01:21,320 lạc đường thường cũng bắt 62 00:01:21,320 --> 00:01:22,220 đầu bằng câu, chỉ đi 63 00:01:22,220 --> 00:01:23,440 một đoạn thôi. Câu nói 64 00:01:23,440 --> 00:01:24,760 ấy khiến mấy người bật 65 00:01:24,760 --> 00:01:26,060 cười, nhưng Lạc biết rừng 66 00:01:26,060 --> 00:01:27,160 núi không cười với kẻ 67 00:01:27,160 --> 00:01:28,720 quên đường về. Ông từ 68 00:01:28,720 --> 00:01:30,160 chối món lợi lớn. Vợ 69 00:01:30,280 --> 00:01:31,200 ông lo lắng nhưng không 70 00:01:31,200 --> 00:01:32,680 trách. Bữa cơm hôm ấy 71 00:01:32,680 --> 00:01:33,560 vẫn chỉ có rau núi 72 00:01:33,560 --> 00:01:34,520 và ít cá khô. Lạc 73 00:01:35,100 --> 00:01:36,440 nhìn con trai, lòng đau, 74 00:01:36,440 --> 00:01:37,660 nhưng cũng thấy nhẹ vì 75 00:01:37,660 --> 00:01:38,560 chưa dạy con đổi tương 76 00:01:38,560 --> 00:01:39,480 lai lấy một túi bạc 77 00:01:39,480 --> 00:01:41,180 vội. Mấy tháng sau, người 78 00:01:41,540 --> 00:01:42,860 mua thuốc trong vùng bắt 79 00:01:43,160 --> 00:01:44,000 đầu than bệnh không khỏi. 80 00:01:44,000 --> 00:01:46,280 Huyết đằng hái non bị 81 00:01:46,280 --> 00:01:47,520 phơi đầy chợ, màu đẹp 82 00:01:47,520 --> 00:01:48,900 nhưng lực yếu. Thương lái 83 00:01:48,900 --> 00:01:50,060 đã đi xa, còn tiếng 84 00:01:50,060 --> 00:01:51,260 xấu ở lại trên vai 85 00:01:51,260 --> 00:01:52,000 những người hái thuốc tham 86 00:01:52,000 --> 00:01:53,140 nhanh. Người bệnh uống không 87 00:01:53,140 --> 00:01:54,460 đỡ thì mất tiền, còn 88 00:01:54,620 --> 00:01:56,220 người hái thuốc mất luôn 89 00:01:56,220 --> 00:01:57,360 cái tên từng được tin. 90 00:01:57,360 --> 00:01:58,820 Quan y trong huyện đến 91 00:01:58,820 --> 00:02:00,480 kiểm tra. Ai bán thuốc 92 00:02:00,480 --> 00:02:01,540 non đều bị phạt, nhiều 93 00:02:01,800 --> 00:02:02,760 người mất giấy vào rừng. 94 00:02:02,760 --> 00:02:04,480 Lạc mở sổ cho xem 95 00:02:04,480 --> 00:02:05,860 ngày tháng, chỉ rõ vì 96 00:02:05,860 --> 00:02:07,380 sao chưa hái. Quan y 97 00:02:07,380 --> 00:02:08,540 gật đầu, giao cho ông 98 00:02:08,540 --> 00:02:09,380 giữ vùng giống thuốc trên 99 00:02:09,380 --> 00:02:11,140 núi. Đến đúng mùa, huyết 100 00:02:11,200 --> 00:02:12,740 đằng chín đỏ, rễ chắc, 101 00:02:12,740 --> 00:02:15,680 hương thơm. Lạc hái vừa 102 00:02:15,680 --> 00:02:16,660 đủ, chừa lại gốc khỏe. 103 00:02:16,660 --> 00:02:18,000 Thuốc của ông cứu được 104 00:02:18,000 --> 00:02:19,100 nhiều người sốt rét, danh 105 00:02:19,280 --> 00:02:20,760 tiếng lan xa. Số bạc 106 00:02:20,760 --> 00:02:21,980 đến chậm hơn, nhưng sạch 107 00:02:21,980 --> 00:02:23,280 và bền. Ông không hái 108 00:02:23,280 --> 00:02:24,480 sạch một khoảnh nào, vì 109 00:02:24,720 --> 00:02:26,200 hiểu rừng còn sống thì 110 00:02:26,480 --> 00:02:27,280 nhà mình mới còn nghề. 111 00:02:27,280 --> 00:02:29,340 Con trai hỏi, nếu ngày 112 00:02:29,340 --> 00:02:30,240 trước cha nhận bạc thì 113 00:02:30,240 --> 00:02:33,380 sao. Lạc nói, có thể 114 00:02:33,380 --> 00:02:34,500 nhà ta đã sửa mái 115 00:02:34,500 --> 00:02:35,900 sớm hơn, nhưng lòng cha 116 00:02:35,900 --> 00:02:36,840 sẽ dột mưa nhiều năm. 117 00:02:36,840 --> 00:02:38,920 Lợi không sai, chỉ sai 118 00:02:38,920 --> 00:02:40,280 khi nó kéo chân ta 119 00:02:40,280 --> 00:02:41,220 chạy trước đạo lý. Đời 120 00:02:41,880 --> 00:02:42,960 người gặp cửa lợi thì 121 00:02:42,960 --> 00:02:43,780 ai cũng muốn bước nhanh. 122 00:02:43,780 --> 00:02:45,660 Nhưng trước khi vào, hãy 123 00:02:46,020 --> 00:02:46,720 dừng một nhịp để hỏi 124 00:02:46,720 --> 00:02:47,580 đường ấy có đưa mình 125 00:02:47,580 --> 00:02:49,080 về được không. Giữ một 126 00:02:49,080 --> 00:02:50,100 bước chậm hôm nay, có 127 00:02:50,280 --> 00:02:51,080 khi giữ được cả mười 128 00:02:51,080 --> 00:02:51,860 năm không lạc lối.