{
  "items": [
    {
      "id": "scene_001",
      "scene_id": "scene_001",
      "text": "Cổ nhân dạy, đừng để một lời chê làm tắt ngọn đèn nhỏ. Đèn mới thắp thường yếu, chỉ cần một cơn gió lạnh cũng run rẩy. Lòng người mới học điều hay cũng vậy, cần được che gió trước khi đủ sáng.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/193-Dung-De-Mot-Loi-Che-Lam-Tat-Ngon-Den-Nho/audio/voice_segments/scene_001/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_002",
      "scene_id": "scene_002",
      "text": "Ở một làng ven núi có cậu bé tên Đạt, thích khắc gỗ. Cha mất sớm, Đạt theo mẹ bán củi, ban đêm nhặt mẩu gỗ vụn tập khắc chim, cá và hoa dại. Những hình đầu tiên còn thô, nhưng mắt cậu sáng mỗi khi cầm dao nhỏ. Với cậu, mỗi nét dao vụng về cũng giống một chữ mới học, sai nhưng có đường để sửa.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/193-Dung-De-Mot-Loi-Che-Lam-Tat-Ngon-Den-Nho/audio/voice_segments/scene_002/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_003",
      "scene_id": "scene_003",
      "text": "Một hôm, Đạt đem con chim gỗ tặng ông đồ trong làng. Vài đứa trẻ nhìn thấy liền cười, nói chim gì mà cánh như lá rách. Đạt đỏ mặt, giấu con chim vào áo, từ đó không muốn đụng đến dao khắc nữa. Cậu thấy tiếng cười ấy không lớn, nhưng đủ lạnh để làm tay mình không còn muốn thử.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/193-Dung-De-Mot-Loi-Che-Lam-Tat-Ngon-Den-Nho/audio/voice_segments/scene_003/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_004",
      "scene_id": "scene_004",
      "text": "Ông đồ thấy vậy, không mắng bọn trẻ ngay. Ông gọi Đạt vào, đặt con chim gỗ dưới ánh đèn và nói, cánh nó chưa đẹp, nhưng trong mẩu gỗ này đã có ý muốn bay. Người mới học sợ nhất không phải vụng, mà là bị dập tắt trước khi kịp sửa.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/193-Dung-De-Mot-Loi-Che-Lam-Tat-Ngon-Den-Nho/audio/voice_segments/scene_004/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_005",
      "scene_id": "scene_005",
      "text": "Đạt im lặng. Ông đồ đưa cho cậu một mẩu gỗ mềm hơn, chỉ cách nhìn thớ gỗ và giữ tay chậm lại. Ông nói, lời chê nếu biết dùng thì thành đá mài, nếu ôm vào lòng thì thành đá buộc chân.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/193-Dung-De-Mot-Loi-Che-Lam-Tat-Ngon-Den-Nho/audio/voice_segments/scene_005/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_006",
      "scene_id": "scene_006",
      "text": "Đêm đó, Đạt lại thắp đèn. Mẹ cậu ngồi vá áo, không biết khắc gỗ hay dở, chỉ lấy tay che gió cho ngọn đèn khỏi tắt. Cử chỉ ấy khiến Đạt hiểu, đôi khi một bàn tay che gió quý hơn trăm lời khen.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/193-Dung-De-Mot-Loi-Che-Lam-Tat-Ngon-Den-Nho/audio/voice_segments/scene_006/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_007",
      "scene_id": "scene_007",
      "text": "Nhiều ngày sau, con chim thứ hai ra đời. Cánh vẫn chưa đều, nhưng đã có dáng bay hơn trước. Đạt đem đến cho ông đồ. Ông không khen quá lời, chỉ chỉ ra chỗ cần sửa và giữ lại chỗ đã tiến bộ. Sự tiến bộ nhỏ ấy làm cậu vui hơn mọi lời khen rỗng.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/193-Dung-De-Mot-Loi-Che-Lam-Tat-Ngon-Den-Nho/audio/voice_segments/scene_007/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_008",
      "scene_id": "scene_008",
      "text": "Mấy đứa trẻ từng chê lại đứng xem. Ông đồ bảo chúng, miệng người giống gió; thổi đúng thì giúp lửa sáng, thổi bừa thì làm tắt đèn. Từ đó, chúng không dám cười ẩu nữa, có đứa còn xin Đạt dạy khắc chiếc lá nhỏ.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/193-Dung-De-Mot-Loi-Che-Lam-Tat-Ngon-Den-Nho/audio/voice_segments/scene_008/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_009",
      "scene_id": "scene_009",
      "text": "Năm tháng qua, Đạt thành thợ khắc giỏi. Nhưng điều ông nhớ nhất không phải con chim đầu tiên, mà là đêm mẹ che gió và lời ông đồ giữ lửa. Mỗi khi gặp trẻ vụng về, ông đều nhìn thấy mình ngày trước. Ông giữ con chim gỗ cũ trong hộp, không phải để khoe, mà để nhớ mình từng suýt bỏ cuộc.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/193-Dung-De-Mot-Loi-Che-Lam-Tat-Ngon-Den-Nho/audio/voice_segments/scene_009/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_010",
      "scene_id": "scene_010",
      "text": "Một cậu học trò sau này làm hỏng tấm gỗ quý, run rẩy chờ bị quở. Đạt đặt tay lên vai cậu, nói, gỗ hỏng còn kiếm được, lòng ham học tắt rồi khó nhóm lại. Rồi ông cùng trò sửa từ mảnh nhỏ nhất.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/193-Dung-De-Mot-Loi-Che-Lam-Tat-Ngon-Den-Nho/audio/voice_segments/scene_010/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_011",
      "scene_id": "scene_011",
      "text": "Những món đồ gỗ của Đạt về sau nổi tiếng vì có hồn. Người ta khen tay nghề, nhưng ông chỉ cười, nói nghề nào cũng bắt đầu bằng một ngọn đèn nhỏ được ai đó che gió. Không có lòng nâng đỡ, tài khéo cũng khó lớn. Bởi vậy trong xưởng của ông, người học việc được phép sai, nhưng không được phép cười cái sai của nhau.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/193-Dung-De-Mot-Loi-Che-Lam-Tat-Ngon-Den-Nho/audio/voice_segments/scene_011/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_012",
      "scene_id": "scene_012",
      "text": "Đời người gặp người mới học, mới sửa, mới đứng dậy, xin đừng vội buông lời làm họ tắt lửa. Một lời góp ý có thể thẳng mà vẫn ấm. Giữ được ngọn đèn nhỏ của người khác, cũng là giữ phúc sáng trong lòng mình. Lời nói có đức không làm người yếu đi; nó giúp điều lành có thêm thời gian lớn lên.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/193-Dung-De-Mot-Loi-Che-Lam-Tat-Ngon-Den-Nho/audio/voice_segments/scene_012/seg_001.wav"
    }
  ]
}