1 00:00:00,000 --> 00:00:01,360 Cổ nhân dạy, đừng để 2 00:00:01,360 --> 00:00:02,400 một lời chê làm tắt 3 00:00:02,400 --> 00:00:04,020 ngọn đèn nhỏ. Đèn mới 4 00:00:04,020 --> 00:00:05,300 thắp thường yếu, chỉ cần 5 00:00:05,300 --> 00:00:06,280 một cơn gió lạnh cũng 6 00:00:06,280 --> 00:00:07,800 run rẩy. Lòng người mới 7 00:00:07,800 --> 00:00:08,680 học điều hay cũng vậy, 8 00:00:08,900 --> 00:00:09,820 cần được che gió trước 9 00:00:09,820 --> 00:00:11,400 khi đủ sáng. Ở một 10 00:00:11,400 --> 00:00:12,460 làng ven núi có cậu 11 00:00:12,460 --> 00:00:13,720 bé tên Đạt, thích khắc 12 00:00:13,720 --> 00:00:15,740 gỗ. Cha mất sớm, Đạt 13 00:00:15,740 --> 00:00:17,120 theo mẹ bán củi, ban 14 00:00:17,120 --> 00:00:18,000 đêm nhặt mẩu gỗ vụn 15 00:00:18,000 --> 00:00:19,280 tập khắc chim, cá và 16 00:00:19,280 --> 00:00:20,820 hoa dại. Những hình đầu 17 00:00:20,820 --> 00:00:22,060 tiên còn thô, nhưng mắt 18 00:00:22,060 --> 00:00:23,060 cậu sáng mỗi khi cầm 19 00:00:23,060 --> 00:00:24,460 dao nhỏ. Với cậu, mỗi 20 00:00:24,460 --> 00:00:25,360 nét dao vụng về cũng 21 00:00:25,360 --> 00:00:26,320 giống một chữ mới học, 22 00:00:26,500 --> 00:00:27,820 sai nhưng có đường để 23 00:00:27,820 --> 00:00:29,760 sửa. Một hôm, Đạt đem 24 00:00:29,760 --> 00:00:30,560 con chim gỗ tặng ông 25 00:00:30,560 --> 00:00:31,900 đồ trong làng. Vài đứa 26 00:00:31,900 --> 00:00:33,080 trẻ nhìn thấy liền cười, 27 00:00:33,280 --> 00:00:34,560 nói chim gì mà cánh 28 00:00:34,560 --> 00:00:36,200 như lá rách. Đạt đỏ 29 00:00:36,200 --> 00:00:37,580 mặt, giấu con chim vào 30 00:00:37,580 --> 00:00:38,740 áo, từ đó không muốn 31 00:00:38,740 --> 00:00:39,680 đụng đến dao khắc nữa. 32 00:00:40,020 --> 00:00:40,800 Cậu thấy tiếng cười ấy 33 00:00:40,800 --> 00:00:42,340 không lớn, nhưng đủ lạnh 34 00:00:42,340 --> 00:00:43,640 để làm tay mình không 35 00:00:43,640 --> 00:00:45,120 còn muốn thử. Ông đồ 36 00:00:45,120 --> 00:00:46,400 thấy vậy, không mắng bọn 37 00:00:46,400 --> 00:00:48,040 trẻ ngay. Ông gọi Đạt 38 00:00:48,040 --> 00:00:49,500 vào, đặt con chim gỗ 39 00:00:49,500 --> 00:00:50,420 dưới ánh đèn và nói, 40 00:00:50,420 --> 00:00:52,160 cánh nó chưa đẹp, nhưng 41 00:00:52,160 --> 00:00:53,260 trong mẩu gỗ này đã 42 00:00:53,260 --> 00:00:54,780 có ý muốn bay. Người 43 00:00:54,780 --> 00:00:56,100 mới học sợ nhất không 44 00:00:56,100 --> 00:00:57,320 phải vụng, mà là bị 45 00:00:57,320 --> 00:00:58,340 dập tắt trước khi kịp 46 00:00:58,340 --> 00:01:00,500 sửa. Đạt im lặng. Ông 47 00:01:00,500 --> 00:01:01,260 đồ đưa cho cậu một 48 00:01:01,260 --> 00:01:02,500 mẩu gỗ mềm hơn, chỉ 49 00:01:02,500 --> 00:01:03,480 cách nhìn thớ gỗ và 50 00:01:03,480 --> 00:01:05,080 giữ tay chậm lại. Ông 51 00:01:05,080 --> 00:01:06,420 nói, lời chê nếu biết 52 00:01:06,420 --> 00:01:07,580 dùng thì thành đá mài, 53 00:01:07,980 --> 00:01:09,000 nếu ôm vào lòng thì 54 00:01:09,000 --> 00:01:10,460 thành đá buộc chân. Đêm 55 00:01:10,460 --> 00:01:11,760 đó, Đạt lại thắp đèn. 56 00:01:12,540 --> 00:01:13,840 Mẹ cậu ngồi vá áo, 57 00:01:13,840 --> 00:01:14,760 không biết khắc gỗ hay 58 00:01:15,060 --> 00:01:15,900 dở, chỉ lấy tay che 59 00:01:15,900 --> 00:01:16,860 gió cho ngọn đèn khỏi 60 00:01:17,420 --> 00:01:18,400 tắt. Cử chỉ ấy khiến 61 00:01:18,400 --> 00:01:19,760 Đạt hiểu, đôi khi một 62 00:01:19,760 --> 00:01:20,820 bàn tay che gió quý 63 00:01:20,820 --> 00:01:22,400 hơn trăm lời khen. Nhiều 64 00:01:22,400 --> 00:01:23,520 ngày sau, con chim thứ 65 00:01:23,520 --> 00:01:25,120 hai ra đời. Cánh vẫn 66 00:01:25,120 --> 00:01:26,200 chưa đều, nhưng đã có 67 00:01:26,200 --> 00:01:27,620 dáng bay hơn trước. Đạt 68 00:01:27,620 --> 00:01:28,960 đem đến cho ông đồ. 69 00:01:28,960 --> 00:01:30,400 Ông không khen quá lời, 70 00:01:30,400 --> 00:01:31,560 chỉ chỉ ra chỗ cần 71 00:01:31,560 --> 00:01:32,400 sửa và giữ lại chỗ 72 00:01:32,400 --> 00:01:33,860 đã tiến bộ. Sự tiến 73 00:01:33,860 --> 00:01:35,020 bộ nhỏ ấy làm cậu 74 00:01:35,020 --> 00:01:36,060 vui hơn mọi lời khen 75 00:01:36,720 --> 00:01:37,600 rỗng. Mấy đứa trẻ từng 76 00:01:37,600 --> 00:01:39,020 chê lại đứng xem. Ông 77 00:01:39,020 --> 00:01:40,320 đồ bảo chúng, miệng người 78 00:01:40,320 --> 00:01:41,440 giống gió; thổi đúng thì 79 00:01:41,440 --> 00:01:42,840 giúp lửa sáng, thổi bừa 80 00:01:42,840 --> 00:01:44,540 thì làm tắt đèn. Từ 81 00:01:44,580 --> 00:01:45,440 đó, chúng không dám cười 82 00:01:45,440 --> 00:01:46,660 ẩu nữa, có đứa còn 83 00:01:46,660 --> 00:01:47,720 xin Đạt dạy khắc chiếc 84 00:01:47,720 --> 00:01:49,640 lá nhỏ. Năm tháng qua, 85 00:01:49,640 --> 00:01:51,360 Đạt thành thợ khắc giỏi. 86 00:01:51,360 --> 00:01:52,440 Nhưng điều ông nhớ nhất 87 00:01:52,440 --> 00:01:53,680 không phải con chim đầu 88 00:01:53,740 --> 00:01:54,640 tiên, mà là đêm mẹ 89 00:01:54,640 --> 00:01:55,960 che gió và lời ông 90 00:01:55,960 --> 00:01:57,340 đồ giữ lửa. Mỗi khi 91 00:01:57,340 --> 00:01:58,780 gặp trẻ vụng về, ông 92 00:01:58,780 --> 00:01:59,820 đều nhìn thấy mình ngày 93 00:02:00,120 --> 00:02:01,020 trước. Ông giữ con chim 94 00:02:01,020 --> 00:02:02,460 gỗ cũ trong hộp, không 95 00:02:02,460 --> 00:02:03,960 phải để khoe, mà để 96 00:02:03,960 --> 00:02:05,120 nhớ mình từng suýt bỏ 97 00:02:05,820 --> 00:02:06,720 cuộc. Một cậu học trò 98 00:02:06,720 --> 00:02:08,020 sau này làm hỏng tấm 99 00:02:08,020 --> 00:02:09,420 gỗ quý, run rẩy chờ 100 00:02:09,420 --> 00:02:10,780 bị quở. Đạt đặt tay 101 00:02:10,780 --> 00:02:12,120 lên vai cậu, nói, gỗ 102 00:02:12,120 --> 00:02:13,340 hỏng còn kiếm được, lòng 103 00:02:13,340 --> 00:02:14,580 ham học tắt rồi khó 104 00:02:14,580 --> 00:02:15,880 nhóm lại. Rồi ông cùng 105 00:02:15,880 --> 00:02:16,780 trò sửa từ mảnh nhỏ 106 00:02:17,420 --> 00:02:18,280 nhất. Những món đồ gỗ 107 00:02:18,280 --> 00:02:19,260 của Đạt về sau nổi 108 00:02:19,260 --> 00:02:20,840 tiếng vì có hồn. Người 109 00:02:20,840 --> 00:02:22,160 ta khen tay nghề, nhưng 110 00:02:22,160 --> 00:02:23,540 ông chỉ cười, nói nghề 111 00:02:23,540 --> 00:02:24,420 nào cũng bắt đầu bằng 112 00:02:24,420 --> 00:02:25,500 một ngọn đèn nhỏ được 113 00:02:25,500 --> 00:02:27,420 ai đó che gió. Không 114 00:02:27,420 --> 00:02:28,720 có lòng nâng đỡ, tài 115 00:02:28,720 --> 00:02:30,000 khéo cũng khó lớn. Bởi 116 00:02:30,000 --> 00:02:31,100 vậy trong xưởng của ông, 117 00:02:31,100 --> 00:02:32,000 người học việc được phép 118 00:02:32,600 --> 00:02:33,620 sai, nhưng không được phép 119 00:02:33,620 --> 00:02:35,280 cười cái sai của nhau. 120 00:02:35,280 --> 00:02:36,420 Đời người gặp người mới 121 00:02:36,700 --> 00:02:38,220 học, mới sửa, mới đứng 122 00:02:38,500 --> 00:02:39,440 dậy, xin đừng vội buông 123 00:02:39,440 --> 00:02:40,760 lời làm họ tắt lửa. 124 00:02:40,760 --> 00:02:41,600 Một lời góp ý có 125 00:02:41,600 --> 00:02:43,140 thể thẳng mà vẫn ấm. 126 00:02:43,140 --> 00:02:44,060 Giữ được ngọn đèn nhỏ 127 00:02:44,060 --> 00:02:45,280 của người khác, cũng là 128 00:02:45,280 --> 00:02:46,300 giữ phúc sáng trong lòng 129 00:02:46,680 --> 00:02:47,520 mình. Lời nói có đức 130 00:02:47,520 --> 00:02:48,900 không làm người yếu đi; 131 00:02:48,900 --> 00:02:50,040 nó giúp điều lành có 132 00:02:50,040 --> 00:02:50,680 thêm thời gian lớn lên.