{
  "items": [
    {
      "id": "scene_001",
      "scene_id": "scene_001",
      "text": "Cổ nhân dạy, đừng để một lời tiễn biệt thành nỗi hối hận dài. Người đi xa có thể quay về, cũng có thể không; nhưng câu cuối cùng ta để lại trong lòng họ thì thường ở lại rất lâu.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/199-Dung-De-Mot-Loi-Tien-Biet-Thanh-Noi-Hoi-Han-Dai/audio/voice_segments/scene_001/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_002",
      "scene_id": "scene_002",
      "text": "Ở làng ven sông có bà cụ tên An sống cùng người con trai là Mẫn. Mẫn giỏi buôn bán, tính nóng, luôn nghĩ mẹ già hay lo xa. Bà An ít nói, ngày ngày ngồi vá áo, chờ con về ăn bữa cơm chiều. Căn nhà tuy nhỏ nhưng nhờ bàn tay mẹ mà lúc nào cũng có bếp than ấm và chum nước đầy.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/199-Dung-De-Mot-Loi-Tien-Biet-Thanh-Noi-Hoi-Han-Dai/audio/voice_segments/scene_002/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_003",
      "scene_id": "scene_003",
      "text": "Một mùa nước lớn, Mẫn quyết đưa hàng sang huyện xa. Bà An khuyên đợi nước rút, vì bến đò năm ấy đã cuốn mất nhiều thuyền. Mẫn nghe mà bực, cho rằng mẹ chỉ làm mình chậm việc kiếm tiền.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/199-Dung-De-Mot-Loi-Tien-Biet-Thanh-Noi-Hoi-Han-Dai/audio/voice_segments/scene_003/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_004",
      "scene_id": "scene_004",
      "text": "Sáng lên đường, bà An đưa cho con gói cơm nắm và chiếc áo vá. Mẫn đang vội, buột miệng nói, mẹ cứ giữ mấy thứ cũ ấy, con không cần. Câu nói rơi xuống sân lạnh hơn giọt mưa cuối mái. Người nói xong thường quên, người nghe lại mang theo cả đoạn đường dài.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/199-Dung-De-Mot-Loi-Tien-Biet-Thanh-Noi-Hoi-Han-Dai/audio/voice_segments/scene_004/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_005",
      "scene_id": "scene_005",
      "text": "Bà An không trách, chỉ lặng lẽ nhặt áo vào lòng. Bà dặn thêm một câu giữ mình, nhưng Mẫn đã quay lưng ra ngõ. Tiếng guốc của anh xa dần, còn bà đứng trong hiên như đang nghe một cánh cửa khép lại.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/199-Dung-De-Mot-Loi-Tien-Biet-Thanh-Noi-Hoi-Han-Dai/audio/voice_segments/scene_005/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_006",
      "scene_id": "scene_006",
      "text": "Chuyến ấy Mẫn gặp lũ dữ, phải trú lại ở bến xa nhiều ngày. Đêm lạnh, áo mỏng không đủ ấm, cơm quán thì đắt. Anh nhớ gói cơm nắm và chiếc áo vá, nhớ cả ánh mắt mẹ khi bị mình gạt đi. Lúc ấy anh mới hiểu những thứ cũ mẹ trao không phải vì nghèo, mà vì thương con theo cách âm thầm nhất.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/199-Dung-De-Mot-Loi-Tien-Biet-Thanh-Noi-Hoi-Han-Dai/audio/voice_segments/scene_006/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_007",
      "scene_id": "scene_007",
      "text": "Khi Mẫn trở về, bà An đã bệnh nặng vì mấy hôm đội mưa ra bến hỏi tin con. Anh quỳ bên giường, muốn nói một lời dịu dàng, nhưng hơi thở của mẹ đã yếu như ngọn đèn gần cạn dầu.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/199-Dung-De-Mot-Loi-Tien-Biet-Thanh-Noi-Hoi-Han-Dai/audio/voice_segments/scene_007/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_008",
      "scene_id": "scene_008",
      "text": "Bà An mở mắt, vẫn hỏi con có lạnh không. Mẫn bật khóc, đặt chiếc áo vá lên tay mẹ và xin lỗi. Bà chỉ khẽ gật đầu, như người đã đợi câu ấy từ lâu nhưng không còn sức giữ lại nhiều.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/199-Dung-De-Mot-Loi-Tien-Biet-Thanh-Noi-Hoi-Han-Dai/audio/voice_segments/scene_008/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_009",
      "scene_id": "scene_009",
      "text": "Sau khi mẹ mất, Mẫn giữ gói cơm nắm đã khô trong chiếc hộp tre. Mỗi lần mở ra, anh nghe lại câu nói sáng hôm ấy. Tiền lời của chuyến hàng tiêu hết rất nhanh, nhưng lời làm đau mẹ thì theo anh qua nhiều năm. Có những món nợ không ai đòi, nhưng chính lòng mình nhắc mãi không yên.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/199-Dung-De-Mot-Loi-Tien-Biet-Thanh-Noi-Hoi-Han-Dai/audio/voice_segments/scene_009/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_010",
      "scene_id": "scene_010",
      "text": "Về sau, mỗi khi tiễn người thân ra bến, Mẫn đều chuẩn bị nước ấm, áo mưa và một lời lành. Ai giận nhau đến đâu, ông cũng khuyên đừng lấy lúc chia tay làm nơi trút nặng lòng.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/199-Dung-De-Mot-Loi-Tien-Biet-Thanh-Noi-Hoi-Han-Dai/audio/voice_segments/scene_010/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_011",
      "scene_id": "scene_011",
      "text": "Ông nói với con cháu, bữa cơm có thể nấu lại, món hàng có thể mua thêm, nhưng lời cuối trước một chuyến đi không dễ sửa. Nếu người ấy gặp gió mưa, câu nói của ta sẽ thành lửa ấm hoặc thành gai trong lòng. Lời lành không làm chuyến đi ngắn lại, nhưng làm người đi có chỗ nương trong lúc cô đơn.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/199-Dung-De-Mot-Loi-Tien-Biet-Thanh-Noi-Hoi-Han-Dai/audio/voice_segments/scene_011/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_012",
      "scene_id": "scene_012",
      "text": "Đời người không biết lần tiễn biệt nào là lần sau cùng. Vì vậy, khi người thân bước ra cửa, hãy để họ mang theo một câu bình an. Đừng để một lời tiễn biệt thành nỗi hối hận dài, bởi lòng hiếu thảo đôi khi chỉ kịp nằm trong một lời nói nhỏ. Một câu nhẹ nhàng trước cửa có thể trở thành chiếc áo ấm cho cả đoạn đường xa.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/199-Dung-De-Mot-Loi-Tien-Biet-Thanh-Noi-Hoi-Han-Dai/audio/voice_segments/scene_012/seg_001.wav"
    }
  ]
}