1 00:00:00,000 --> 00:00:01,300 Cổ nhân dạy, biết để 2 00:00:01,300 --> 00:00:02,200 một phần đường cho người 3 00:00:02,200 --> 00:00:03,720 sau, phúc không cần gõ 4 00:00:03,720 --> 00:00:05,280 cửa. Con đường hẹp không 5 00:00:05,280 --> 00:00:06,240 đáng sợ bằng lòng người 6 00:00:06,240 --> 00:00:07,500 chật; người biết nhường một 7 00:00:07,500 --> 00:00:08,600 bước thường tự mở được 8 00:00:08,600 --> 00:00:10,240 nhiều lối về sau. Ở 9 00:00:10,240 --> 00:00:11,000 chân núi có người lái 10 00:00:11,000 --> 00:00:12,280 buôn tên Đạt, chuyên chở 11 00:00:12,280 --> 00:00:13,820 muối qua đèo. Đường đèo 12 00:00:13,820 --> 00:00:14,640 chỉ vừa một xe đi, 13 00:00:14,640 --> 00:00:16,040 bên là vách đá, bên 14 00:00:16,220 --> 00:00:18,100 là vực sâu. Đạt quen 15 00:00:18,100 --> 00:00:19,440 đi trước, luôn muốn hàng 16 00:00:19,440 --> 00:00:20,580 mình qua nhanh để kịp 17 00:00:20,580 --> 00:00:21,740 phiên chợ. Ông tin rằng 18 00:00:21,740 --> 00:00:23,120 người nhanh chân sẽ thắng, 19 00:00:23,120 --> 00:00:24,840 nhưng chưa hiểu rằng đường 20 00:00:24,840 --> 00:00:26,140 đời không chỉ tính bằng 21 00:00:26,140 --> 00:00:27,800 bước trước sau. Một sáng, 22 00:00:27,800 --> 00:00:29,380 Đạt gặp chiếc xe củi 23 00:00:29,380 --> 00:00:30,180 của ông lão nghèo đang 24 00:00:30,180 --> 00:00:31,560 lên dốc. Theo lẽ thường, 25 00:00:31,560 --> 00:00:33,100 xe xuống dốc nên lùi 26 00:00:33,100 --> 00:00:34,680 lại nhường. Nhưng Đạt sợ 27 00:00:34,680 --> 00:00:35,840 mất giờ, quát người già 28 00:00:35,840 --> 00:00:36,860 kéo xe nép sát vào 29 00:00:36,860 --> 00:00:38,340 vách đá. Ông lão cố 30 00:00:38,340 --> 00:00:39,800 tránh, bánh xe mắc vào 31 00:00:39,800 --> 00:00:41,020 đá, bó củi đổ xuống 32 00:00:41,020 --> 00:00:43,320 đường. Đạt không giúp, chỉ 33 00:00:43,480 --> 00:00:44,480 cau mặt đi qua. Người 34 00:00:44,980 --> 00:00:45,980 theo sau nhìn thấy nhưng 35 00:00:45,980 --> 00:00:47,040 không ai dám nói, vì 36 00:00:47,820 --> 00:00:48,740 túi muối của Đạt lúc 37 00:00:48,740 --> 00:00:49,720 ấy nặng hơn lòng trắc 38 00:00:49,720 --> 00:00:50,820 ẩn trong mắt họ. Chiều 39 00:00:50,820 --> 00:00:52,400 ấy, mưa rừng ập xuống. 40 00:00:52,400 --> 00:00:53,980 Đạt trở về thì gặp 41 00:00:53,980 --> 00:00:54,980 đoạn đường sạt lở, xe 42 00:00:55,120 --> 00:00:56,560 muối kẹt giữa bùn. Ông 43 00:00:56,720 --> 00:00:57,600 gọi mãi không ai nghe. 44 00:00:57,600 --> 00:00:59,700 Đêm xuống, sương núi lạnh, 45 00:00:59,700 --> 00:01:01,040 con ngựa run lên, còn 46 00:01:01,280 --> 00:01:02,020 Đạt lần đầu thấy con 47 00:01:02,020 --> 00:01:02,940 đường quen hóa xa lạ. 48 00:01:02,940 --> 00:01:04,460 Lúc ấy ông mới biết 49 00:01:04,460 --> 00:01:05,680 khi mình cần người khác, 50 00:01:05,680 --> 00:01:07,160 tiếng gọi cũng có thể 51 00:01:07,160 --> 00:01:07,980 bị núi rừng nuốt mất. 52 00:01:07,980 --> 00:01:10,100 Gần nửa đêm, chính ông 53 00:01:10,100 --> 00:01:10,960 lão xe củi đi qua. 54 00:01:10,960 --> 00:01:12,680 Lưng ông còn đau vì 55 00:01:12,680 --> 00:01:13,780 cú ngã ban sáng, nhưng 56 00:01:14,060 --> 00:01:14,980 thấy người gặp nạn, ông 57 00:01:15,100 --> 00:01:16,240 đặt bó củi xuống, chèn 58 00:01:16,400 --> 00:01:17,680 đá dưới bánh, gọi thêm 59 00:01:17,680 --> 00:01:18,620 dân bản đến kéo xe 60 00:01:18,620 --> 00:01:20,360 giúp. Ánh đuốc nhỏ trong 61 00:01:20,360 --> 00:01:21,260 tay ông lão lúc ấy 62 00:01:21,260 --> 00:01:22,580 sáng hơn mọi lời giảng 63 00:01:22,580 --> 00:01:24,080 về nhân nghĩa. Đạt xấu 64 00:01:24,080 --> 00:01:25,360 hổ, hỏi vì sao ông 65 00:01:25,840 --> 00:01:28,560 còn giúp. Ông lão nói, 66 00:01:28,740 --> 00:01:29,900 đường núi hẹp nên càng 67 00:01:29,900 --> 00:01:31,080 phải để phần cho nhau; 68 00:01:31,160 --> 00:01:32,040 hôm nay ta cứu xe 69 00:01:32,040 --> 00:01:33,420 ông, ngày mai biết đâu 70 00:01:33,420 --> 00:01:34,360 con cháu ta cũng cần 71 00:01:34,360 --> 00:01:35,640 ai đó nhường một lối. 72 00:01:35,860 --> 00:01:36,860 Câu ấy làm Đạt im 73 00:01:36,860 --> 00:01:38,180 lặng suốt đường về. Ông 74 00:01:38,180 --> 00:01:39,160 nhớ cảnh mình quát người 75 00:01:39,160 --> 00:01:40,540 già, nhớ bó củi rơi 76 00:01:40,540 --> 00:01:41,980 trong bùn. Túi muối vẫn 77 00:01:41,980 --> 00:01:43,660 còn, nhưng mặt ông nóng 78 00:01:43,660 --> 00:01:44,560 như vừa đánh mất thứ 79 00:01:44,560 --> 00:01:45,900 quý hơn tiền lời. Người 80 00:01:45,900 --> 00:01:46,800 ta có thể qua được 81 00:01:46,800 --> 00:01:48,300 một khúc đèo, nhưng không 82 00:01:48,300 --> 00:01:49,320 dễ qua khỏi sự hổ 83 00:01:49,320 --> 00:01:51,140 thẹn trong lòng. Từ đó, 84 00:01:51,360 --> 00:01:52,600 mỗi khi qua đèo, Đạt 85 00:01:52,600 --> 00:01:53,980 luôn dừng trước khúc hẹp, 86 00:01:54,080 --> 00:01:54,920 nhìn xem ai đang cần 87 00:01:54,920 --> 00:01:56,280 đi trước. Có lần ông 88 00:01:56,280 --> 00:01:57,240 nhường một đoàn người gánh 89 00:01:57,240 --> 00:01:58,460 thuốc cho làng bệnh, nhờ 90 00:01:58,460 --> 00:01:59,480 vậy cứu được nhiều người 91 00:01:59,480 --> 00:02:01,240 trong đêm sốt. Tin ấy 92 00:02:01,240 --> 00:02:03,000 lan đi. Người trong vùng 93 00:02:03,000 --> 00:02:04,020 không chỉ mua muối của 94 00:02:04,020 --> 00:02:05,640 Đạt vì hàng tốt, mà 95 00:02:05,640 --> 00:02:06,600 vì biết ông không còn 96 00:02:06,600 --> 00:02:07,960 ép người ở chỗ hẹp. 97 00:02:08,120 --> 00:02:09,620 Phiên chợ đông hơn, nhưng 98 00:02:09,620 --> 00:02:10,560 lòng ông lại nhẹ hơn 99 00:02:10,560 --> 00:02:11,960 ngày xưa rất nhiều. Cái 100 00:02:11,960 --> 00:02:13,840 lợi đến chậm nhưng bền, 101 00:02:14,160 --> 00:02:15,020 vì nó được đặt trên 102 00:02:15,020 --> 00:02:16,300 lòng tin chứ không đặt 103 00:02:16,300 --> 00:02:17,900 trên sự lấn ép. Về 104 00:02:17,900 --> 00:02:19,280 già, Đạt dựng một mái 105 00:02:19,280 --> 00:02:20,740 nghỉ bên đoạn đèo khó, 106 00:02:20,980 --> 00:02:21,820 để người qua đường tránh 107 00:02:21,820 --> 00:02:23,400 mưa và chờ nhau. Trên 108 00:02:23,400 --> 00:02:24,820 cột gỗ, ông khắc dòng 109 00:02:24,820 --> 00:02:26,340 chữ, đường hẹp nhường nhau 110 00:02:26,340 --> 00:02:27,680 một bước, đời rộng trả 111 00:02:27,680 --> 00:02:29,720 lại mười phần. Đời người 112 00:02:29,720 --> 00:02:30,580 ai cũng có lúc đứng 113 00:02:30,580 --> 00:02:32,100 trước một lối chật. Đừng 114 00:02:32,100 --> 00:02:33,160 chen hết phần thuận về 115 00:02:33,160 --> 00:02:34,880 mình, vì phúc thường đi 116 00:02:34,880 --> 00:02:35,760 theo người biết chừa đường 117 00:02:35,760 --> 00:02:38,100 cho kẻ khác. Biết để 118 00:02:38,100 --> 00:02:38,960 một phần đường cho người 119 00:02:38,960 --> 00:02:40,700 sau, phúc không cần gõ 120 00:02:40,700 --> 00:02:41,820 cửa. Nhường người không làm 121 00:02:41,820 --> 00:02:43,200 mình thấp đi; nó chỉ 122 00:02:43,200 --> 00:02:44,500 chứng tỏ trong lòng còn 123 00:02:44,500 --> 00:02:45,620 đủ rộng để trời đất 124 00:02:45,620 --> 00:02:46,200 đặt phúc vào.