1 00:00:00,000 --> 00:00:01,320 Cổ nhân dạy, giữ một 2 00:00:01,320 --> 00:00:02,100 chút đèn cho đêm người 3 00:00:02,100 --> 00:00:03,580 khác, phúc sẽ sáng nhà 4 00:00:03,580 --> 00:00:05,180 mình. Ngọn đèn nhỏ không 5 00:00:05,180 --> 00:00:06,120 làm hao cả bầu dầu, 6 00:00:06,500 --> 00:00:07,320 nhưng có thể giúp một 7 00:00:07,320 --> 00:00:08,360 người qua được đoạn đường 8 00:00:08,360 --> 00:00:09,980 tối nhất. Ở xóm ven 9 00:00:09,980 --> 00:00:11,200 thành có ông Phúc bán 10 00:00:11,200 --> 00:00:12,860 dầu đèn. Nhà ông không 11 00:00:12,860 --> 00:00:14,000 giàu, chỉ đủ vài chum 12 00:00:14,000 --> 00:00:15,520 dầu, một quầy gỗ và 13 00:00:15,520 --> 00:00:16,400 chiếc đèn treo trước cửa. 14 00:00:17,240 --> 00:00:17,980 Đêm nào ông cũng để 15 00:00:17,980 --> 00:00:19,080 đèn cháy thêm một lúc 16 00:00:19,080 --> 00:00:20,300 cho người về muộn thấy 17 00:00:20,300 --> 00:00:21,640 lối. Ánh sáng ấy không 18 00:00:21,640 --> 00:00:23,260 lớn, nhưng người đi qua 19 00:00:23,260 --> 00:00:24,260 đều thấy lòng mình bớt 20 00:00:24,260 --> 00:00:25,780 cô độc. Người hàng xóm 21 00:00:25,780 --> 00:00:26,760 tên Bách thường cười ông 22 00:00:26,760 --> 00:00:29,060 phí dầu. Bách nói, dầu 23 00:00:29,060 --> 00:00:30,340 bán lấy tiền, đốt cho 24 00:00:30,340 --> 00:00:31,200 thiên hạ nhìn đường thì 25 00:00:31,200 --> 00:00:32,780 được gì. Ông Phúc chỉ 26 00:00:32,780 --> 00:00:34,200 cười, bảo trong đêm tối 27 00:00:34,200 --> 00:00:35,260 ai cũng mong thấy một 28 00:00:35,260 --> 00:00:36,600 đốm sáng, mình còn chút 29 00:00:36,600 --> 00:00:37,520 dầu thì giữ lại một 30 00:00:37,520 --> 00:00:38,960 chút lòng. Một tối mưa 31 00:00:38,960 --> 00:00:40,660 lớn, có cô bé đưa 32 00:00:40,660 --> 00:00:41,920 thuốc cho mẹ bệnh đi 33 00:00:41,920 --> 00:00:43,680 ngang qua xóm. Gió tạt 34 00:00:43,680 --> 00:00:44,700 tắt gần hết đèn nhà 35 00:00:44,700 --> 00:00:45,940 người ta. Chỉ còn đèn 36 00:00:45,940 --> 00:00:46,840 trước cửa ông Phúc le 37 00:00:46,840 --> 00:00:48,660 lói, soi rõ vũng bùn 38 00:00:48,660 --> 00:00:50,020 và cây cầu gỗ trơn. 39 00:00:50,180 --> 00:00:51,360 Trong mưa, một bước sai 40 00:00:51,360 --> 00:00:52,240 có thể biến việc nhỏ 41 00:00:52,240 --> 00:00:54,140 thành nỗi đau lớn. Nhờ 42 00:00:54,140 --> 00:00:55,200 ánh đèn ấy, cô bé 43 00:00:55,200 --> 00:00:56,360 không trượt chân xuống mương. 44 00:00:56,880 --> 00:00:58,420 Sáng sau, mẹ cô qua 45 00:00:58,420 --> 00:01:00,020 khỏi cơn sốt. Gia đình 46 00:01:00,020 --> 00:01:00,960 nghèo mang đến biếu ông 47 00:01:00,960 --> 00:01:02,680 Phúc mấy quả trứng, ông 48 00:01:02,680 --> 00:01:04,140 không nhận hết, chỉ nhận 49 00:01:04,140 --> 00:01:05,120 một quả cho cô bé 50 00:01:05,120 --> 00:01:07,140 vui lòng. Bách nhìn thấy 51 00:01:07,140 --> 00:01:08,580 vẫn lắc đầu, cho rằng 52 00:01:08,580 --> 00:01:09,520 ông Phúc được tiếng mà 53 00:01:09,520 --> 00:01:10,980 hao của. Nhưng vài tháng 54 00:01:10,980 --> 00:01:12,420 sau, chính con trai Bách 55 00:01:12,420 --> 00:01:13,720 đi học xa về muộn, 56 00:01:13,760 --> 00:01:16,000 gặp đêm sương dày. Đèn 57 00:01:16,000 --> 00:01:17,020 nhà Bách đã tắt vì 58 00:01:17,020 --> 00:01:18,360 ông tiếc dầu, đứa trẻ 59 00:01:18,360 --> 00:01:19,980 lạc vào ngõ cụt. Ông 60 00:01:19,980 --> 00:01:21,400 Phúc nghe tiếng gọi, vội 61 00:01:21,400 --> 00:01:22,760 cầm đèn đi tìm. Ánh 62 00:01:22,760 --> 00:01:24,180 đèn nhỏ run trong gió, 63 00:01:24,360 --> 00:01:25,160 nhưng đủ để đưa đứa 64 00:01:25,160 --> 00:01:26,600 trẻ về nhà. Bách ôm 65 00:01:26,600 --> 00:01:28,320 con, mặt tái đi, lần 66 00:01:28,320 --> 00:01:29,160 đầu thấy một chút dầu 67 00:01:29,160 --> 00:01:30,140 mình từng tiếc lại đáng 68 00:01:30,140 --> 00:01:31,240 giá hơn cả hòm bạc. 69 00:01:31,360 --> 00:01:32,740 Lúc ấy Bách hiểu có 70 00:01:32,740 --> 00:01:33,880 những điều chỉ sáng lên 71 00:01:34,320 --> 00:01:35,180 khi nhà mình rơi vào 72 00:01:35,180 --> 00:01:36,860 bóng tối. Từ hôm đó, 73 00:01:37,060 --> 00:01:38,740 Bách không còn chê. Ông 74 00:01:38,740 --> 00:01:39,640 mua một chiếc đèn nhỏ 75 00:01:39,640 --> 00:01:40,960 treo trước cổng, nhưng ban 76 00:01:40,960 --> 00:01:41,940 đầu vẫn hay canh chừng 77 00:01:41,940 --> 00:01:43,840 dầu cạn. Ông Phúc nói, 78 00:01:44,080 --> 00:01:45,100 đèn giúp người khác trước 79 00:01:45,100 --> 00:01:46,340 khi giúp mình; nếu chỉ 80 00:01:46,340 --> 00:01:47,620 nghĩ đến dầu hao, con 81 00:01:47,620 --> 00:01:48,560 sẽ không thấy đường được 82 00:01:48,560 --> 00:01:50,660 mở. Năm ấy, xóm xảy 83 00:01:50,660 --> 00:01:51,500 ra cháy kho rơm vào 84 00:01:51,500 --> 00:01:53,260 ban đêm. Nhờ những ngọn 85 00:01:53,260 --> 00:01:54,460 đèn trước cửa, người dân 86 00:01:54,460 --> 00:01:55,400 nhìn rõ lối chạy nước, 87 00:01:55,740 --> 00:01:57,120 trẻ nhỏ không hoảng loạn. 88 00:01:57,380 --> 00:01:58,300 Đám cháy được dập trước 89 00:01:58,300 --> 00:01:59,360 khi lan sang nhà nghèo 90 00:01:59,360 --> 00:02:01,160 cuối xóm. Sau đêm ấy, 91 00:02:01,320 --> 00:02:02,280 mỗi nhà đều tự nguyện 92 00:02:02,280 --> 00:02:03,680 treo một đèn nhỏ. Không 93 00:02:03,680 --> 00:02:04,680 ai tính từng giọt dầu 94 00:02:04,680 --> 00:02:06,000 nữa, vì họ hiểu ánh 95 00:02:06,000 --> 00:02:07,240 sáng chung cũng là mái 96 00:02:07,240 --> 00:02:08,840 che chung. Xóm nghèo bỗng 97 00:02:08,840 --> 00:02:10,200 ấm hơn, không phải vì 98 00:02:10,200 --> 00:02:11,440 giàu lên, mà vì lòng 99 00:02:11,440 --> 00:02:12,740 người bớt tối. Người này 100 00:02:12,740 --> 00:02:13,860 giữ đèn cho người kia, 101 00:02:14,040 --> 00:02:15,520 cuối cùng cả con ngõ 102 00:02:15,520 --> 00:02:17,080 đều có đường về. Khi 103 00:02:17,080 --> 00:02:18,260 ông Phúc già, con cháu 104 00:02:18,260 --> 00:02:19,580 hỏi vì sao ông giữ 105 00:02:19,580 --> 00:02:20,440 thói quen treo đèn đến 106 00:02:20,440 --> 00:02:22,580 vậy. Ông bảo, đời người 107 00:02:22,580 --> 00:02:23,600 có lúc ta là người 108 00:02:23,600 --> 00:02:24,860 cầm đèn, có lúc ta 109 00:02:24,860 --> 00:02:25,840 là người đi trong tối. 110 00:02:26,620 --> 00:02:27,560 Đừng đợi đến khi lạc 111 00:02:27,560 --> 00:02:28,960 đường mới quý ánh sáng 112 00:02:28,960 --> 00:02:30,500 của người khác. Một chút 113 00:02:30,500 --> 00:02:31,500 đèn cho người khác không 114 00:02:31,500 --> 00:02:32,480 làm nhà mình tối đi. 115 00:02:32,860 --> 00:02:34,220 Trái lại, phúc đức thường 116 00:02:34,220 --> 00:02:35,180 tìm về nơi biết chia 117 00:02:35,180 --> 00:02:37,160 ánh sáng đúng lúc. Giữ 118 00:02:37,160 --> 00:02:38,060 một chút đèn cho đêm 119 00:02:38,060 --> 00:02:39,400 người khác, phúc sẽ sáng 120 00:02:39,400 --> 00:02:41,340 nhà mình. Người biết thắp 121 00:02:41,340 --> 00:02:42,240 sáng cho đời sẽ không 122 00:02:42,240 --> 00:02:43,080 sợ đêm dài trước cửa.