{
  "items": [
    {
      "id": "scene_001",
      "scene_id": "scene_001",
      "text": "Cổ nhân dạy, đừng để một chút hơn thua làm vỡ cả mâm cơm yên. Nhà có thể nghèo, bữa cơm có thể đạm bạc, nhưng nếu ai cũng muốn thắng một câu thì hơi ấm cũng bị đẩy ra ngoài cửa.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/204-Dung-De-Mot-Chut-Hon-Thua-Lam-Vo-Ca-Mam-Com-Yen/audio/voice_segments/scene_001/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_002",
      "scene_id": "scene_002",
      "text": "Ở làng An Thủy có hai anh em ruột là Tự và Hòa. Cha mẹ mất sớm, họ cùng chăm mảnh vườn và một căn nhà cũ. Tự làm anh, hay tính toán; Hòa làm em, hiền nhưng trong lòng cũng có phần tự ái.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/204-Dung-De-Mot-Chut-Hon-Thua-Lam-Vo-Ca-Mam-Com-Yen/audio/voice_segments/scene_002/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_003",
      "scene_id": "scene_003",
      "text": "Một vụ mùa, cây cau trước sân ra nhiều buồng. Tự cho rằng mình chăm bón nhiều nên phần hơn phải thuộc về mình. Hòa nói mình cũng gánh nước mỗi ngày, không thể chỉ nhận phần nhỏ. Chuyện cau vốn nhỏ, lời qua tiếng lại lại lớn dần. Khi cái tôi đứng trước tình thân, trái cau nhỏ cũng hóa thành hòn đá chặn cửa.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/204-Dung-De-Mot-Chut-Hon-Thua-Lam-Vo-Ca-Mam-Com-Yen/audio/voice_segments/scene_003/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_004",
      "scene_id": "scene_004",
      "text": "Tối ấy, vợ con hai nhà ngồi chung mâm. Tự nhắc chuyện cau, Hòa đáp lại. Một câu hơn thua kéo theo một câu cũ, rồi chuyện cha mẹ, chuyện đất vườn, chuyện ai từng chịu thiệt. Mâm cơm nguội dần mà không ai để ý.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/204-Dung-De-Mot-Chut-Hon-Thua-Lam-Vo-Ca-Mam-Com-Yen/audio/voice_segments/scene_004/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_005",
      "scene_id": "scene_005",
      "text": "Đứa cháu nhỏ làm rơi bát vì sợ. Tiếng bát vỡ khiến mọi người im lặng, nhưng lòng đã nứt trước đó rất lâu. Từ hôm ấy, hai nhà ăn riêng. Cánh cửa giữa sân vẫn mở, mà bước chân qua lại thưa dần. Cái đáng sợ không phải là tiếng bát rơi, mà là sự im lặng lạnh đi sau đó.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/204-Dung-De-Mot-Chut-Hon-Thua-Lam-Vo-Ca-Mam-Com-Yen/audio/voice_segments/scene_005/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_006",
      "scene_id": "scene_006",
      "text": "Trong làng có cụ Đạm, người từng làm trưởng họ. Cụ đến chơi, thấy hai bếp nổi lửa riêng, liền xin mỗi nhà một bát cơm trắng. Cụ đặt hai bát cạnh nhau rồi hỏi, gạo cùng ruộng, nước cùng giếng, sao vào miệng lại thành hai nhà lạnh.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/204-Dung-De-Mot-Chut-Hon-Thua-Lam-Vo-Ca-Mam-Com-Yen/audio/voice_segments/scene_006/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_007",
      "scene_id": "scene_007",
      "text": "Tự cúi đầu, Hòa cũng không nói. Cụ Đạm nhặt mảnh bát vỡ, bảo rằng bát vỡ còn có thể thay, nhưng trẻ nhỏ nhìn người lớn hơn thua thì trong lòng chúng cũng học cách dựng tường. Lúc ấy hai anh em mới nhìn sang đám con đang lặng lẽ.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/204-Dung-De-Mot-Chut-Hon-Thua-Lam-Vo-Ca-Mam-Com-Yen/audio/voice_segments/scene_007/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_008",
      "scene_id": "scene_008",
      "text": "Cụ kể, ngày xưa cha mẹ họ từng nhường nhau từng chén cháo để giữ nhà qua đói. Nếu hôm nay con cháu vì mấy buồng cau mà chia mâm, thì người đã khuất nghe được cũng lạnh lòng. Lời cụ nhẹ nhưng rơi đúng chỗ đau. Có những lời nhắc không cần lớn, chỉ cần chạm đến gốc rễ của tình thân.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/204-Dung-De-Mot-Chut-Hon-Thua-Lam-Vo-Ca-Mam-Com-Yen/audio/voice_segments/scene_008/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_009",
      "scene_id": "scene_009",
      "text": "Sáng hôm sau, Tự tự tay hái cau đem sang nhà em, nói phần này để cúng cha mẹ trước. Hòa cũng đem rổ rau mới hái sang, nói bữa tối ăn chung như cũ. Không ai nhắc ai thắng, chỉ cùng sửa lại chiếc bàn đã lệch chân.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/204-Dung-De-Mot-Chut-Hon-Thua-Lam-Vo-Ca-Mam-Com-Yen/audio/voice_segments/scene_009/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_010",
      "scene_id": "scene_010",
      "text": "Bữa cơm tối ấy không nhiều món, nhưng tiếng bát đũa chạm nhau nghe ấm. Đứa cháu nhỏ lại dám cười. Tự hiểu mình giữ được một phần cau mà suýt mất cả lối về nhà em; Hòa hiểu nhịn một câu không làm mình kém đi. Một bữa cơm yên có khi quý hơn cả mùa cau được giá.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/204-Dung-De-Mot-Chut-Hon-Thua-Lam-Vo-Ca-Mam-Com-Yen/audio/voice_segments/scene_010/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_011",
      "scene_id": "scene_011",
      "text": "Về sau, mỗi khi trong nhà có chuyện chia phần, hai anh em đặt mâm cơm ra trước rồi nói. Cơm còn nóng thì lời cũng dễ mềm. Họ dạy con cháu, trong nhà đừng lấy thắng thua làm thước đo, hãy lấy yên ổn làm phúc.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/204-Dung-De-Mot-Chut-Hon-Thua-Lam-Vo-Ca-Mam-Com-Yen/audio/voice_segments/scene_011/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_012",
      "scene_id": "scene_012",
      "text": "Đời sống chung không tránh khỏi phần hơn phần kém. Nhưng trước khi tranh đến cùng, hãy nhìn mâm cơm và những đôi mắt trẻ nhỏ. Đừng để một chút hơn thua làm vỡ cả mâm cơm yên. Người biết dừng trước mâm cơm là người còn biết giữ nhà trước khi giữ phần mình.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/204-Dung-De-Mot-Chut-Hon-Thua-Lam-Vo-Ca-Mam-Com-Yen/audio/voice_segments/scene_012/seg_001.wav"
    }
  ]
}