1 00:00:00,000 --> 00:00:01,460 Cổ nhân dạy, giữ một 2 00:00:01,460 --> 00:00:02,340 lời hứa với người đã 3 00:00:02,340 --> 00:00:04,740 khuất, lòng mình mới yên. 4 00:00:04,740 --> 00:00:05,820 Người mất không còn nhắc 5 00:00:06,200 --> 00:00:07,000 nữa, nhưng lời đã hứa 6 00:00:07,000 --> 00:00:07,920 vẫn đứng trong lòng như 7 00:00:07,920 --> 00:00:09,620 ngọn đèn trước bàn thờ, 8 00:00:09,620 --> 00:00:10,720 tắt hay sáng đều do 9 00:00:10,720 --> 00:00:12,420 người còn sống. Ở làng 10 00:00:12,420 --> 00:00:13,460 Cổ Mộc có người thợ 11 00:00:13,460 --> 00:00:15,040 rèn tên Sâm. Cha ông 12 00:00:15,040 --> 00:00:16,280 trước khi mất dặn rằng 13 00:00:16,280 --> 00:00:17,180 mỗi năm hãy sửa miễn 14 00:00:17,180 --> 00:00:18,280 phí nông cụ cho ba 15 00:00:18,280 --> 00:00:19,880 nhà nghèo nhất làng, vì 16 00:00:19,880 --> 00:00:21,020 thuở trước chính họ từng 17 00:00:21,020 --> 00:00:22,040 giúp nhà mình qua cơn 18 00:00:22,580 --> 00:00:23,700 đói. Sâm quỳ bên giường 19 00:00:23,880 --> 00:00:25,480 cha, hứa sẽ giữ. Những 20 00:00:25,480 --> 00:00:27,220 năm đầu, Sâm làm đúng 21 00:00:27,220 --> 00:00:28,820 lời. Mùa cày đến, ông 22 00:00:28,820 --> 00:00:30,560 mài lưỡi cuốc, vá cán 23 00:00:30,720 --> 00:00:31,620 liềm, rèn lại lưỡi cày 24 00:00:31,620 --> 00:00:33,480 cho người nghèo. Tiếng búa 25 00:00:33,480 --> 00:00:34,400 trong lò nghe chắc như 26 00:00:34,400 --> 00:00:35,580 lời hứa còn nóng đỏ. 27 00:00:35,580 --> 00:00:36,640 Người được giúp không nói 28 00:00:36,980 --> 00:00:38,000 nhiều, chỉ cúi đầu thật 29 00:00:38,280 --> 00:00:39,060 sâu, nhưng lòng biết ơn 30 00:00:39,060 --> 00:00:39,980 ấy giữ cho lò rèn 31 00:00:39,980 --> 00:00:41,740 nhà Sâm luôn ấm. Về 32 00:00:42,000 --> 00:00:43,620 sau, lò rèn đông khách. 33 00:00:43,620 --> 00:00:45,060 Người giàu trả tiền cao, 34 00:00:45,060 --> 00:00:46,280 hàng đặt chất đầy sân. 35 00:00:46,280 --> 00:00:47,260 Sâm bắt đầu nghĩ ba 36 00:00:47,260 --> 00:00:48,480 nhà nghèo chỉ đem đến 37 00:00:48,480 --> 00:00:49,920 việc lặt vặt, chậm mất 38 00:00:49,920 --> 00:00:52,320 ngày công. Ông khất lần, 39 00:00:52,320 --> 00:00:53,520 nói mùa sau sẽ làm 40 00:00:53,940 --> 00:00:55,320 bù. Mùa sau lại mùa 41 00:00:55,500 --> 00:00:56,600 sau, lời khất thành thói 42 00:00:57,380 --> 00:00:58,240 quen. Mỗi lần thắp hương 43 00:00:58,240 --> 00:00:59,740 cho cha, Sâm tránh nhìn 44 00:00:59,740 --> 00:01:01,160 ngọn đèn. Ông không nghe 45 00:01:01,160 --> 00:01:02,540 ai trách, nhưng trong tiếng 46 00:01:02,540 --> 00:01:03,320 búa đêm nào cũng như 47 00:01:03,320 --> 00:01:04,900 có một nhịp gõ lệch. 48 00:01:04,900 --> 00:01:06,460 Lợi trước mắt càng nhiều, 49 00:01:06,460 --> 00:01:07,400 khoảng trống trong lòng ông 50 00:01:07,400 --> 00:01:09,140 càng rõ. Một năm hạn 51 00:01:09,260 --> 00:01:10,160 nặng, ba nhà nghèo không 52 00:01:10,160 --> 00:01:11,520 có lưỡi cày tốt nên 53 00:01:11,520 --> 00:01:13,360 ruộng xới muộn. Lúa lên 54 00:01:13,520 --> 00:01:14,880 thưa, trẻ nhỏ thiếu cơm. 55 00:01:14,880 --> 00:01:16,080 Khi họ đến xin sửa, 56 00:01:16,080 --> 00:01:17,360 Sâm đang bận đơn hàng 57 00:01:17,480 --> 00:01:18,280 lớn, chỉ bảo cứ để 58 00:01:18,280 --> 00:01:20,060 đó rồi quên mất. Đêm 59 00:01:20,280 --> 00:01:21,080 ấy, Sâm mơ thấy cha 60 00:01:21,080 --> 00:01:22,540 đứng bên lò rèn lạnh. 61 00:01:22,540 --> 00:01:23,920 Cha không mắng, chỉ cầm 62 00:01:23,920 --> 00:01:25,260 lưỡi cày sứt và hỏi, 63 00:01:25,260 --> 00:01:26,700 con giữ được tiền, vậy 64 00:01:26,700 --> 00:01:27,560 con có giữ được lòng 65 00:01:28,020 --> 00:01:29,320 không. Tỉnh dậy, Sâm thấy 66 00:01:29,320 --> 00:01:30,440 mồ hôi ướt áo dù 67 00:01:30,440 --> 00:01:31,600 trời cuối thu rất lạnh. 68 00:01:31,600 --> 00:01:32,860 Câu hỏi ấy không lớn 69 00:01:33,140 --> 00:01:34,100 tiếng, nhưng làm cả căn 70 00:01:34,100 --> 00:01:36,020 nhà như rung lên. Sáng 71 00:01:36,140 --> 00:01:37,260 ra, Sâm đóng cửa lò 72 00:01:37,260 --> 00:01:38,720 một ngày, đem hết nông 73 00:01:38,720 --> 00:01:39,660 cụ của ba nhà nghèo 74 00:01:39,660 --> 00:01:41,860 ra sửa. Ông tự tay 75 00:01:41,860 --> 00:01:43,240 rèn đến tối, lửa bắn 76 00:01:43,240 --> 00:01:44,920 vào tay cũng không than. 77 00:01:44,920 --> 00:01:45,940 Mỗi nhát búa như gõ 78 00:01:45,940 --> 00:01:46,860 lại lời hứa đã bị 79 00:01:46,860 --> 00:01:48,320 bụi lợi danh phủ lên. 80 00:01:48,320 --> 00:01:49,320 Ông còn đem gạo đến 81 00:01:49,320 --> 00:01:50,840 xin lỗi từng nhà. Một 82 00:01:50,840 --> 00:01:52,200 cụ già nói, chúng tôi 83 00:01:52,200 --> 00:01:53,520 nghèo không dám trách, chỉ 84 00:01:53,520 --> 00:01:54,660 tiếc lời cha ông để 85 00:01:54,660 --> 00:01:57,600 lại suýt bị bỏ nguội. 86 00:01:57,600 --> 00:01:58,740 Sâm nghe câu ấy còn 87 00:01:58,740 --> 00:01:59,640 đau hơn vết bỏng trên 88 00:02:00,240 --> 00:02:01,760 tay. Từ đó, trước cửa 89 00:02:01,760 --> 00:02:03,240 lò rèn Sâm treo một 90 00:02:03,240 --> 00:02:04,400 tấm gỗ nhỏ ghi ba 91 00:02:04,400 --> 00:02:05,660 ngày công dành cho người 92 00:02:06,260 --> 00:02:07,420 khó. Khách giàu đến trước 93 00:02:07,420 --> 00:02:09,160 cũng phải chờ. Lạ thay, 94 00:02:09,160 --> 00:02:10,260 không ai bỏ đi; nhiều 95 00:02:10,260 --> 00:02:11,500 người còn kính ông hơn, 96 00:02:11,500 --> 00:02:12,840 vì thấy lò rèn có 97 00:02:12,880 --> 00:02:13,940 nghĩa chứ không chỉ có 98 00:02:14,100 --> 00:02:15,220 giá. Khi nghĩa đứng trước 99 00:02:15,400 --> 00:02:16,420 lợi, người đời tự biết 100 00:02:16,420 --> 00:02:18,100 đặt lòng tin vào đâu. 101 00:02:18,100 --> 00:02:19,460 Về già, Sâm dạy con 102 00:02:19,900 --> 00:02:21,040 rằng lời hứa với người 103 00:02:21,040 --> 00:02:22,100 đã khuất không phải để 104 00:02:22,100 --> 00:02:23,640 người chết nghe, mà để 105 00:02:23,640 --> 00:02:25,260 người sống khỏi lạc đường. 106 00:02:25,260 --> 00:02:26,260 Nếu lời hứa ấy là 107 00:02:26,260 --> 00:02:28,040 việc lành, càng phải giữ, 108 00:02:28,040 --> 00:02:29,040 vì nó là sợi dây 109 00:02:29,040 --> 00:02:30,080 buộc phúc cũ vào đời 110 00:02:30,600 --> 00:02:31,560 sau. Có những lời hứa 111 00:02:31,560 --> 00:02:33,080 không ai kiểm tra, nhưng 112 00:02:33,080 --> 00:02:34,220 trời đất và lương tâm 113 00:02:34,220 --> 00:02:35,920 đều biết. Giữ một lời 114 00:02:35,920 --> 00:02:37,100 hứa với người đã khuất, 115 00:02:37,100 --> 00:02:38,860 lòng mình mới yên; bởi 116 00:02:38,860 --> 00:02:40,080 người biết trọng lời cũ 117 00:02:40,080 --> 00:02:41,020 sẽ không để phúc nhà 118 00:02:41,020 --> 00:02:42,340 mình tắt trong tay mình. 119 00:02:42,340 --> 00:02:43,620 Lời hứa được giữ là 120 00:02:43,620 --> 00:02:45,020 một nén hương sống, cháy 121 00:02:45,020 --> 00:02:46,360 âm thầm mà thơm rất