{
  "items": [
    {
      "id": "scene_001",
      "scene_id": "scene_001",
      "text": "Cổ nhân dạy, đừng để một ngày muộn mà thành một đời lỗi hứa. Có việc tưởng chỉ chậm một hôm, nhưng lòng người chờ lâu quá sẽ hóa thành vết nứt không biết lấy gì lấp lại.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/207-Dung-De-Mot-Ngay-Muon-Ma-Thanh-Mot-Doi-Loi-Hua/audio/voice_segments/scene_001/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_002",
      "scene_id": "scene_002",
      "text": "Ở trấn ven núi có người thợ thuốc tên Lễ. Ông giỏi hái dược liệu, thường chữa bệnh cho dân nghèo. Bạn thân của ông là Quân, một người làm ruộng hiền lành, từng cứu Lễ khỏi trận lũ khi cả hai còn trẻ. Tình bạn ấy từng được dân làng xem như hai bờ giữ một dòng nước chung.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/207-Dung-De-Mot-Ngay-Muon-Ma-Thanh-Mot-Doi-Loi-Hua/audio/voice_segments/scene_002/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_003",
      "scene_id": "scene_003",
      "text": "Một năm, mẹ Quân bệnh nặng, cần vị thuốc mọc trên sườn đá. Lễ hứa sáng hôm sau sẽ lên núi hái giúp. Quân nắm tay bạn, nói chỉ cần đúng ngày, vì bệnh mẹ đã yếu. Lễ gật đầu rất chắc.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/207-Dung-De-Mot-Ngay-Muon-Ma-Thanh-Mot-Doi-Loi-Hua/audio/voice_segments/scene_003/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_004",
      "scene_id": "scene_004",
      "text": "Nhưng sáng ấy, nhà phú hộ gọi Lễ đến xem bệnh cho con trai và trả công hậu. Lễ nghĩ vị thuốc trên núi để chiều đi cũng được. Ông tự nhủ chỉ muộn nửa ngày, tình bạn bao năm chắc không vì vậy mà trách. Lòng người thường bắt đầu sai từ câu tự nhủ rằng vẫn còn kịp.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/207-Dung-De-Mot-Ngay-Muon-Ma-Thanh-Mot-Doi-Loi-Hua/audio/voice_segments/scene_004/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_005",
      "scene_id": "scene_005",
      "text": "Chiều xuống, mưa núi kéo đến. Lễ không lên được sườn đá. Ông định sáng mai đi bù, nhưng đêm ấy mẹ Quân qua đời. Khi nghe tin, Lễ đứng chết lặng, túi bạc trong tay bỗng nặng như đá.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/207-Dung-De-Mot-Ngay-Muon-Ma-Thanh-Mot-Doi-Loi-Hua/audio/voice_segments/scene_005/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_006",
      "scene_id": "scene_006",
      "text": "Quân không mắng. Chính sự im lặng ấy làm Lễ đau hơn. Trong lễ tang, Quân chỉ nói, ta không trách ông không cứu được mẹ, ta buồn vì ông đã hứa một ngày mà để ngày ấy trôi qua. Một lời không trách đôi khi là tấm gương soi rõ nhất điều mình đã làm.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/207-Dung-De-Mot-Ngay-Muon-Ma-Thanh-Mot-Doi-Loi-Hua/audio/voice_segments/scene_006/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_007",
      "scene_id": "scene_007",
      "text": "Từ đó, Lễ vẫn chữa bệnh cho người nhưng trong lòng luôn có một khoảng lạnh. Mỗi khi ai nhờ việc gấp, ông lại nhớ sườn núi mưa hôm ấy. Danh tiếng có thể còn, nhưng một lời hứa lỗi đã lấy đi sự bình yên.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/207-Dung-De-Mot-Ngay-Muon-Ma-Thanh-Mot-Doi-Loi-Hua/audio/voice_segments/scene_007/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_008",
      "scene_id": "scene_008",
      "text": "Năm sau, con trai Quân bị rắn cắn khi làm ruộng. Người nhà chạy đến gọi Lễ. Lần này, ông bỏ cả bữa cơm, vác hòm thuốc đi ngay, không hỏi tiền công, không nhìn trời tối.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/207-Dung-De-Mot-Ngay-Muon-Ma-Thanh-Mot-Doi-Loi-Hua/audio/voice_segments/scene_008/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_009",
      "scene_id": "scene_009",
      "text": "Đứa trẻ được cứu. Quân nhìn Lễ rất lâu rồi nói, người đã biết chạy đúng lúc thì lòng cũ cũng bớt đau một chút. Lễ rơi nước mắt, hiểu rằng không phải lời xin lỗi, mà là hành động đúng lúc mới vá được phần nào lỗi muộn. Cơ hội thứ hai không xóa được ngày cũ, nhưng giúp người biết lỗi học cách sống khác đi.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/207-Dung-De-Mot-Ngay-Muon-Ma-Thanh-Mot-Doi-Loi-Hua/audio/voice_segments/scene_009/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_010",
      "scene_id": "scene_010",
      "text": "Từ đó, trước cửa hiệu thuốc, Lễ treo tấm bảng ghi rõ, việc gấp không để qua đêm. Ông dạy học trò rằng thuốc quý có thể mất dược tính, lời hứa cũng vậy; chậm quá thì còn hình mà mất nghĩa.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/207-Dung-De-Mot-Ngay-Muon-Ma-Thanh-Mot-Doi-Loi-Hua/audio/voice_segments/scene_010/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_011",
      "scene_id": "scene_011",
      "text": "Về già, Lễ thường lên sườn đá hái thuốc vào ngày giỗ mẹ Quân, rồi đem biếu những nhà nghèo có người bệnh. Ông không làm để chuộc hết lỗi, vì có lỗi không thể chuộc trọn; ông làm để nhắc mình đừng thêm một lần muộn nữa.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/207-Dung-De-Mot-Ngay-Muon-Ma-Thanh-Mot-Doi-Loi-Hua/audio/voice_segments/scene_011/seg_001.wav"
    },
    {
      "id": "scene_012",
      "scene_id": "scene_012",
      "text": "Đời người có những việc đợi được, nhưng lòng người trong lúc nguy nan thì không. Nếu đã hứa điều đúng lúc, hãy làm khi còn kịp. Đừng để một ngày muộn mà thành một đời lỗi hứa, vì phúc đức thường nằm ở chữ kịp thời. Việc lành đúng lúc nhỏ đến đâu cũng hơn việc lớn đến sau khi người ta đã tuyệt vọng.",
      "audio_path": "/data/video-pipeline/Channel-Loi-Co-Nhan/project/207-Dung-De-Mot-Ngay-Muon-Ma-Thanh-Mot-Doi-Loi-Hua/audio/voice_segments/scene_012/seg_001.wav"
    }
  ]
}